Câu hỏi này của y, đưa tới những người này một chút chần chừ và xôn xao, y lập tức cầm ra đao chỉ huy của mình phất thật mạnh xuống dưới một cái.- Tốt lắm, các ngươi cũng chớ đoán mò nữa. Ta nói cho các ngươi biết. Đại thần lục quân chính là quan cao nhất cao nhất lục quân chúng ta, là đầu lĩnh cả lục quân Đại Hán chúng ta! Các ngươi biết đây là quan gì không!
Giải thích này, khiến bên dưới một trận hoan hô, gần như mỗi người đều hô lên.
Kỷ Quốc Công Trần Thăng bắt đầu từ năm cuối Đại Minh ở Liêu Đông thống soái bộ hạ đánh trận, y mang binh kỷ luật khắc nghiệt nhưng lại trân trọng sĩ tốt, đánh trận vô cùng dũng mãnh, cũng rất được kính yêu của bộ hạ. Những binh sĩ này vừa nghe thấy đại soái về kinh thành lại được thành là quan cao nhất cao nhất cả lục quân, đương nhiên hoan hô nhảy nhót.
- Đại soái thân là Nguyên soái Đại Hán, lại lập được công lão hãn mã như vậy, được bệ hạ bổ nhiệm làm đại thần lục quân là thực với danh, đây cũng là vinh quanh của quân Liêu Đông chúng ta! Chúng ta thì sao? Chúng ta làm sao khiến cho đại soái mất mặt được? Không đánh ra một chút bộ dáng, khiến hữu quân khác nhìn xem sao? Ta hôm nay liền nói rõ cho các ngươi, chúng ta không chỉ là phải đánh nát Mạc Phủ, cũng phải đánh ra phong thái quân Liêu Đông chúng ta! Đừng vứt bỏ mặt mũi Triệu soái, vứt bỏ mặt mũi Trần đại soái chúng ta! Có Triệu soái và Trần đại soái ở đây, quân Liêu Đông chúng ta, liền vĩnh viễn là quân đứng đầu thiên hạ.
- Thiên hạ đệ nhất! Thiên hạ đệ nhất! Lời của y rất nhanh liền khơi dậy hoan hô đáp lại của bọn quan binh.
- Ngoài miệng nói rất vang đội! Tất Túc quát lớn một tiếng, cắt đứt hoan hô của bọn họ, sau đó rút ra quân đao của mình từ bên trong vỏ đao, lắc lắc chỉ hướng một đoạn tường đất phía trước.- Lên cho ta, đập nát bọn chúng!
- Vâng! Quan quân và bọn binh lính đồng thời phát ra hô ứng vang trời.
Nhưng vào lúc này, ở đằng sau tường thấp, phiên chủ Phúc Cương phiên Hắc Điền Trung Chi cũng đang cùng chung một chỗ với bọn võ sĩ thân tín của mình. Thế nhưng so với quân đội Đại Hán chí khí ngẩng cao, tinh thần của bọn họ bồn chồn hơn rất nhiều.
Hắc Điền Trung Chi là kế thừa gia nghiệp phụ thân của mình có được Phúc Cương phiên, ông ta trước đó cũng không có tham dự qua chiến trận, chỉ là nghe thấy phụ thân và một số lão thần trong phiên nhắc qua một số việc xưa trong lịch sử Chiến Quốc mà thôi. Chiến tranh đối với ông ta mà nói chỉ là một bức họa tuyệt mỹ, bên trong có anh hùng khí khái đủ loại, và cục diện tráng liệt.
Ông ta thường xuyên thổi phồng mình không có sinh đúng thời, trong lúc trị thế của Đức xuyên gia này không có đất dụng võ, lại cũng không cách nào giống như tiên tổ, trong chiến trận Chiến Quốc tung hoành ngang dọc.
Ngay khi có được thông tri của quan viên Trường Khi của Mạc Phủ, đòi hỏi Phúc Cương phiên mau chóng động viên, phòng bị quân đội Đại Hán tiến công, ông ta kích động không thôi, cảm thấy dũng lực và khí khái của mình rốt cuộc có đất dụng võ rồi. Ông ta triệu tập binh sĩ trong phiên, sau đó giao vũ khí cũ kỹ trong kho cho bọn họ. Trong mấy ngày ngắn ngủi đã tổ chức một cánh đại quân, vả lại đích thân mang binh tới vịnh Bác Đa, phòng ngừa quân đội Đại Hán có khả năng đổ bộ. Năm đó quân Nguyên không phải là từ nơi này hai lần đổ bộ, vả lại hai lần bị đánh lui sao?
Ông ta không thấy điều kiện bất lợi đủ loại, lòng tin vô cùng đầy đủ, một lòng muốn mượn cơ hội này, triển hiện ra tài cán cá nhân của ông ta.
Trong chờ đợi của ông ta, tấn công của Đại Hán rốt cuộc tới rồi.
Nhưng mà, hết thảy phát sinh, hoàn toàn đánh nát hết thảy tưởng tượng tốt đẹp từng có của ông ta.
