Đất phong vốn có của Lập Hoa Tông Mậu Mậu bọn họ, bị Đức Xuyên Gia Khang thưởng công thần của ông ta Điền Trung Cát Chính. Sau khi lãnh địa bị cưỡng ép chuyển dịch, Lập Hoa Tông Mậu không đi lên phía bắc nhậm chức, mà vào thời giờ này, thê tử của y Lập Hoa Ngân Thiên Đại lựa chọn lưu lại, chỉ là dời ra ngoài thành cử trú, ẩn cư giữa nông thôn, hơn nữa lúc ba mươi bốn tuổi đã qua đời rất sớm.
Ở trong mấy chục năm, Lập Hoa Tông Mậu cố lấy lòng Mạc Phủ, hơn nữa đã được tín nhiệm của Mạc Phủ, sau đó chiếm được thời cơ xoay chuyển, sau khi Điền Trung Cát Chính chết, con trai kế thừa lãnh thổ ông ta Điền Trung Trung chính, rất nhanh liền sớm qua đời, bởi vì Điền Trung Trung Chính không hề có con, cho nên xuất hiện tình huống tuyệt tự, quyết định thu hồi lãnh địa Điền Trung gia, sau đó một bộ phận Liễu Hà phiên, một lần nữa trả lại cho Lập Hoa Tông Mậu.
Trải qua mấy chục năm nhẫn nại và chờ đợi, Lập Hoa Tông Mậu rốt cục cũng trở về trong lãnh địa của mình, lần nữa trở thành phiên chủ Liễu Hà phiên, tuy rằng tầm vóc lãnh địa lại rút nhỏ đi, từ mười ba vạn thạch còn mười vạn chín ngàn thạch, ông ta cũng là người duy nhất sau khi bị dời đi còn được trở lại phiên chủ phiên cũ.
Trải qua mấy chục năm rèn giũa, tuổi tăng lên, Lập Hoa Tông Mậu lúc trước tình tình dữ dằn cũng kiềm chế rất nhiều, ông ta sau khi đảm nhiệm trọng trách phiên chủ Liễu Hà phiên, không còn cùng phiên chủ xung quanh xung đột ồn ào gì, chỉ an an ổn ổn lặng lẳng sống ở bên trong phiên thành, dường như… giống như là đang chờ đợi chết già – bây giờ ông ta đã qua sáu mươi tuổi rồi, chiếu theo tiêu chuẩn thời đại này đã là lão nhân hiếm có rồi.
Nhưng một tướng quân đã từng oai phong một cõi, máu của ông ta thật sự dễ dàng lạnh như vậy sao? Đảo Tân Trung Hoằng cũng không tin. Mà Lập Hoa Tông Mậu vào lúc Đại Hán bắt đầu đả động với chính ông ta, cũng không biểu hiện ra một loại hào hùng phải quyết tử chiến, phản ứng ngược lại có chút kỳ lạ - Ông ta ở bên trong phiên sớm tiến hành huy động, thu thập một lượng lớn phiên sĩ và nông binh, nhưng vẫn án binh bất động, Nếu không có phối hợp quân đội Mạc Phủ chống lại đại quân Đại Hán xâm lược và mở rộng của Đảo Tân gia ở xung quanh, nhưng cũng không đảo ngược hướng Đảo Tân gia bên này.
Đảo Tân Trung Hoằng phán đoán Lập Hoa Tông Mậu bây giờ còn đang vô cùng do dự, bây giờ còn đang xem chừng trạng thái, thậm chí có khả năng không biết như thế nào cho phải, cho nên ông ta quyết định cho cháu của mình đi Đảo Tân Trung Năng đi thuyết phục, giúp Lập Hoa gia nhìn thấy rõ tình thế hiện tại hạ quyết tâm, mà Chu Phác tỏ vẻ mình cũng muốn đến Liễu Hà phiên, thuyết phục vị lão tướng này.
Tuy rằng Đảo Tân Trung Hoằng lấy lý do dẹp an, khuyên Chu Phác không cần tùy tiện hành động nữa, nhưng Chu Phác lại cự tuyệt. Gã biết rằng bây giờ quân đội Đại Hán cần gấp trợ giúp của gia tộc Cửu Châu, gã cũng biết càng nhiều việc bản thân mình làm hiện giờ, quân đội lại càng tôn kính y, tương lai triều đình trọng thưởng sẽ càng lớn, cho nên gã quyết định sẽ mạo hiểm một lần nữa, đi theo sứ giả của Đảo Tân gia trước đến Liễu Hà phiên.
Phiên Liễu Hà thân ở nước Phong Hậu, đúng lúc mảnh đất chính giữa đảo Cửu Châu, kẹt giữa quân đội Đại Hán đổ bộ lên vịnh Bác Đa phía tây và Tát Mài phiên bắc tiến phía đông, bởi vì lúc trước với Lập Hoa Tông Mậu có giao tình tốt, cho nên Đảo Tân Trung Hoằng cũng hy vọng tốt nhất không nên cùng Lập Hoa Tông Mậu binh giới gặp mặt.
Sáng sớm bọn họ vừa tiến vào trong địa phận Liễu Hà phiên, liền lập tức bị trận địa lấy phiên binh vây bọc xung quanh rồi. Cũng may bọn họ sớm có chuẩn bị, lập tức liền báo ra thân phận – vì đề phòng tiểu binh bên dưới phẫn nộ bắt đầu động thủ giết người, cho nên Chu Phác cũng không báo danh tính của mình ra, mà làm bộ như một hộ vệ trà trộn vào trong đám người hộ vệ Đảo Tân Trung Năng.
