Càng tiếp cận địa giới Trường Khi, người ở đây càng rất thưa thớt, trong không khí tràn ngập sát khí cũng càng ngày càng mạnh, mặc dù trước khi đến đây Tùng Phổ Long Tín đã làm xong tâm lý chuẩn bị, nhưng vẫn không kìm nổi có chút lo sợ bất an.
Khi một đám binh lính áo đỏ xuất hiện trước tầm mắt của bọn họ, loại khẩn trương bất an này rốt cục đạt tới đỉnh điểm, đám người Tùng Phổ Long Tín xoay người xuống ngựa, ở trước mặt bọn lính áo đỏ không có làm ra hành động uy hiếp gì cả. Chờ tới khi đi đến trước mặt bọn họ, trong bọn họ có người biết nói tiếng Hán, cùng bọn binh lính Đại Hán này giải thích rõ ý đồ đến đây của mình.
Bọn lính Đại Hán sau khi nghe rõ bọn họ là phiên chủ Cửu Châu đến đây quy hàng, lập tức tỏ thái độ tốt hơn rất nhiều với bọn họ, sau đó áp giải đám người bọn họ đi tới bên trong thành Trường Khi, dẫn bọn họ đi yết kiến tướng quân của Đại Hán.
Khi đặt chân đến trong thành Trường Khi, Tùng Phổ Long Tín phát hiện chỗ này vốn là thành thị giàu có và đông đúc phồn hoa, đã biến thành một mảnh tường đổ nát hoang tàn, một đám dân chúng quần áo rách nát, được binh lính Đại Hán sai khiến chết lặng đứng ở dưới đống hoang đào đất lấp tường, thường thường truyền đến tiếng quát lớn và tiếng roi quất.
Nếu ta không đầu hàng mà nói, Bình Hộ cũng sẽ biến thành như vậy sao, trong lúc cảm thấy thê thảm, Tùng Phổ Long Tín cũng không kìm nổi có chút may mắn.
Tùng Phổ Long Tín hiện tại còn chưa biết Đại Hán đã coi Trường Khi thành quốc thổ tương lai của mình, dự tính cắt ra từ Nhật Bổn, nhưng từ bên trong khí thế ngất trời xây dựng tại khắp nơi, gã biết rằng ở trong mắt của đám người xâm nhập từ đường xa mà đến này, Trường Khi sẽ tiếp tục phát huy hữu dụng trọng yếu.
Thân là phiên chủ Bình Hộ, kỳ thật lòng gã vẫn luôn có khúc mắc với Trường Khi, nhưng khi nhìn thấy Trường Khi luân lạc đến nước này, ông ta cũng không kìm nổi có chút cảm giác như thỏ chết cáo bị thương.
Tuy nhiên binh lính Đại Hán hung thần ác sát này cũng mặc kệ nhiều như vậy, bọn họ áp tải một hàng người Tùng Phổ Long Tín, xuyên qua đường phố tàn phá trên Trường Khi, cuối cùng đi tới một nơi bên ngoài coi như vẫn còn phòng ở đầy đủ.
- Nơi này chính là chỗ ở của tướng quân chúng tôi, các ngươi cẩn thận một chút! Sau khi bỏ lại một câu uy hiếp như vậy, những binh lính này rời khỏi nơi đây, còn đám người Tùng Phổ Long Tín tiếp tục không yên bất an đi vào.
Bên trong có rất nhiều vệ binh, ngay sau khi bọn họ nói rõ ý đồ đến đây của mình, những vệ binh mang theo bọn hắn đi tới chỗ sâu nhất trong dinh thự, sau đó đi tới phía trước một tòa nhà lớn.
Khi cánh cửa nhà lớn được mở ra, Tùng Phổ Long Tín ngẩng đầu lên thấy được phía trước có một đại hán thân thể khôi ngô, vẻ mặt nghiêm túc ngồi ngay ngắn ở chính giữa sảnh đường. Gã mặc trên người một thân quân phục màu đỏ, quân phục vô cùng thẳng thóm, mà trước ngực của gã lại đeo một cái trang sức màu bạc, ở dưới ánh đèn phát sáng chói lọi.
Khác với người Nhật Bổn bình thường, gã cũng không có ngồi ở trên giường, mà là ngồi ngay ngắn ở trên một cái ghế, cái ghế kia là Triệu Tùng vì muốn ở được thoải mái, lâm thời sai người đặc biệt gấp gáp chế tạo ra, tuy rằng đặt ở trong phòng như vậy nhìn qua dường như có chút khác thường, nhưng cũng thể hiện ra địa vị gã ở nơi này có địa vị tự làm theo ý mình.
Khi Tùng Bồ Long Tin đánh giá người này, người này dường như cũng đang quan sát y, vì thế cũng ngẩng đầu nhìn về phía y, ánh mắt hai người vừa chạm vào nhau, Tùng Bồ Long Tin đánh cái rùng mình, ánh mắt người này quá sắc bén, cảm giác áp bách mười phần, khiến y thực sự có chút sợ hãi.
