Nếu như vậy, liền lấy hai bên làm góc hoàn toàn phát huy ưu thế hỏa lực bộ đội của y, vả lại núi rừng trong lúc thiêu đốt cuối cùng khiến y dựa lưng vào được, không cần lo lắng chịu phải giáp công bốn phía. Càng huống chi, núi rừng hỏa thiêu cung ứng đủ ánh sáng, cũng tiện cho bộ đội của y dùng súng hỏa mai phòng ngự kẻ địch.
Theo mệnh lệnh của y, quân trận rất nhanh nảy sinh biến hóa, một bộ phận người theo y bắt đầu chuyển động tiến lên, thế nhưng bởi vì ban đêm, hơn nữa còn khắp nơi có tiếng reo hò, cho nên trận hình trong lúc lần lượt thay đổi không tránh được tạo thành hỗn loạn, mà lúc này quân địch đã xông tới trước trận rất gần rồi.
- Nổ súng! Ngay sau khi kẻ địch tới được khoảng cách nhất định, binh súng hỏa mai hàng đầu của hàng ngũ theo mệnh lệnh của quan chỉ huy bắt đầu nổ súng, bắn ngã không ít kẻ địch, thế nhưng bởi vì mưa đạn cũng không dày đặc, cho nên uy lực cũng không lớn.
Nhưng mà, binh Mạc Phủ không có ngã xuống, dường như không có bất kỳ sợ hãi nào, tiếp tục hô quát đánh tới quân trận Đại Hán, trong tay bọn họ đại đa số cầm trường mâu, có một số thì cầm thái đao.
Bọn họ không mảy may có thái độ kiêng kỵ thương vong, khiến quân đội Đại Hán rốt cuộc xuất hiện một ít dao động, mà lúc này, công việc chuyển hướng và nhét đạn của pháo binh rốt cuộc đã làm xong rồi. Binh trường thương hàng trước lập tức lui về sau, nhường tầm nhìn cho pháo binh.
Những quân Mạc Phủ xông lại đó, trước trận quân đội Đại Hán nhìn thấy được họng pháo lóe ra hàn quang màu đen.
- Nã pháo! Quan quân pháo binh mang một chút khẩn trương lớn tiếng hô.
Ngòi nổ bị điểm cháy rất nhanh ngay trong khoảng khe hẹp của đại pháo dẫn phát bùng nổ, sức thúc đẩy cường đại bùng nổ mang tới giống như tay của người khổng lồ, cưỡng ép viên đạn bên trong ném ra, viên đạn mang tiếng rít bén nhọn hướng quân địch xông sang oanh kích.
Bởi vì khoảng cách thật sự quá ngắn, cho nên đại pháo gần như bắn ngang vốn dĩ không cần nhắm chuẩn, những viên đạn này gần như không viên nào trượt, hung hăng đâm vào bên trong quân địch, người xếp hàng đầu lập tức bị vô số mảnh đạn bắn xuyên qua, thậm chí có người thẳng thừng bị oánh bay về phía sau vả lại thi thể tách ra giữa không trung, giọt máu và chi cụt bắn loạn ra bốn phía, giống như cơn mưa phiêu tán.
Uy lực cực lớn của pháo kích, rốt cuộc khiến tấn công của những quân Mạc Phủ xuất hiện đình trệ xiêu vẹo, mà vào lúc này, binh súng hỏa mai cũng bắt đầu bắn lượt thứ hai. Trong tiếng súng dày đặc lại có không ít người ngã xuống, người còn lại rốt cuộc khó chịu đựng được loại thảm cảnh đáng sợ này, kêu gào lui về phía sau, một lớp xung phong này rốt cuộc bị đánh lui rồi.
- Quân địch ngược lại có mấy phần liều lĩnh, đáng tiếc chiến thuậy vẫn là chưa được, trước hàng ngũ quân ta, làm sao tấn công ngu ngốc như thế? Mã Đồng Tể nhìn một màn này, hạ một câu cũng không biết là khích lệ hay là chê trách, sau đó thừa khoảng trống này, mang một doanh nhân mã của mình dời ra quân trận, hướng tòa núi nhỏ vẫn còn đang bốc cháy nghi ngút di động tới.
Phương hướng di dời của bọn họ chính hay lại là phương hướng quân Mạc Phủ trong thành Trường Khi xông tới, cho nên hai quân ở trên đường lại chạm nhau, lại lần nữa tiếng súng nổ lớn. Trong đêm tối, tuy rằng Thừa hành Trường Khi đương nhiệm là Tằng Ngã Cổ Hựu đích thân dẫn đội đốc chiến liều chết, nhưng bất luận bọn họ cố gắng thế nào, quân trận Đại Hán Mã Đồng Tể bên này lù lù bất động, trận tuyến vẫn luôn không động, cho nên vốn dĩ không cách nào tạo thành cho bọn họ tổn thất quá lớn liền bị đánh lui rồi.
