- Tốt lắm, chúng ta đi thôi, đợi cho trời sáng ta viết một phong thư cho Tướng quân đại nhân, ngươi thuận tiện mang đi cho ta… Tránh cho tới lúc đó còn có người cho rằng ngươi là không chiến mà bỏ chạy.
Tiếp đó, không để ý người khác nói gì nữa, lão lập tức hạ mệnh lệnh toàn bộ quân đội rời khỏi, bước lên con đường tiến về thành Cửu Lưu Mễ.
Ban đêm đã dần dần sắp trôi qua, phương đông bắt đầu xuất hiện nhiều điểm phát sáng trong trẻo, nhưng mà theo ánh sáng huy hoàng, những quan binh này người người đều sắc mặt nản lòng, đại bộ phận người quần áo không chỉnh tề, thậm chí còn có không ít người mang vết máu, không có người nào nói chuyện, mỗi người đều trầm mặc tiến lên, một mảnh ảm đảm.
Bọn họ là tàn binh bại tướng lui ra khỏi chiến trường, trải qua giao chiến ngắn ngủi mà kịch liệt hai nơi đều đã theo quân tiên phong của giặc Hán thốt nhiên tan tác, trong khoảng khắc ngắn ngủi đã mất đi dũng khí giao phong chính diện với giặc Hán, cũng chính là bởi vì quan sát một điểm này, Nội Đằng Trung Trọng mới cuối cùng buông bỏ hi vọng tiếp tục dã chiến, mà bỏ kỳ vọng cuối cùng tới bên trên thủ thành.
Nhưng mà, khác với trạng thái nản lòng của bọn họ, ngay khi ánh rạng đông từ phía bên trong bầu trời dần dần giáng xuống nhân gian, Mã Đồng Tể và các bộ hạ của y rốt cuộc xác nhận quân Mạc Phủ không bao giờ có khả năng tập kích mình nữa, bọn binh sĩ tinh thần căng thẳng cao độ đột nhiên trở nên thả lỏng, sau đó chính là tiếng hoan hô gần như đồng thời phát ra.
- Vạn thắng! Vạn thắng!
Mọi người vung múa vũ khí hô lớn, có một số người thậm chí ném bội đao trong tay mình tới giữa không trung.
Nhưng mà, so sánh với hưng phấn và kích động của bọn quan binh thuộc hạ, đoàn trưởng của bọn họ Mã Đồng Tể lại bình tĩnh nhiều lắm. Y vẫn cầm quân đao trong tay, mang mấy tên quan quân tham nghị tuần thị bốn phía trên chiến trường nhỏ hẹp. Vết máu bên trên quân đao trong tay y đã trở nên đỏ sậm, lóe lên ánh sáng khiến cho lòng người lạnh ngắt.
Phóng mắt nhìn lại, rập rạp đầy đất đều là xác người, từ đằng xa một đường rải tới dưới chân của mình, tuy rằng không quá chân thật, nhưng một cảnh tượng này đã đủ làm người ta kinh hãi, thế nhưng Mã Đồng Tể sớm đã thường thấy chiến trường lại không sợ hãi giống như người bình thường, mà là bình tĩnh quan sát hết thảy mọi thứ này.
Ở trong ánh mắt của y, tử thi dầy đặc rất dễ dàng liền chia ra làm hai đám người, rất ít áo đỏ, tuyệt đại bộ phận người là binh Mạc Phủ mặc y phục màu nâu, để nửa cái đầu trọc.
Theo con số y sơ lược kiểm kê để xem, thương vong áp đảo so với phe mình, mấy trăm quân Mạc Phủ bỏ mình, người bị thương gấp mấy lần, chỉ tạo thành cho bọn bộ hạ của y thương vong mấy chục người.
Nhưng mà, suy xét tới con số cánh quân viễn chinh này, thương vong như vậy vẫn là không khiến người ta hài lòng.
- Những người Nhật Bổn này đúng thật là có chút liều lĩnh, ở bên trong màn đêm như vậy không ngờ vẫn hung hãn không sợ chết như vậy xông giết. Trước kia chúng ta thật không thấy qua kẻ biết đánh như vậy. Xem ra chúng ta trước đó còn coi thường bọn chúng. Y đột nhiên không đầu không đuôi nói.- Vốn cho rằng thoải mái đánh đuổi bọn họ, không ngờ rằng còn tạo thành cho chúng ta thương vong như vậy.
- Nhưng chúng ta vẫn là đánh thắng bọn họ a, đoàn trưởng. Một vị quan quân tham nghị cười trả lời.- Bọn họ trả ra thương vong lớn như vậy, hiện giờ lại chật vật trốn chạy, chỉ sợ đã bị chúng ta dánh cho sợ hãi rồi a. Kế tiếp chỉ sợ cũng không dám chính diện đối địch với chúng ta nữa… Kế tiếp chúng ta liền đánh hạ Trường Khi, sau đó đánh bọn họ hoa rơi nước chảy.
