- Phiên chủ Hữu Mã gia, Hữu Mã Trung Lại, ở trong Thiên Thủ các bị Lão trung Mạc Phủ Nội Đằng Trung Trọng giết chết, còn Nội Đằng Trung Trọng trước lúc chúng ta phá thành mổ bụng tự sát rồi. Phiên chủ Phúc Cương phiên Hắc Điền Trung Chi, dẫn bộ hạ đầu hàng chúng ta. Sau khi cuộc chiến chấm dứt, một vị đoàn trưởng Triệu Tùng giữ lại Lê Hoàng Hà tới được trong trướng Triệu Tùng, ngoại trừ báo tin thắng trận cũng báo cáo sự tình nảy sinh trong thành cho Triệu Tùng.- Hữu Mã gia còn có không ít người cũng tự sát rồi, nhưng cũng có một vài người rơi vào trong tay chúng ta. Xin hỏi Triệu soái, bọn họ nên xử trí như thế nào?
- Hữu Mã Trung Lại vì sao bị Nội Đằng Trung Trọng giết chết? Triệu Tùng cảm thấy có chút kỳ quái.
- … Hữu Mã Trung Lại trước đó muốn đầu hàng Đại Hán chúng ta, nhưng bởi vì bọn họ đã bị xếp vào kẻ địch Đại Hán phải trừ diệt, cho nên bị chúng ta nghiêm khắc cự tuyệt. Chỉ sợ trong lòng Nội Đằng Trung Trọng cũng có điều cảnh giác, cho nên ông ta muốn trước khi thành bị phá tru diệt tên phản đồ này. Lê Hoàng Hà sau khi do dự chốc lát vẫn là bẩm báo như thật.- Cho nên ông ta mới vào thời điểm thành phá nát, không ở đầu thành tự sát mà là trước tiên đi trở về giết chết Hữu Mã Trung Lại.
Vì cảm tạ Lê Hoàng Hà sau khi đổ bộ phối hợp và phục tùng mình, cho nên Triệu Tùng cố ý giao quyền chỉ huy cuộc chiến tổng tấn công vây thành Cửu Lưu Mễ và kế tiếp sau đó cho Lê Hoàng Hà. Sau khi quân đội Đại Hán vây thành, Hữu Mã gia đã là hồn phách tan mất, một lòng muốn bảo toàn bản thân, nhưng kiêng kỵ quân Mạc Phủ Nội Đằng Trung Trọng mang tới cho nên không dám rõ ràng nói đầu hàng, chỉ là len lén phái người lại đây hiệp đàm đầu hàng.
Sau khi có được báo cáo của bộ hạ, Lê Hoàng Hà không có làm ra suy xét gì liền hạ lệnh cự tuyệt đầu hàng của Hữu Mã gia.
Thứ nhất, Đại Hán đã ở các nơi Cửu Châu hạ đạt hịch văn “Cửu Châu thưởng phạt lệnh” đã nói rất rõ ràng rồi, kẻ đối kháng thiên uy Đại Hán chết không hề nghi ngờ, Hữu Mã gia hiện giờ là thế lực kháng cự sau cùng ở Cửu Châu, Đại Hán cần phải trước mặt phiên chủ các nơi Cửu Châu giết một người răn trăm người, làm tấm gương cho kẻ khác.
Thứ hai, đây cũng là suy xét xuất phát riêng bản thân… Lê Hoàng Hà là xem cuộc chiến vây thành này thành cuối cùng trong cuộc chiến mở màn của Đại Hán, cũng là cơ hội lập công tốt nhất, theo gã trông thấy công hạ thành này vả lại lập được đại công là sự tình ván đã đóng thuyền, nếu như tiếp nhận lời đầu hàng của Hữu Mã gia, loại thắng lợi và công lao này liền sẽ có chút mất bản sắc rồi.
Đúng vậy, tuy rằng ở ngoài mặt điềm đạm hơn nữa bằng lòng suy xét vì thượng ty, nhưng Lê Hoàng Hà rốt cuộc vẫn là người trẻ tuổi, ý nghĩ tranh giành vẫn là có, hai đoàn trưởng khác Tất Túc và Mã Đồng Tể hiện giờ đều đã lập được hàng loạt công lao, Lê Hoàng Hà trong lòng cũng muốn tự mình lập được một đại công, áp đảo những đồng liêu đó, khiến cả đoàn hãnh diện.
- Tên Nội Đằng Trung Trọng này, ngược lại có mấy phần bản lĩnh a… Chí ít là cứng đầu. Hậu táng ông ta đi. Đại Hán chúng ta giao chiến với Nhật Bổn, nhưng nếu như ông ta đã chết rồi, cũng không cần bôi nhọ ông ta. Triệu Tùng hiểu rõ một chút lòng dạ trong lòng Lê Hoàng Hà, nhưng y cũng không tính toán vạch trần. Theo y trông thấy chỉ cần bộ hạ hoàn thành đủ nhiệm vụ mình giao cho, âm thầm có lòng dạ cạnh tranh ngược lại là chuyện tốt.- Về phần những người của Hữu Mã gia, ngươi chia ra một chút. Nếu như là trưởng thành hơn nữa là huyết thống gần gũi, vậy thì tru diệt. Nếu như là người chưa trưởng thành hoặc là huyết thống xa xôi, vậy thì lưu lại.
