Nói cho cùng vẫn là binh uy của đại quân Đại Hán, cho gã đầy đủ sức uy hiếp, khiến người khác biết ngoài trừ chết thì chỉ đành hợp tác với mình, mà những phiên chủ bình thường cũng sẽ làm ra lựa chọn sáng suốt.
Gã quả thực vô cùng khẳng khái, các tướng quân Mạc Phủ trước đây, đều đem lãnh thổ trở thành đồ vật quý giá nhất, vô cùng keo kiệt phong cho người bên cạnh, mà y lại hoàn toàn không có đố kỵ, thuận miệng nói ra ba mươi vạn năm mươi vạn.
Cái này tất nhiên bởi vì gã không đứng đầu Nhật Bổn, cũng không làm được người đứng đầu Nhật Bổn, cho người khác ba mươi vạn năm mươi ngàn, hay tám mươi vạn một trăm vạn thạch lãnh địa, với gã mà nói bản chất không có gì khác nhau, dù sao cũng là lãnh thổ của người khác, gã tự mình đưa thêm một chút cũng không đau lòng.
Mặc khác, gã còn có một xuy xét sâu hơn – lúc trước trên hội nghị quốc sự, thừa tướng đại nhân chính miệng thông báo với gã, nhiệm vụ của gã không riêng gì lôi kéo các gia tộc Nhật Bổn, vì võ lực Đại Hán trải đường tiến công, càng phải chú ý tạo ra một loại tình thế sau cuộc chiến cân bằng một chút, khiến ai cũng không được hoàn toàn phát triển lớn mạnh, nói như vậy Đại Hán liền cao cao tại thượng vả lại đứng giữa cân bằng, ngồi làm ngư ông đắc lợi.
Đảo Tân gia sau khi có đảo Cửu Châu, lãnh thổ chiếm cứ đã vô cùng rộng, chỉ sợ gần đến hai trăm vạn, sau cuộc chiến nhất định sẽ trở thành một trong những người có thực lực nhất Nhật Bổn, nhưng Chu Phác hoàn toàn không muốn sau cuộc chiến Đảo Tân gia trở thành cục diện muốn làm gì thì làm, cho nên tạo ra một số phiên chủ lớn, sau đó phối hợp cùng triều đình Nhật Bổn cùng giữ cân bằng Đảo Tân gia, tránh cho nhà này khó khống chế.
Lập Hoa gia sau khi nhận được năm mươi vạn thạch lãnh thổ, khẳng định nghĩ tới bảo vệ lãnh thổ của mình, hơn nữa sẽ không đối với mọi người duy mệnh là từ - đây chính là kết quả gã muốn. Gã về sau tiếp tục tìm kiếm nhiều hơn nữa người có năng lực nâng đỡ, sẽ tạo ra một số phiên chủ lớn, tóm lại sau cuộc chiến Nhật Bổn càng phức tạp càng tốt.
Hai người đều đang tiếp tục trầm mặc, đều mang lấy lòng dạ riêng ai cũng không nói thêm gì nữa, mà bọn người Đảo Tân Trung Năng cũng đã định ra rồi, bọn họ đã phát hiện Lập Hoa Tông Mậu cũng không có ý muốn tính mạng bọn họ.
- Ta trung thành với triều đình, triều đình nếu như có chiếu lệnh gì, ta sẽ tiếp nhận. Sau một lúc lâu, Lập Hoa Tông Mậu đột nhiên ngẩng đầu lên, thở dài.- Ta tuy rằng đã lớn tuổi rồi, tóc đã trắng rồi, thế nhưng nếu như triều đình muốn ta thảo phạt địch mà nói, ta nhất định sẽ cố dư lực cuối cùng, vì triều đình mà phân ưu.
Kỳ thực lấy thân phận danh tướng thời chiến quốc còn sót lại, lão tung hoành Nhật Bôn nhiều năm như vậy, thường thấy chuyện bội ước và hạ thần phản chủ, trong lòng sao nghĩ tới triều đình gì? Đây là đang cho mình một lối thoát mà thôi.
Đương nhiên, bất kể là Chu Phác hay Đảo Tân Trung Năng mà nói, đều không có bất kỳ y muốn vạch trần lão nào.
- Phiên chủ quả nhiên trung can nghĩa đảm, quốc sự có được phiên chủ trợ giúp, thật đúng là may mắn rất lớn của thiên hạ! Đảo Tân Trung Năng hô to lại quỳ sát xuống.- Chủ nhân nhà ta nguyện cùng đại nhân là cộng sự, lần nữa vì lật đổ chính sách tàn bạo của Đức Xuyên gia mà chiến!