- Trường Khi hiện giờ đã là vật ở trong tay chúng ta, binh Mạc Phủ còn dư lại cũng khẳng định ngăn không được chúng ta, đánh hạ Cửu Châu cũng chỉ là vấn đề thời gian. Mã Đồng Tể lắc đầu.- Nhưng… Chúng ta không được vẫn mãi liều mạng như thế, chúng ta một chút người như vậy, chịu không được tiêu hao như thế.
Trước đó lúc y mới vừa lên bờ, đối với những người Nhật Bổn này còn mang một loại tâm lý miệt thịt, cảm thấy những tinh binh mãnh tướng dưới trướng mình dễ dàng đánh bại những người Nhật Bổn này, chỉ tới nơi nào liền đánh dẹp nơi đó. Sau khi trải qua một đem hôm qua, y ngược lại tỉnh táo rất nhiều. Thế nhưng trước mặt bộ hạ, y không được lộ ra loại vẻ mặt này, cho nên nói vô cùng uyển chuyển.
- Trước khi xuất phát, Triệu soái cũng đã nói qua với chúng ta không được chỉ dựa vào cậy mạnh thủ thắng. Vị quan quân tham nghị này vội vàng nói.- Nếu như trên dưới Nhật Bổn một lòng, nếu tất cả đều vây quanh Mạc Phủ đánh với chúng ta, chúng ta chỉ những người như vậy cho dù lấy một đổi mười, đổi hai mươi cũng tuyệt không thủ thắng được. Cho nên chúng ta phải dựa vào chia người Nhật Bổn để trị, khiến người khác tới giúp chúng ta động thủ, cũng khiến Mạc Phủ kiêng dè trong nước, không toàn lực tới ứng phó chúng ta.
- Thượng binh phạt mưu, kỳ thứ phạt giao, kỳ thứ phạt binh, kỳ hạ công thành (dùng binh giỏi là phải dùng mưu, kế đến là giao kết, thứ nữa mới dùng binh, cuối cùng là công thành). Tôn Võ tử (Tôn Tử) quả nhiên là danh ngôn chí lý. Mã Đồng Tể cảm khái một tiếng.- Triệu soái trước bảo chúng ta không cần đi thành Trường Khi, quả nhiên là mưu tính sâu xa.
Sau khi nói xong, y tiếp tục sải bước chân, băn khoăn tuần thị ở chiến trường, bởi vì cuộc chiến kịch liệt đêm qua, đất cỏ dưới chân y đã bị nhuộm một tầng máu tươi thật dày, máu ngưng đọng giống như phủ một tầng thảm đỏ cho nền đất, giày của y cũng dính đầy vết máu.
Bọn binh sĩ bởi vì kịch chiến đêm qua, hiện giờ cũng đã vô cùng mệt nhọc, đại bộ phận người ngồi ở trên đất nghỉ ngơi, có một số người thậm chí không màn tới mùi máu tươi nồng đậm, gác vũ khí bên cạnh ngủ say. Mã Đồng Tể cũng không muốn gọi tỉnh bọn họ, chỉ là dặn dò quan binh bảo các binh sĩ thay phiên nghỉ ngơi, người tỉnh táo thì được an bài canh gác hoặc là dọn dẹp xác chết trên chiến trường.
Theo cái nhìn chăm chú của y, di thể của binh lính Đại Hán trên chiến trường dần dần được dọn dẹp xong rồi, sau đó được chất thành một đống xác chết.
Mã Đồng Tể và bọn quan quân bộ hạ của mình đi tới trước đống xác, sau đó lặng lẽ cúi chào, đợi tới sau khi kính lễ hoàn tất, đống xác chết này bị lập tức điểm lửa hỏa táng.
Vì tránh cho các tướng sĩ đánh trận ở đất khách quê người, sợ rằng sau khi chết chỉ được chôn hài cốt nơi tha hương, nội bộ lục quân trước đó đưa ra quyết định, quy định binh sĩ Đại Hán tử trận ở trên chiến trường, theo tình hình đủ khả năng đều phải hỏa táng. Mà sau khi hỏa táng, tro cốt của những quan binh Đại Hán này sẽ được thu thập riêng biệt, sau đó đưa trở về trong nước an táng. Đây cũng là một loại thủ đoạn giữ vững sĩ khí.
Về phần những thi thể binh lính Mạc Phủ kia, vậy thì tạm thời không quản được rồi, đến lúc đó liền bảo dân phu trên đất này tới gánh vác mai táng đi.
Mà chính và lúc này, vùng đất còn sót lại bên trong thành Trường Khi, đột nhiên cũng nổi lên ánh lửa. Đây là quân Mạc Phủ còn sót lại trong thành Trường Khi, sau khi nhận được mệnh lệnh của Lão trung đại nhân Nội Đằng Trung Trọng, mà tiến hành phóng hỏa. Bên trong những người đó có một số người khá ngoan cố, vốn dĩ tính toán huyết chiến với giặc Hán tới cùng, lấy cái chết báo quốc, hiện giờ sau khi có được mệnh lệnh đương nhiên sẽ không khách khí. Dù sao bọn họ tự biết phải chết, cho nên cũng không để ý lưu lại cái gì cho mình.