Hạm đội của Đại Hán thật tới rồi, sau đó không coi ai ra gì lái vào vịnh Bác Đa, mỗi chiến hạm của bọn chúng đều tốt hơn bất kỳ con thuyền nào trong đời ông ta từng thấy qua. Những đại pháo trên chiến hạm theo ông ta trông thấy như sao đầy trời, vả lại mỗi một khẩu đều khiến hỏa pháo trên pháo đài của ông ta thua xa.
Tiếp đó, ngay theo cái nhìn chăm chú của ông ta, những đại pháo này gần như đồng thời khai hỏa, khủng bố hơn nữa là pháo kích chỉnh tề, lấy uy lực đáng sợ quét ngang qua, gần như trong nháy mắt liền khiến dũng khí của ông ta biến mất không thấy. Theo oanh kích của hạm đội Đại Hán, pháo đài nho nhỏ Phúc Cương phiên vốn dĩ ở vịnh Bác Đa rất nhanh liền bị đánh sụp, giống như là bị gió lốc mãnh liệt nhất quật nát.
Còn chưa có đợi ông ta kịp tỉnh tóan, sau một lượt pháo oanh kích này, quân đội Đại Hán lập tức liền bắt đầu đổ bộ, lúc đó ông ta đã không có dũng khí trước đây, ngược lại chọn lựa án binh bất động. Kỳ thật theo họng pháo của hạm đội Đại Hán, ông ta cũng không cách nào xuất binh chống cự, ngăn chặn quân đội Đại Hán lên bờ.
Sau khi quân đội Đại Hán lền bờ, binh lính của bọn họ một lần nữa thoát khỏi yểm hộ pháo trên biển, sửa soạn đi vòng chiếm lĩnh pháo đài, lúc này có một đám võ sĩ hướng ông ta xin chiến, đòi đi tấn công quân đội Đại Hán.
Những người này đều quyết tâm phải chết, còn Hắc Điền Trung Chi cũng ôm lòng muốn thử liền đồng ý.
Ông ta vốn dĩ cảm thấy những người này cho dù không đánh sụp được đội quân đổ bộ, chí ít cũng tạo thành một số thương vong cho bọn họ.
Nhưng mà, sự tình phát triển lại ra ngoài dự tính của ông ta.
Bộ đội mấy trăm người, bọn họ bị quân đội Đại Hán số người ít hơn xa đánh sụp, vả lại bọn chúng có vẻ nhẹ nhàng như vậy, gần như không có gặp bất kỳ trở ngại nào.
Lúc này ông ta rốt cuộc hiểu rõ, vũ khí binh lính Đại Hán hoàn mỹ, chiến pháp tinh thục, tuyệt không phải chỉ một mình ông ta đủ đối kháng.
Theo tràn đầy tin tưởng lúc ban đầu, đến lo lắng thấp thỏm về sau, ông ta chỉ dùng một ngày, mà bắt đầu từ hôm đó, ông ta đã là trong lòng run sợ, cũng không chịu chủ động xuất kích giao chiến với Đại Hán nữa.
Ông ta mang theo phiên quân đồng dạng vẫn chưa hoàn hồn, núp ở đằng sau tường đất gấp gáp đào xong mấy ngày trước, giống như thỏ hoang kinh hãi không hề nhúc nhích. Nhưng mà trong lòng của ông ta cũng biết, những công sự gấp gáp xây dựng xong này, khả năng mang cho bọn họ cũng chẳng qua là cảm giác an toàn hư ảo mà thôi, trước mặt quân tiên phong quân đội Đại Hán, chưa chắc phát ra nổi bao nhiêu hữu dụng.
Từ ban đêm hôm qua, binh lính triệu tập trong phiên liền bắt đầu tiếp tục tập kết ở nơi này, hiện giờ trên tay ông ta đã có quân lực khoảng chừng ba ngàn người, đây cũng là binh lực lớn nhất Phúc Cương phiên trong lúc gấp gáp cầm ra được.
Nhưng sau khi so sánh quân lực và trang bị hai bên, Hắc Điền Trung Chi vẫn là sáng suốt, hoặc là nói khiếp đảm buông tha tính toán thừa lúc quân đội Đại Hán bước chân chưa ổn đi tấn công, chỉ là tiếp tục thu nạp bộ đội, tránh ở đằng sau tường thấp.
Loại cách làm này cũng dẫn tới bất mãn của bọn võ sĩ mới tới, rất nhiều người đều hướng ông ta xin chiến, muốn thừa lúc ban đêm đi tấn công những quân đội Đại Hán đó, nhưng đều bị ông ta và bọn võ sĩ hôm qua vẫn luôn ở nơi này cứng rắn phủ quyết. Hắc Điền Trung Chi nói vũ khí Đại Hán thật sự quá mức lợi hại, thừa lúc ban đêm tập kích chỉ cần bị bọn chúng phát hiện, tới lúc đó trước khi hai quân lâm trận sẽ xuất hiện tổn thất trọng đại, giống như những võ sĩ ban ngày kia.