- Nhưng… Kiều Bản Thực Thanh có chút do dự.
- Không có nhưng nhị! Cục diện bây giờ, chúng ta đủ phục quốc cũng là may mắn tựa trời rồi, làm sao còn tư cách đâm ba chọn bốn! Nhị Điều Khang Đạo gia tăng giọng nói, gần như lớn tiếng mắng rồi.- Tài phú thiên hạ vốn là của triều đình, cho dù đưa chút cho người thì có làm sao? Ta thà rằng nhường một phần cho Đại Hán, cũng không được khiến cho những gia nô Đức Xuyên gia kia chiếm lấy toàn bộ!
Sau khi Nhị Điều Khang Đạo lớn tiếng quát mắng, mà Kiều Bản Thực Thanh sợ hãi không dám nhiều lời lần nữa.
- Chỉ cần đại sự thành, thân phận một nhà Kiều Bản dĩ nhiên sẽ nâng cao lên. Sau khi đi tới cổng ra vào, Nhị Điều Khang Đạo lần nữa khống chế được tâm tình, sau đó lạnh lùng nhìn đối phương, - Vì thế, chăm sóc vị thiên sứ này cho thật tốt, đừng để cho một mảng tâm huyết của huynh trưởng ngươi chảy về biển cả.
Khi Nhị Điều Khang Đạo trở lại bên trong dinh thự của mình, đã là khuya lắm rồi, y thật cẩn thận lẻn vào trong nhà mình, sau đó dặn dò người hầu giữ bí mật cẩn thận. Gia lộc nhà Nhị Điều cũng không hề cao, bình thường đãi ngộ cho tôi tớ cũng không quá tốt, thế nhưng những người hầu này đều là đời đời kiếp kiếp hầu hạ Nhị Điều gia, phục tùng cũng không là vấn đề gì.
Y vừa về tới bên trong thư phòng, liền phát hiện không chỉ người đưa tin phái đi ra đã trở lại, còn có một người mang nón cũng ngồi trong phòng. Tuy rằng vành nón ép rất thấp, nhưng Nhị Điều Khang Đạo đương nhiên biết rõ gã là ai.
- Ngươi làm sao lại chạy tới đây rồi hả? Y cởi bỏ guốc mộc, sau đó bước thẳng đến, không để ý hình tượng mà nằm chết dí trên giường.
- Nghe được tin tức như thế, ta làm sao còn ngồi yên được? Người tới kia thở dài một hơi, sau đó tháo bỏ mũ xuống. Rõ ràng chính là tả đại thần Nhất Điều Kiêm Hà.- Ta vốn muốn đến thẳng Kiều Bản gia đấy, thế nhưng vừa nghĩ liền thấy không thích hợp lắm, cho nên dứt khoát tới nơi này của ngươi trước. Thế nào, hữu phủ đại nhân, vị thiên sứ kia nói với ngươi thế nào?
Y không đi Kiều Bản gia gặp vị thiên sứ kia, thứ nhất là vì suy xét an toàn, thứ hai cũng là để cho Nhị Điều Khang Đạo thăm dò vị thiên sứ kia trước, để cho địa vị thủ lĩnh triều đình mình này càng có lợi hơn.
- Thân phận thiên sứ đã xác nhận rồi, đúng là quan viên Đại Hán, hơn nữa Kiều Bản Thực Thôn cũng đã nói, vả lại còn vô cùng ủng hộ ý nghĩ của chúng ta. Nhị Điều Khang Đạo thong dong nói.- Bây giờ, Kiều Bản Thực Thôn đã đi Đại Hán rồi, đoán chừng không lâu sau là gặp mặt được thiên tử Đại Hán rồi.
- Vậy thì tốt quá rồi! Một khi đã như vậy, đại sự thành được rồi! Nhất Điều Kiêm Hà trên mặt xẹt qua một tia hưng phấn.
- Là đại sự thành được, tuy nhiên quá thuận lợi rồi, thuận lợi quá phận rồi…
Nhị Điều Khang Đạo lại cười khổ, nhìn không ras ắc mặt vui mừng bao nhiêu.
- Làm sao vậy? Nhìn đối phương thay đổi như vậy, Nhất Điều Kiêm Hà vội hỏi - Chẳng lẽ còn có điều ẩn tình gì?
- Quả thật có ẩn tình. Nhị Điều Khang Đạo thở dài, sau đó đem những gì mình biết được nói cho vị Tả đại thần này.
- Không nghĩ tới còn chưa có đợi chúng ta đi mời, người ta liền cũng đánh tới rồi! Sau khi nghe Nhị Điều Khang Đạo nói, sắc mặt Nhất Điều Kiêm Hà trở nên âm tình bất định, ngồi nguyên một chỗ, lâm sâu vào trong suy tư.
Thật lâu sau, y mới ngẩng đầu lên nhìn Tả đại thần.- Ngươi nói như thế nào.
- Ta chưa nói qua vấn đề này với sứ giả, ta cảm thấy không cần bàn bạc đến. Nhị Điều Khang Đạo lắc lắc đầu.- Mặc kệ vì cái gì mà đánh tới, người ta dù sao cũng đã quyết định xuất binh giết Mạc Phủ rồi, cái này đối với chúng ta mà nói chính là hảo sự lớn tựa trời, còn quản nhiều như vậy làm chi? Lẽ nào chúng ta còn có lựa đường sống sao?
