Chỗ ở trước mặt bọn họ chính là vịnh Bác Đa, chính là nơi chốn thời Đại Nguyên chinh phạt Nhật hai lần trước đó đổ bộ. Từ xa nhìn tới, vịnh biển vào sâu đất liền, mà dãy núi kéo dài từ hai bên thật giống như một người khổng lồ giơ đôi tay ra ôm vào.
Từng chiếc từng chiếc thuyền rải đầy trên mặt biển xanh thẳm, giống như từng chấm đen trên một bức màn xanh lam.
Sức mạnh trên biển Đại Hán đã tập kết lại, biến thành một sức mạnh trên biển Mạc Phủ không cách nào chống cự lại được.
Quan quân đứng ở trước mọi người, chính là thống soái chinh Nhật lần này, Huỳnh Dương Bá Đại Hán Triệu Tùng. Y ngang nhiên đứng ở đầu thuyền, sau đó trong tay cầm kính viễn vọng, cẩn thận nhìn phía trước.
Đối diện một mảnh yên tĩnh, giống như vốn dĩ không có phát giác một hạm đội như thế. Thế nhưng, Triệu Tùng rõ ràng nhìn thấy, pháo đài hai cánh đối diện đã bày sẵn trận địa, tuy rằng bóng hình xiêu vẹo không thấy được rốt cuộc có bao nhiêu người, nhưng thiết nghĩ đã sẵn sàng chống cự rồi.
Pháo đài hai bên trước tầm mắt của y giống như dựng lên hai tòa núi nhỏ sừng sững, đất vàng đùn lên theo ánh mặt trời chiếu xuống giống như lập lòe tỏa sáng, thật giống như là một tòa núi vàng. Về phần những đại pháo của pháo đài kia, thoạt nhìn đường kính rất nhỏ, hơn nữa hình dạng kỳ quái, cũng không mang tới bao nhiêu sợ hãi cho người khác.
- Phải đoạt lấy hai tòa pháo đài này, mới thuận lợi lái thuyền chiến vào cảng. Y dường như là lầm bầm lầu bầu.
- Đều là chút trở ngại không đáng kể, đập bọn chúng ra là được rồi. Tổng chỉ huy hải quân lần viễn chinh này Lang Nha Hầu Thái Đức cũng cầm lấy kính viễn vọng bên cạnh lập tức trả lời.- Hai cái pháo đài nhỏ, một đóng hàng quá thời, hãy giao cho chúng tôi tới lo liệu đi!
- Chỉ dựa vào các ngươi tới oanh kích cũng vô dụng, cuối cùng không phải vẫn là người của lục quân đi chiếm đóng sao? Triệu Tùng mỉm cười.- Thế nhưng, trước cho bọn chút một chút mưa đạn cũng không tệ.
Tiếp đó, y lại thêm vào một câu.- Lang Gia Hầu, đây là pháo mở màn của chúng ta, phải đánh vang một chút, không cần keo kiệt đạn pháo.
- Đó là dĩ nhiên. Thái Đức cười ha hả, sau đó nặng nề mà phất tay.
- Sẵn sàng pháo kích! Quan quân hải quân bên cạnh hô to, ngay một khắc này, cả đội thuyền đều giống như được rót vào sức sống, lập tức tình cảnh đại biến, phòng chỉ huy trên boong thuyền nghe thấy mệnh lệnh lập tức kéo mở cửa hông, boong thuyền tầng dưới và tầng dưới dưới nữa cũng theo đó trở nên chấn động.
Bọn thủy thủ canh gác trên cột buồm cũng ở thời khắc đó phất vẫy cờ hiệu, hạ đạt mệnh lệnh toàn bộ hạm đội sửa soạn tấn công.
Chiến hạm giương căng buồm lớn, một khắc nhìn thấy cờ hiệu đó, gần như cùng lúc chuyển hướng, nhằm phía pháo đài và bên bờ nhích tới.
Theo mệnh lệnh của Thái Đức, Tung Sơn hiệu tiếp tục tiến lên phía trước, lái thẳng tới lúc nó cho rằng thích hợp, nó dừng lại.
Tiếp đó, thuyền biển bắt đầu chậm rãi chuyển hướng tại chỗ, trên mặt biển xanh lam lập tức xuất hiện từng đường vết cắt màu trắng, giống như móng vuốt của người khổng lồ, nhưng lại rất nhanh biến mất không thấy.
Tất cả chiến thuyền đều lấy một bên mép thuyền của mình đối diện pháo đài cánh trái, tấm ngăn hai tầng trên mép thuyền đều bị bỏ xuống, từng cái nòng pháo đen ngòm từ bên trong khoảng trống giơ ra, như thể là con nhím sau khi chấn kinh vươn ra mũi nhọn rậm rì rậm rạp.
Sau đó, một con thuyền và một tòa pháo đài liền cứ như vậy vẫn duy trì lấy khoảng cách cố định, giống như hai người đối diện bình thường… Mặc dù số lượng của bọn chúng thoạt nhìn hoàn toàn không có cùng tỉ lệ.
Hết thảy đều rơi vào yên lặng.