Tuy rằng sứ giả Đại Hán đột nhiên đưa ra xuất sau cuộc chiến cho Lập Hoa gia năm mươi vạn thạch lãnh thổ, khiến y vô cùng không ngờ, nhưng đối với Đảo Tân gia mà nói, chỉ cần dựa theo ước định ban đầu cầm lấy được phong thưởng sau chiến tranh, Lập Hoa gia rốt cuộc được xử trí như thế nào bọn họ vốn dĩ không bận tâm, đất đai trên đảo Bản Châu phân chia như thế nào, bọn họ đến lúc đó cũng không xen vào, cho nên chỉ cần lớn tiếng hoan hô là được rồi.
Đúng lúc này, các gia thần Lập Hoa gia bên cạnh, cũng dường như nhích lại gần, hết thảy đều quỳ dưới Lập Hoa Tông Mậu, cuối cùng phòng lớn chỉ có hai người đứng nhìn nhau.
Chu Phác lẳng lặn nhìn đối phương, lúc trước có nghe qua chuyện xưa nói về Lập Hoa Tông Mậu, nhưng thời khắc này, trước mắt bất quá chỉ là một lão nhân tóc trắng, một lão nhân dang sửa soạn ra roi cho gã, gã cũng không có bất kỳ nao núng nào.
- Sứ giả thực sự là nhất biểu nhân tài, không hổ là người Trung Nguyên. Trên mặt Lập Hoa Tông Mậu đột nhiên lộ ra hơi chút mỉm cười.
- Sau cuộc chiến sứ thần còn ở lại Nhật Bổn không?
Cái này đã thể hiện thành ý, cũng là thử thăm dò, Chu Phác bây giờ đáp ứng cho Lập Hoa Gia năm trăm thạch lãnh thổ, nhưng sau chiến tranh liền bị triệu hồi vè triều đình, như vậy những điều kiện gã đáp ứng, kẻ kế tục rất có khả năng đánh đổ ước hẹn, cho nên lão cần phải xác nhận một chút.
Mà Chu Phác đương nhiên hiểu được tâm ý của đối phương.
- Nếu không có gì bất ngờ xảy ra, tôi hẳn vẫn sẽ ở lại Nhật Bổn, tiếp tục làm chút việc nhỏ không đáng kể củng cố giao bang giữa hai nước chúng ta. Trên mặt Chu Phác cũng lộ ra hơi mỉm cười.- Dù sao trong triều đình nước ta, người hiểu sự tình ở Nhật Bổn thực cũng không nhiều lắm.
- Như vậy, sau này kính xin sứ giả chiếu cố nhiều hơn Lão nhân nhẹ nhàng chắp tay, sau đó khẽ gật đầu, xem như hành lễ.
- Không có việc gì. Chu Phác cũng chắp tay.- Chỉ cần có lợi cho bang giao của hai nước, tôi cũng vui vẻ làm.
Lập Hoa gia cần phải vì mình tìm một chỗ dựa về sau, giữ gìn địa vị và lãnh thổ của mình, mà Chu Phác cũng cần có một người giúp đỡ ở Nhật Bản, nhằm tăng mạnh khống chế đối với Nhật Bổn.
Loại liên hợp tinh tế này, ở bên trong tươi cười của hai người, hết thảy mọi người đều không nói lời nào rồi.
Lập Hoa Tông Mậu đưa tay từ từ bỏ lên bội đao, lúc này ánh mắt của y trở nên vô cùng nghiêm khắc, không còn thấy vẻ mệt mỏi và khẩn trương vừa rồi nữa.
Sau đó, dùng tốc độ người ta khó tin nổi, lão đột nhiên cầm đao rút ra.
Theo một tiếng keng, ánh sáng chói lọi xẹt qua ánh mắt mỗi người.
- Vậy thì… sẽ cùng Đức Xuyên gia tử chiến một trận đúng không!
- Hây a! Thuận theo Lập Hoa Tông Mậu hô to một tiếng, bọn trọng thần gia lão Lập Hoa gia cũng phụ họa lên.
Giống như Lập Hoa Tông Mậu, bọn họ cũng có cảm giác tìm được đường sống trong chỗ chết, vốn dĩ bọn họ cũng lo lắng một khi trở thành địch nhân của Đại Hán, cuối cùng không cùng bản phiên ngọc nát đá tan không được, không ngờ tới sau khi gặp sứ giả Đại Hán, trải qua một hồi thương lượng của phiên chủ, sứ giả Đại Hán không chỉ đáp ứng bảo toàn bản phiên, còn đáp ứng cho bản phiên năm mươi vạn thạch lãnh thổ để bồi thường.
Mặc dù bồi thường là ở chỗ khác Nhật Bổn, rất có khả năng về sau phải dời ra khỏi bản thổ Liễu Hà phiên, thế nhưng chỉ cần lãnh địa tăng gấp năm lần, mọi người khẳng định hưởng thụ địa vị và đãi ngộ tốt, vậy cho dù dời ra khỏi đảo Cửu Châu lại có làm sao?
Hơn nữa, vốn dĩ đối với Mạc Phủ, những người này đều có lòng bất mãn, bây giờ có một cơ hội trả thù Mạc Phủ, ngược lại trong lòng thực nhất thời cũng đã thoải mái.