Mã Đồng Tể mang theo doanh thứ nhất của mình tới được phương hướng y chỉ định, sau đó đưa lưng về phía núi rừng còn đang thiêu đốt lần nữa bày trận. Núi rừng thiêu đốt cho bọn họ tầm nhìn cũng đủ rõ ràng, bởi vậy bọn họ thoát khỏi được kiêng kỵ mới vừa rồi, binh súng hỏa mai bắt đầu tự mình nhắm chuẩn nổ súng, tiếp tục cho quân Mạc Phủ hai đường đã tán loạn đả kích mới.
Thất lợi đợt sóng xung phong thứ nhất cho Nội Đằng Trung Trọng đốc quân hậu phương đả kích rất lớn, lão không có ngờ rằng xung phong hơn ngàn người lại sẽ dễ dàng bị đánh lui như vậy. Kỷ luật lâm nguy không loạn và hỏa lực hung ác quân đội Đại Hán biểu hiện ra khiến lão nhìn mà lòng dạ thất kinh, mặc dù sớm biết quân đội Đại Hán rất hung hãn, nhưng từ trước tới nay không ngờ sẽ mạnh tới loại mức độ này.
Binh sĩ bị đánh tan bởi vì thương vong cực đại đã dọa bể mật rồi, đại đa số người chạy trốn bốn phía, chỉ có một bộ phận nhỏ mới bị lần nữa kéo về bên trong quân trận, những người chạy trốn tán loạn đó tuy rằng lão vô cùng thống hận, nhưng hiện giờ cũng không cách nào bắt bọn chúng được.
Ban đêm đối với lão có bao nhiêu chỗ tốt, liền đối với lão có bao nhiêu chỗ xấu, quả thật hỏa lực Đại Hán không cách nào hoàn toàn phát huy, nhưng một khi tán loạn, lão cũng đừng mơ tưởng hoàn toàn thu nạp bại binh rút lui lại.
- Đại nhân… thật sự xin lỗi rồi…
Lúc này, trong một hồi ồn ào, Tằng Ngã Cổ Hựu đầu mê muội mặt dơ bẩn, rõ ràng có chút chật vật đi tới trước mặt lão.- Vốn dĩ muốn cùng những giặc Hán đó chính diện đọ sức, không ngờ rằng… vừa đối mặt đã bị đánh lui rồi.
Y là dẫn bộ đội trong thành Trường Khi đích thân giao chiến với bộ đội Mã Đồng Tể, nhưng trước quân trận kiên cố và lửa đạn mãnh liệt của quân đội Đại Hán, e rằng Thừa hành Trường Khi này của lão từng có uy hiếp giết kẻ lui về sau, cuối cùng đám binh sĩ bộ hạ vẫn là không ngừng lui về sau.
Trong ban đêm, vừa lui này dĩ nhiên cũng mang tới toàn quân đại loạn, bộ hạ y mang tới rất nhanh liền tán loạn gần một nửa, y thật vất vả mới mang theo một nửa người còn lại di dời tới phía Nội Đằng Trung Trọng, hội họp với Lão trung đại nhân.
- Giặc Hán… quả thật vô cùng lợi hại, cái này không trách được ngươi. Ta bên này cũng chịu thiệt hại nặng. Nội Đằng Trung Trọng cắn răng trả lời, dùng ánh mắt tràn đầy căm hận nhìn ánh lửa phía xa.- Tằng Ngã, còn có lá gan lên một lần nữa không? Lần này dứt khoát ngươi mang người của ta bên này cùng nhau tiến lên.
Sau khi nghe rõ hàm nghĩa trong lời Nội Đằng Trung Trọng, Tằng Ngã Cổ Hựu sắc mặt lập tức cứng đờ.
Đây là muốn liều mạng rồi, hơn nữa là phải mình mang theo tất cả người tới liều mạng.
Tuy nhiên y cũng không có phản đối ý kiến gì cả, gần như mỗi người đều rõ ràng, nếu như ngay cả thời cơ có lợi như thế cũng không đánh hạ được những binh Hán này, như vậy muốn chống cự những quân Hán này liền một chút hi vọng cũng không còn rồi.
- Thuộc hạ nghe lệnh! Y cũng không nói lời gì khác nữa, thẳng thừng đáp ứng.
- Tốt! Vậy thì mau chóng sửa soạn đi… Ngươi trước tiên uống hớp nước, nghỉ ngơi chốc lát đi. Nội Đằng Trung Trọng thở dài.
Thời giờ đã càng ngày càng muộn rồi, màn đêm tối đã khiến hết thảy mọi thứ xung quanh đều biến thành bóng đen mơ hồ không rõ, thế lửa đỉnh núi cũng bởi vì vật cháy được giảm bớt mà chậm rãi yếu đi rồi, cho nên càng lúc càng trở nên u ám.