Nhưng mà rất nhanh, yên tĩnh như thể vĩnh hằng đột nhiên bị đánh vỡ.
Đại pháo trên pháo đài bắt đầu nổ vang, nhưng là vì tầm bắn đại pháo quá ngắn, cho nên đạn pháo đều rơi vào trong nước, chỉ là khơi dậy một chút bọt nước và hơi nước, không cách nào tạo thành bất kỳ ảnh hưởng nào với đội thuyền Đại Hán.
Mà Đại Hán bên này cũng gần như vào thời khắc đó, hoàn thành sẵn sàng pháo kích.
- Oanh!
Mấy chục khẩu đại pháo đồng thời nổ vang, gần như là cả con thuyền đều đẩy về phía sau một chút, tiếng động chấn động mỗi người đều đau nhức màng tai. Đạn pháo bằng sắt những đại pháo đó bắn ra mang theo gào thét sắc nhọn, lấy tốc độ mắt thường không cách nào nhận biết được bay về phía pháo đài, sau đó nện tới trên mặt đất pháo đài.
Trên cột buồm có người đang trông ngóng, lập tức viết hiệu quả pháo kích ở trên giấy truyền xuống. Sau đó bọn quan quân trên thuyền cũng dựa vào những báo cáo này điều chỉnh góc bắn pháo kích và tham số của đại pháo, còn bên trong mấy tầng boong thuyền khói nóng tràn ngập, còn có quan quân đang lớn tiếng hô quát. Bọn thủy thủ đang xuyên qua lại bên trong hoàn cảnh hỗn loạn rối ren như thế, quả thật giống như là tới trong địa ngục.
Chính sau khi Tung Sơn hiệu khai pháo, những chiến hạm khác có được mệnh lệnh cũng vào thời khắc đó khai pháo. Trong nhất thời tiếng pháo nổ vang không dứt, vô số đạn pháo đổ dốc xuống pháo đài nho nhỏ, đạn pháo bằng sắt thật bởi vì tốc độ mà mang tới sức xông phá đáng sợ. Những đạn pháo này nện tới trên mặt đất lại va chạm tung hoành qua lại, rất nhanh liền đánh cho pháo đài hoàn toàn biến đổi, bùn đất bị vạch ra một vết cắt thật sâu, thậm chí còn có máu thịt trộn lẫn bên trong đó. Toàn bộ thảm trạng giống như bị mỏ cày sắt cày qua mấy mươi lượt.
Triệu Tùng đứng ở trên boong thuyền Tung Sơn hiệu, yên lặng dùng kính viễn vọng nhìn pháo đài phương xa, động cũng không động. Kiếp sống trên lưng ngựa nhiều năm sớm đã khiến y miễn nhiễm tiếng gầm thét của đại pháo, mà con thuyền tuy rằng lung lay không ngừng lại cũng không khiến cho chân cẳng của y có bất kỳ lay động nào.
Khói mù dưới boong thuyền đã bốc lên bên trên rồi, sau đó bao bọc mỗi người, khiến y giống như là lơ lửng trong đám mây.
- Triệu soái, ngài xem pháo kích này như thế nào? Thái Đức cười hỏi y, trong gương mặt dường như có chút vẻ đắc ý.
Bởi vì Đại Hán trước đây vẫn luôn khuếch trương ở trên đất bằng, hải quân vẫn không có cơ hội xuất trận quá nhiều, thậm chí có không ít người cho rằng quân phí của hải quân đại đa số là giở trò, cho nên hiện giờ bọn quan quân hải quân rất hưởng thụ loại vui vẻ làm kẻ chủ chiến rồi.
Bọn họ cũng không keo kiệt đạn pháo, bởi vì ở sau lưng bọn họ, cảng Phủ Sơn của Cao Ly, quân đội Đại Hán đã trữ hàng đống đạn pháo, đủ khiến bọn họ dùng để ứng phó vô số lần pháo kích như vậy.
- Hiệu quả rất không tệ, lại phóng bọn chúng một trận pháo đi. Đợi nện nơi này không còn gì nữa, các ngươi liền nện pháo đài một phía khác, sau đó ta liền tung người đổ bộ ở cánh trái. Bởi vì lần đầu đánh trận liền giành được kết quả như vậy, cho nên Triệu Tùng tâm tình cũng không tệ, hơi chút mỉm cười.- Các huynh đệ hải quân biểu hiện xong rồi, đợi lát nữa hẳn là thời điểm các huynh đệ lục quân biểu hiện.
- Tốt! Thái Đức lập tức đáp lời, sau đó tiếp tục bình tĩnh hạ đạt mệnh lệnh.
Theo mệnh lệnh của Thái Đức, đội thuyền Đại Hán lấy tâm tình vô cùng kiên nhẫn pháo kích, mãi tới sau khi xác định pháo đài hai bên đã không còn cách nào có bất kỳ uy hiếp nào đối với thuyền biển của bọn họ, đội thuyền bắt đầu chuyển hóa trận hình, sau đó lấy trận thế trường xà lái vào bên trong vịnh biển, sau đó tiếp tục đối với bờ bên kia tiến hành pháo kích.