- Ngươi nói cũng đúng, xin động binh liền động binh, cũng là may mắn rồi, làm sao còn tham nhiều như vậy? Sau một chốc lát ngây ngẩn, Nhất Điều Kiêm Hà cười khổ, sau đó lại hỏi.- Vậy ngươi có nói qua xem Đại Hán cụ thể nghĩ muốn cái gì, cùng vấn đề địa vị triều đình sau cuộc chiến sao?
- Hai vấn đề này cũng to lớn quá mức, ta thân là Hữu phủ cũng không dễ hỏi tới. Hắn cũng chưa chắn chịu nói rõ ràng với tôi.
Nhị Điều Khang Đạo trả lời.- Cho nên tôi chỉ thử thăm dò hắn một chút, chờ báo cho ngươi và Pháp hoàng bệ hạ. Hắn nói Đại Hán xuất binh, chỉ muốn lấy lại một chút quân phí bồi thường, hơn nữa đảm bảo địa vị triều đình sau cuộc chiến, thừa nhận thống trị triều đình đối với Nhật Bổn.
- Nghe điều kiện này thực sự rất tốt… Nhất Điều Kiêm Hà nhíu mày.- Tuy nhiên việc đời chắc có lẽ không như ý như vậy.
- Đương nhiên hết thảy mọi việc sẽ không được đều vô cùng thuận lợi. Theo như lời vị sứ giả này nói chỉ là nói lời trấn an chúng ta…
Nhị Điều Khang Đạo vừa cười vừa nói.- Chỉ có điều, theo lời hắn nói, triều đình Đại Hán đúng là nguyện ý giúp đỡ chúng ta đấy, sau đó nương nhờ sức mạnh của chúng ta tới dọa Mạc Phủ, đồng thời sau cuộc chiến thống trị Nhật Bổn, chẳng qua đòi tiền ăn ở lớn hơn một chút mà thôi.
- Chỉ sợ không chỉ là lớn hơn một chút. Nhất Điều Kiêm Hà bình tĩnh nói.
- Cho dù lớn hơn nhiều thì thế nào? Chẳng qua chỉ là muốn tiền mà thôi, chỉ cần đoạt quốc chính trở vè, trả một chút tiền thì đã làm sao? Trên đời này nào có chuyện không phải trả một cái giá thật lớn là đạt được chuyện tốt như ước muốn? Nhị Điều Khang Đạo lớn tiếng hỏi lại.- Tả phủ, tài phú Nhật Bổn, chúng ta vẫn luôn lấy không đến tay, cái kia cũng có khác gì nhau chứ? Dùng miệng rỗng hứa hẹn đổi lại chỗ tốt lớn đến như vậy.ta thấy chúng ta nên vui mừng mới đúng!
Thái độ của y vô cùng cấp tiến, bởi vì cho tới nay y đều là vạch mưu cái kế sách này và là người thúc đẩy, đối với lần này cũng trút tâm sức lớn và chờ đợi, y so với bất kỳ kẻ nào đều mong chờ kế hoạch này tiến tục nữa, cuối cùng được kết quả như trong giấc mộng. Tuy rằng xuất hiện một chút sai lệch, thế nhưng theo y thì tình thế vẫn ủng hộ kế sách kéo dài đi tiếp, cho nên không muốn thấy người khác có một chút dao động, bất kể là Kiều Bản Thực Thôn hay bản thân Tả phủ đại nhân đều như vậy.
- Ngươi… Ngươi không nên kích động, ta tuyệt không có ý buông thả như vậy. Mắt thấy Nhị Điều Khang Đạo giận dữ như vậy, Nhất Điều Kiêm Hà cũng hơi có chút rút lui.- Ngươi nói cũng rất đúng, việc đã đến nước này, chúng ta quả thực đã không còn đường lui. Thế nhưng…
- Nhưng mà cái gì? Y đột nhiên nói, khiến Nhị Điều Khang Đạo chút ít lo lắng, vội vàng truy hỏi.
- Thế nhưng nếu như sứ giả đã tới, chúng ta không đem tình hình tổng thể đàm phán ổn thỏa là không được, thật vất vả mới đạt được cơ hội như vậy, nên đem hai bên phối hợp thật tốt, nếu Đại Hán thực sự tham lam mà nói, chúng ta cũng không được cái gì cũng đáp ứng.
Thân là người đứng đầu Đằng thị và hoàng tộc thực sự, đồng thời lại thân là thủ lĩnh triều đình, cách nghĩ của Nhất Điều Kiêm Hà so với Nhị Điều Khang Đạo mà nói phức tạp nhiều lắm. Nhị Điều Khang Đạo nói chỉ muốn mượn binh Đại Hán đánh bại Mạc Phủ là tốt rồi, Nhất Điều Kiêm Hà lại muốn chiếu cố nhiều phương diện – Khó mà nghi ngờ, triều đình mượn binh Đại Hán, hơn nữa thời điểm Đại Hán tiến công Nhật Bản đứng ở một bên Đại Hán, là không hơn không kém tiến hành bán nước, thế nhưng bán nước nhất định phải có độ, cũng nhất định phải giấu giếm, không được bởi vậy mà khiến triều đình mất đi toàn bộ lòng người trong thiên hạ. Triều đình sở dĩ còn tồn tại và kéo dài, dựa vào danh phận đại nghĩa và chính thống hàng trăm năm hoàng triều lưu truyền lại, y không được bởi vì một chuyện mượn binh mà đem chính thống triều đình tiêu hao hầu như không còn, bằng không cho dù là sau cuộc chiến thống trị Nhật Bổn cũng chưa chắc thực sự khống chế tiếp nữa.