Sau khi Đảo Tân Trung Năng báo ra danh tính của mình, phiên binh vây quanh bọn họ cũng đột nhiện biến sắc, bọn họ cũng đã nghe nói Đảo Tân gia thừa dịp Đại Hán tiến công Cửu Châu, toàn bộ đảo này thừa cơ hội náo động xâm chiếm Mạc Phủ, hơn nữa sự tình công kích những phiên chủ có ân oán riêng trước đó, cho nên càng thêm đề phòng.
Bọn họ phái khoái mã tiến vào phiên thành báo cáo tình hình, sau đó đưa Tân Đảo Trung Năng chầm chậm đi tới phiên thành.
Phiên mười vạn thạch, diện tích cũng không phải rất lớn, phiên thành Liễu Hà cách biên cảnh cũng không phải rất xa, thời điểm đi đến trưa, bọn họ liền tới dưới thành phiên thành rồi, mà lúc này người phái đến báo tin trước đó cũng đã trở về hồi đáp mệnh lệnh.
- Phiên chủ có lệnh, mang bọn họ vào trong phiên thành để ngài đích thân thẩm vấn. Y truyền lệnh ngắn gọn.
Sau đó, đám người Chu Phác bị phiên binh đưa vào bên trong phiên thành đã canh phòng nghiêm ngặt.
Chi chít phiên binh xung quanh cũng không làm cho Chu Phác có cảm giác sợ hãi, bởi vì gã biết rõ, nếu như Lập Hoa Tông Mậu đã đồng ý cho đoàn người bọn họ vào gặp mặt mình, vậy đã nói lên trong lòng y đã tồn thêm vài phần dao động – tình thế hiện tại, chỉ cần trong lòng y còn có dao động, cũng đủ để lợi dụng rồi.
Rất nhanh, bọn họ liền đi tới Thiên Thủ các trong phiên thành, mà lúc này, Lập Hoa Tông Mậu đã cùng đám gia thần của y cũng đã ở bên trong sảnh đường lầu một rồi.
Chu Phác tiến vào sảnh đường này, liền thấy trên giường trong đại sảnh có lão nhân đang ngồi, mặt lão đều là nếp nhăn, thân hình gầy gò, vừa nhìn đã là người vào tuổi xế chiều rồi, so với Đảo Tân Trung Năng trông có vẻ phải càng già đi một chút. Những người khác cũng giống vậy, lão để mái tóc Nguyệt Đại, trên đầu đội nón, bên cạnh nón lộ tóc cũng đã trắng phau, ngay cả bên trên cũng tràn đầy mỏi mệt nói không rõ.
Tuy nhiên, cho dù là như vậy, trong thần sắc của lão, vẫn nhìn ra được vài phần nhuệ khí thời trẻ, nhìn thân thể suy yếu nhưng lại ẩn chứa tinh lực vô tận, giống như bất cứ lúc nào đều đứng lên thống lĩnh đại quân cùng kẻ thù chiến đấu.
Vừa thấy Đảo Tân Trung Năng tiến vào, Lập Hoa Tông Mậu chỉ khẽ gật đầu, trên mặt không có bất kỳ dấu hiệu gì, Đảo Tân Trung Năng cùng Chu Phác thẳng thừng quỳ xuống hành lễ, sau đó vẫn quỳ dưới đất không nói gì.
- Đảo Tân gia các ngươi, là tự làm theo ý mình, vẫn là cùng Đại Hán cấu kết? Một lúc sau, Lập Hoa Tông Mậu trầm mặc rốt cuộc mở miệng dò hỏi.- Các ngươi chuẩn bị thực sự rất chu đáo, sợ là đã sớm đưa tin cùng giặc Hán xong rồi nhỉ?
Giọng nói của lão không lớn, nhưng cả sảnh phòng lại nghe vô cùng rõ ràng.
Y đầu tiên là nghi vấn, sau lại là giọng điệu xác nhận, hơn nữa dùng từ giặc Hán, xem ra bây giờ vẫn là vô cùng cứng rắn.
- Khởi bẩm phiên chủ, Đảo Tân gia chúng tôi là vì khổ sở Mạc Phủ chèn ép nhiều năm, thêm còn có một số tiểu nhân, mượn thế lực Mạc Phủ đối với chúng tôi vô cùng bất kính. Chính vì nhiều năm trở lại đây chịu hết oan khuất, cho nên chúng tôi quyết tâm trả thù, cũng không phải là bởi vì ai mê hoặc. Đảo Tân Trung Năng cân nhắc từng câu từng chữ trả lời.
- Mạc Phủ bây giờ nhận công kích của Đại Hán, mắt thấy Cửu Châu khó giữ được, đối với chúng ta là cơ hội trời ban, cho nên chúng tôi thừa cơ hội này tính toán hết nợ với Mạc Phủ và những kẻ tính kế cáo mượn oai hùm! Chúng tôi nghĩ tới phiên chủ và giao tình vô cùng tốt với ngài, cũng biết ngài lúc trước chịu ủy khuất và ức hiếp của Mạc Phủ, cho nên phiên chủ phái tôi tới đây, là muốn cùng người đồng tâm mưu toan đại sự!