Triệu Tùng đánh trận nhiều năm như vậy, không nói bộ hạ, ngay cả chính bản thân gã cũng không biết chính tay mình đã đâm giết qua bao nhiêu người rồi, cho nên nhiều năm trôi qua trên người sớm có một luồn khí sát phạt của tướng già, bình thường còn đỡ, nếu trong lúc nghiêm túc, ngay cả lão binh cũng sẽ cảm thấy sợ hãi, huống chi là Tùng Phổ Long Tín chưa bao giờ lên qua chiến trường, hơn nữa còn rất trẻ tuổi này?
Vừa gặp mặt ông ta vội vàng cúi đầu xuống, cũng không dám biểu lộ ra dấu vết gì nữa.
Cho dù vẫn chưa có người nào giới thiệu với ông ta, nhưng cũng nghĩ được thông suốt rồi, vị này đại khái chính là tướng quân của quân đội Đại Hán hôm nay ông ta phải tới yết kiến.
Đại nhân vật như vậy, không biểu hiện ra chút kính cẩn nghe theo ý gã là không xong.
Ông ta buông thõng hông xuống, tay chân nhẹ nhàng bước lên bậc thang, sau đó tất cung tất kính đi vào trong gian phòng lớn này. Bộ dạng kính cẩn nghe theo này, quả thực giống như là ông ta năm đó đi đến Giang Hộ yết kiến Tướng quân Mạc Phủ Đức Xuyên Gia Quang vậy.
Trong lúc ông ta dự định tìm một chỗ ngồi quỳ xuống, thì ông ta nhận ra hai bên trái phải trong phòng đã quỳ ngồi vài người Nhật Bổn, trong đó rõ ràng còn có mấy người quen biết nữa.
Phiên chủ Trung Tân phiên Tiểu Lạp Nguyên Trường Thứ, phiên chủ Sâm phiên Cửu Lưu Đảo Thông Xuân, phiên chủ Đảo Nguyên phiên Tùng Thương Thắng Gia, nơi này đã có nhiều tên phiên chủ rồi.
Mà ngay cả Tá Bá phiên cũng có cho người đến rồi, tuy rằng bây giờ gia đốc Mao Lợi Cao Thành chỉ mới bốn tuổi không đích thân tới được, nhưng thúc thúc của gia đốc là Mao Lợi Cát Huy cũng tới đây rồi.
Mấy người này đều là nước Phong Hậu của Cửu Châu hoặc là các phiên chủ nhỏ trong nước, trong đó lớn nhất là Tiểu Lạp Nguyên Gia chỉ có tám vạn thạch lãnh địa, những người khác đều là hai ba vạn lãnh địa, cũng giống như Tùng Phổ Long Tín miễn cưỡng được tính như một Đại Danh nhỏ.
Không ngờ bọn họ đều đã tới đây rồi... Tùng Phổ Long Tín lập tức ngây người ra.
Lúc trước y nghĩ rằng, Bình Hộ phiên nằm cạnh gầnTrường Khi như thế, mình coi như chịu quy hàng, cũng hẳn là làm trước người ta một bước, ở trong đám quân đội Đại Hán này lưu lại một cái ấn tượng thật tốt, lại thật không ngờ, đã có nhiều phiên chủ như vậy tiến đến quy hàng quân đội Đại Hán rồi.
Sớm biết rằng như vậy thì sớm một chút quyết định là tốt rồi, ngay cả chuyện đầu hàng cũng không có giành trước được với người ta... Trong lòng của ông ta đột nhiên đã hiện lên suy nghĩ như vậy.
- Người tới là người nào thế! Trong lúc Tùng Phổ Long Tín trong lòng còn đang kêu khổ, một quan quân đứng cạnh tướng quân Đại Hán, đột nhiên dùng tiếng Nhật Bổn hô lên.
Tiếng quát hỏi này vô cùng vang dội, vừa muốn lên tiếng hỏi thân phận của người tới đây, cũng là muốn thị uy với người tới đây.
- Phiên chủ Bình Hộ phiên Tùng Phổ Long Tín, bái kiến tướng quân đại nhân! Tùng Bồ Long Tin không dám chậm trễ, cung kính đi tới chính giữa sảnh đường, sau đó quỳ lạy xuống.- Bởi vì đến chậm, kính xin đại nhân thứ tội!
Trong lúc ông ta nói chuyện, quan quân bên cạnh luôn luôn ngồi ngay ngắn cạnh tướng quân Đại Hán nhỏ giọng phiên dịch.
- Bình Hộ phiên đúng không?
Sau đó, chân mày của vị tướng quân Đại Hán này hơi hơi nhíu lại.
- Bình Hộ phiên ngay tại bên cạnh Trường Khi, vì sao lúc này mới đến đây?
Câu chất vấn này, tuy rằng âm thanh cũng không lớn, nhưng lại mang một cỗ sát khí, thế cho nên khiến cho tim đập của Tùng Phổ Long Tín đột nhiên dồn dập hoảng sợ.