- Cho dù là thái hậu hạ lệnh như vậy, ngươi cũng không được tùy ý lựa chọn thơ văn để dạy! Pháp hoàng vẫn một dáng vẻ giận dữ như cũ.- Trong Bạch thơ hay vô số kể, có thật nhiều thích hợp với Hưng Tử so với Trường Hận Ca, ngươi cũng không biết chọn cái khác sao?
- Thần… Thần biết tội rồi… Hoa Sơn Viện rốt cục cũng không chịu được áp lực, ông ta cúi đầu.
- Thôi được rồi, tự mình đi xin lỗi thái hậu Pháp Hoàng phất tay áo thật mạnh, ra hiệu ông ta rời đi.
- Trẫm biết rõ các ngươi cũng đã quen nhàn hạ, xem giáo thụ là khổ sai, cả ngày nghĩ đến chuyện ứng phó, thôi, các ngươi không dụng tâm được, về sau tự trẫm sẽ tới đây dạy Hưng Tử.
- Thần biết tội, thần xin cáo lui… Hoa Sơn Viện nơm nớp lo sợ cáo lui, sau đó rời ngự điện.
Nói thật, kỳ thực ông ta cũng đúng như lời Pháp hoàng nói vậy, trong lòng cũng không thích chuyện xui xẻo này, bình thường đến nhận làm thầy Thiên Hoàng là chuyện tốt, thế nhưng Thiên hoàng thân là nữ nhân, rõ ràng là ngôi vị chẳng bao lâu, làm thầy của nàng sẽ không mang đến cho bản thân chỗ tốt gì, chỉ lãng phí tinh lực mà thôi. Sau khi được giao trọng trách này, Hoa Sơn Viện cảm thấy khổ không tả xiết, nếu như mượn cơ hội này tránh đi chuyện xui xẻo này mà nói, ngược lại cũng coi như là nhân họa đắc phúc.
Khi ông ta mang theo sự kinh hoảng cùng vui sướng rời đi, Pháp hoàng ngồi quỳ xuống trước bàn đọc sách của Thiên hoàng Hưng Tử, lần này vẻ mặt ông ta hòa hoãn đi rất nhiều.
- Hưng Tử, có sợ hay không?
Hưng Tử lắc đầu, tỏ vẻ bản thân không sao, chỉ có điều hiển nhiên rất dễ nhận thấy nàng vẫn còn chút sợ hãi.
- Không sao, phụ hoàng chẳng qua chỉ lo cho cpn mà thôi… Pháp hoàng vươn tay ra, có chút yêu thương sờ lên đầu nàng một chút.- Thực không nghĩ bọn họ lại không chút để ý dạy con như vậy. Trẫm đã nói rồi, trẫm ở nơi này, công khóa của con cũng do trẫm tự mình đến dạy, nhất định đem toàn bộ học vấn và tài nghệ truyền thụ cho con, để con cũng không kém gì những Thiên hoàng trước.
Nghe được những lời này của phụ hoàng, Thiên hoàng Hưng Tử rốt cục cũng bật cười.- Đa tạ phụ hoàng, Hưng Tử nhất định sẽ học tập thật chăm chỉ, không bao giờ khiến phụ hoàng phải lo lắng.
Nàng ngược lại không phải là vì chiếm được tân lão sư dụng tâm mà cao hứng, chân chính làm nàng vui vẻ chính là, từ nhỏ phụ hoàng với nàng vô cùng lãnh đạm, lần này không ngờ lại thân thiết với nàng như vậy, không những muốn tự mình dạy cho nàng, còn muốn cùng nàng ở một chỗ, chuyện trọng yếu không có gì so được với yêu thương của cha mẹ rồi.
- Bé ngoan. Pháp hoàng ôm nữ nhi một chút, sau đó cầm lấy những thư thiếp tự mình vừa mới viết ra kia bỏ tới trên bàn bàn.- Con trước tiên hãy đọc những thư thiếp này chút, trước tiên viết phỏng theo. Con hành thư có vấn đề, bút ý quá dày dặn, không đủ mềm mại.
- Vâng! Hưng Tử lập tức gật đầu, sau đó cầm bút viết lên giấy, nghiêm túc hăng say so với hồi nãy còn nhiều thêm vài phần.
Pháp hoàng vẫn tươi cười, thỉnh thoảng lại ở bên cạnh bình luận, thỉnh thoảng còn vuốt tóc nữ nhi bày tỏ thái độ khuyến khích. Thế nhưng, nhìn phía trên cảnh tượng phụ từ tử hiếu vui vẻ hòa thuận, cai này là cảnh tên đã lên dây lại không nói ra được mùi vị.
Pháp hoàng muốn ở nơi này, đương nhiên không riêng gì dạy cho nữ nhi viết chữ mà thôi.
Ông ta la muốn đem nữ nhi thân là Thiên hoàng, cùng với tam thần khí thay mặt quyền thống trị Nhật Bản đều nắm trong tay, bất kể đến lúc đó dẫn bọn chúng chạy trốn, hay cầm lấy Thiên hòang và ba thần khí kêu gọi động nhân tâm, bảo toàn ngôi vị của mình, đây đều là công cụ cực kỳ tiện lợi.