Tiếp đó, y lại nghĩ tới một người.- Đúng rồi, tên phiên chủ phiên Phúc Cương Hắc Điền Trung Chi kia tuy rằng đầu hàng chúng ta, nhưng nếu như trước đó chúng ta ở trong hịch văn nói qua phải xử trí y, vậy y cũng không lưu lại được, giết đi. Về phần những phiên binh đầu hàng chúng ta kia, toàn bộ đánh tan ra, biên vào trong doanh lao dịch, hiện giờ chúng ta rất thiếu người, dùng được bọn họ.
- Tuân lệnh! Lê Hoàng Hà cũng không nói thêm gì, lĩnh mệnh liền lui xuống.
- Cái Cửu Châu này liền toàn bộ đều theo khống chế của Đại Hán chúng ta rồi a… Quan tham nghị Nghiêm Quảng vẫn luôn im lặng không lên tiếng bên cạnh đột nhiên mỉm cười, chúc mừng Triệu Tùng.- Triệu soái, ngắn ngủi trong mười mấy ngày, chúng ta đã đạt thành võ công như thế, vào thời điểm Đại Hán lập quốc cũng không thấy nhiều a.
- Nghiêm tham nghị bình thường nói năng thận trọng, hôm nay ngược lại khen tặng người hứng khởi, thật sự đáng ngạc nhiên. Triệu Tùng cũng mỉm cười.- Tuy nhiên ngươi khen ta như vậy, chỉ sợ cũng ngoắt nghéo khen bản thân ngươi phải không?
Muốn nói đắc ý, Triệu Tùng quả thật có chút đắc ý.
Chính như theo lời của Nghiêm Quảng, sau khi Đại Hán bắt đầu chinh phạt Nhật Bổn, trong khoảng ngắn ngủi mười mấy ngày, cả đảo Cửu Châu liền gần như đã rơi vào trong tay Đại Hán rồi. Quân Đại Hán cũng không có trả ra bao nhiêu thương vong, vả lại bọn phiên chủ Cửu Châu phải gọi là trông hướng gió quy hàng… Từng cái thắng lợi huy hoàng này, sớm đã vượt qua dự tính lúc y và quan viên tham nghị chế định kế sách trước đó.
Những phiên chủ này, trước đó bọn họ ở trong phiên tác oai tác quái, nghiễm nhiên là một thổ hoàng đế, nhưng hiện giờ lại đều mạng treo ở trong tay mình, sinh tử tồn vong chỉ trong một ý niệm của mình.
Đây lại làm sao có khả năng không khiến cho người có chút đắc ý được?
Tuy nhiên Triệu Tùng cũng biết, Cửu Châu bị đánh hạ, chỉ là bước thứ nhất mà thôi, kế tiếp còn có khiêu chiến lớn hơn nữa đang chờ bọn họ, hiện giờ còn không phải thời điểm mình vui mừng.
- Tôi chỉ là đang nói sự thật mà thôi, thắng lợi của chúng ta bày ở nơi đó, chẳng lẽ còn sợ có người nghi ngờ sao? Nghiêm Quảng lại không có cố ra vẻ khiêm tốn.- Chỉ cần kế tiếp chúng ta vẫn là đánh như vậy, phong thưởng sau cuộc chiến liền tuyệt sẽ không nhỏ, thiên tử chính là vẫn luôn đang nhìn chúng ta đó…
Đúng lúc này, sứ thần thiên tử Đại Hán phái tới Chu Phác đột nhiên xông vào trong trướng.
- Chu đại nhân? Đã xảy ra chuyện gì sao? Nhìn Chu Phác thần sắc có chút khác thường, Triệu Tùng vội vàng cắt ngang cuộc nói chuyện với Nghiêm Quảng.
- Triệu tướng quân, đúng là xảy ra chút đại sự rồi… Sắc mặt Chu Phác có chút ngưng trọng.- Vừa mới rồi có mấy phiên chủ quy thuận chúng ta tới nói cho tôi biết. Nói trong phiên bọn họ có giáo dân Thiên Chúa giáo làm loạn, bởi vì phiên binh lưu lại đóng giữ số lượng yếu ớt, đại bộ phận người đã đi theo tướng quân tham dự trận đánh, không cách nào tới kịp. Hiện giờ đã đàn áp không được, mấy phiên đều rơi vào bên trong hỗn loạn, cho nên… bọn họ muốn xin quân đội Đại Hán chúng ta giúp đỡ trấn áp.
- Cái gì? Đàn áp không được sao? Không phải chỉ là một chút nông dân sao? Những phiên binh đó ngay cả những nông dân cũng đàn áp không được, thật là rác rưởi! Nghiêm Quảng vừa vội vừa tức.- Bọn họ là lưỡng lự hay là có ý gì?