Vào thời kỳ Nam Bắc triều, vì phản kháng Túc Lợi Tôn thị và Mạc Phủ Phòng Đinh, Thiên hoàng Hậu Thể Hồ chính là nắm giữ tam thần khí trốn khỏi đấy, mà Mạc Phủ Thất Đinh sau khi ông ta trốn thoát, cũng lập Thiên hoàng tới chống lại. Thu nhận giáo huấn lịch sử của tiền nhân, ông ta cũng phải trước ở tại chỗ ở nữ nhân của mình, cất giấu tam thần khí, nhằm lúc thích hợp trốn đi, mà Mạc Phủ thiết nghĩ trong lúc vội vàng cũng không cách nào lập Thiên hoàng khác rồi.
Hai phụ tử vui vẻ hòa thuận, viết bảng chữ mẫu, mà lúc này đây, thái hậu Đức Xuyên Hòa Tử được Hoa Sơn Viện báo tin cho cũng mang theo nữ quan từ chỗ ở của mình đến Thường Ngự điện.
Bởi vì vừa rồi Hoa Sơn Viện một bộ dạng lo sợ, hơn nữa còn nói thánh thượng nổi trận lôi đình, cho nên bà cũng có chút sợ hãi, chỉ sợ Hưng Tử cũng vì vậy mà bị vạ lây. Đi tới bên trong gian phòng, nhìn thấy một cảnh vui vẻ hòa thuận vậy, lòng dạ hoàng thái hậu Hòa Tử rốt cục cũng buông lỏng xuống.
- Bệ hạ… Vừa rồi là vì chuyện gì mà tức giận? Bà cẩn thận đi đến bên cạnh Pháp hoàng, giơ tay đặt nhẹ lên Pháp hoàng.
Bởi vì bà vừa mới sinh con xong, sinh hạ một vị hoàng nữ, cho nên thân thể có chút yếu ớt, sắc mặt trắng bệch, hơn nữa thanh âm cũng có chút nhược khí.
- Nàng đã đến rồi? Pháp hoàng thu lại nụ cười, sau đó mới đem cuốn “Trường Hận Ca” trước mặt Thiên hoàng Hưng Tử tùy tiện đưa cho Hòa Tử.- Những người này, dạy Hưng Tử cũng dạy rất có lệ! Hưng Tử mới bao nhiêu tuổi, lại còn là nữ, kết quả không ngờ bọn chúng cho nó đọc Trường Hận Ca! Cái này thực dự không biết gọi là gì.
Hòa Tử còn chút không rõ ràng lắm, bà yên lặng nhận lấy cuốn sách Hưng Tử, sau đó nhìn kỹ lại.
Mặc dù xuất thân võ gia, nhưng Hòa Tử từ bé cũng đã được tiếp nhận văn hóa giáo dục, hơn nữa bởi vì ở kinh thành lâu, bà đối với văn chương cũng không phải là không có lý giải, Bạch thơ hiển nhiên khỏi phải nói. Bà nhìn kỹ một chút, cảm thấy chữ nữ nhi viết rất khá rồi, lập tức trong lòng có cảm giác vui vẻ.
Hoa Sơn Viện sắp xếp, theo bà cũng không có gì bất hợp lý, kiệt tác Trường Hận Ca như vậy, Hưng Tử tiếp xúc sớm một chút cũng không có vấn đề gì. Chỉ có điều, nếu như Pháp hoàng vì thế mà tức giận, đó đương nhiên không nên đem ý nghĩ này mà nói ra.
- Bệ hạ nói cũng đúng, cái này quả thực có chút không phù hợp. Bà nhẹ nhàng gục gặt, tuy nhiên rất nhanh liền mĩm cười, xoa dịu Pháp hoàng.- Chỉ có điều người xem, chữ viết Hưng Tử ngày càng tốt, thật sự là mọi người đã dốc lòng dạy bảo rồi.
- Nàng cũng không cần vì bọn họ nói tốt, bọn họ nào có dụng tâm dạy à? Chỉ là thiên phú hơn người mà thôi. Pháp hoàng cau mày.- Còn có, nàng cũng không được chỉ đem chuyện này đẩy lên người khác. Giáo dục Hưng Tử nàng cũng phải hỏi qua, bằng không nó học tốt được sao?
- Quyền Đại Nạp Ngôn quả thật có sai sót, kính xin bệ hạ thứ tội. Tuy nhiên Quyền Đại Nạp Ngôn cũng là một lòng chân thật, tuy rằng làm sai một chuyện, nhưng xin bệ hạ tha thứ lỗi lầm cho ông ta. Thái hậu Hòa Tử thấp giọng xin lỗi.- Sau này sẽ càng dụng tâm dạy bảo nó hơn.
- Các ngươi như vậy là không hiểu, trẫm làm sao yên tâm! Pháp hoàng thở dài - Trẫm vốn dĩ cho rằng mình là đã xuất gia rồi, các ngươi chăm sóc tốt hết thảy, kết quả không nghĩ tới ngay cả dạy bảo Hưng Tử cũng không làm được! Thiên hoàng là hi vọng trông cậy của thiên hạ, các ngươi sao đối đãi nhẹ nhàng như vậy! Thôi được, đã như vậy, trẫm sẽ tự vất vả một phen, những ngày tới trẫm ở chỗ bên này, tự mình dạy cho Hưng Tử, các ngươi làm không tốt, trẫm tự mình làm.
- Bệ hạ… Việc này là thật sao? Hòa Tử mở to mắt, trong lúc nhất thời khó mà tin được sự tình chính mình nghe được.
- Đương nhiên là thật! Pháp hoàng tức giận nói.- Có đám người các ngươi ở đây, trẫm nghỉ ngơi một chút cũng không làm được rồi, thực sự là đâu có lí đó.
- Tốt…Thật quá tốt… Ngơ ngẩn một hồi, Hòa Tử đột nhiên bật thốt lên.