Thời đại Chiến Quốc, bởi vì gia tộc quyền thế các nơi không ngừng chém giết, cho nên quân sự Nhật Bổn phát triển rất nhanh, trang bị và chiến thuật cũng biến chuyển từng ngày, nhưng từ sau khi Mạc Phủ Giang Hộ dựng lên, bởi vì thiên hạ thái bình vả lại Mạc Phủ cố ý áp chế, cho nên quân sự Nhật Bổn bước tiến bắt đầu đình trệ lại, thậm chí bởi vì nguyên do vũ khí nhập vào thắt chặt, trang bị thoái hóa, so với thời đại Chiến Quốc còn bước lui.
Phiên quân Phúc Cương hiện giờ quân trận đón đánh, cùng giống với nơi khác, lấy phiên binh cầm trường thương và thế đao bày ở đằng trước, sau khi binh sĩ hàng trước lui xuống chính là quân trận của cung và thiết pháo (súng ngòi lửa), binh súng hỏa mái và cung binh số lượng ước chừng một phần tư, cung binh chủ chốt hữu dụng chính là trong lúc binh súng hỏa mai nổ mấy phát súng sau đó nạp thêm đạn, sửa soạn bắn tiếp, dựa vào tầm xa phát ra tấn công, tiến hành liên tục công kích về phía quân địch.
Tuy rằng ở ngoài mặt nhìn loại hệ thống này cũng không có gì không đúng, thậm chí cùng lý luận quân sự Đại Hán thông hành hiện giờ cũng có không ít nơi cùng chung, nhưng thời điểm thực tiễn, cũng sẽ biến dạng. Bởi vì tình trạng tài chính các phiên thông thường bắt đầu trở nên căng thẳng, cho nên trang bị không khả năng tránh khỏi trở nên lỏng lẻo, trang bị cũng bắt đầu lão hóa. Trong quân trận phiên quân Phúc Cương, tràn ngập phần lớn là phiên binh ngay cả chế phục cũng không có thống nhất, bọn họ hơn phân nửa không có mặc áo giáp, hơn nữa trong tay bọn họ chỉ là vũ khí thấp kém, không chỉ có đao thương gỉ sét, thậm chí có một số súng hỏa mai còn dễ dàng nổ nòng.
Lính của bọn họ không tinh nhuệ bằng Đại Hán, vũ khí không hòan mỹ bằng quân đội Đại Hán, vì thế nào sợ lý luận không kém quá nhiều, cũng chỉ có được hậu quả ác liệt nhất.
Quân trận Đại Hán không coi trọng bất kỳ ứng đối nào của bọn họ, lấy bước chân gần như cố định, chậm rãi ép về phía bọn họ. Ngay thời điểm khoảng cách hai quân bắt đầu chỉ còn lại mười mấy trượng, tay súng hỏa mai trong quân trận phiên quân rốt cuộc không chịu nổi rồi, liên tục nổ súng. Bởi vì không có đạt được tầm bắn tốt nhất, viên đạn bay tán loạn không có bao nhiêu bắn trúng mục tiêu, áo giáp và đồ hộ vệ hoàn mỹ khiến viên đạn trúng mục tiêu cũng không có mang tới bao nhiêu thương vong cho Đại Hán.
Trước mặt cung tiễn và tiếng súng đứt quãng, quân đội Đại Hán không có chịu phải bất kỳ ảnh hưởng nào. Bọn họ tiếp tục tiến lên, sau đó tới được bên trong phương viên tầm bắn ưu thế nhất của súng hỏa mai, bọn họ rốt cuộc dừng lại, lại lần nữa trở thành núi cao không nhúc nhích. Bọn lính trường thương hàng đằng trước dời đi chỗ khác, lộ ra từng họng súng hàng đằng sau.
- Nổ súng! Yên lặng trong nháy mắt qua đi, quan quân lại lần nữa ban bố mệnh lệnh.
Tiếng gầm rú lại lần nữa vang dội cả đại địa, oanh kích của súng hỏa mai lần này phải mang tới hiệu quả đáng sợ hơn nhiều so với mới vừa rồi.
Độ chính xác súng hỏa mai Đại Hán cao hơn thiết pháo trong tay phiên binh, hơn nữa bởi vì bọn họ thân ở khoảng cách thích hợp, cho nên càng thêm dễ dàng nhắm chuẩn, vô số viên đạn theo tăng thêm của hỏa dược, lấy mắt thường không cách nào nhận biết xông về phía quân trận phía trước, sau đó đâm phá hết thảy trở ngại con đường tiến lên, áo giáp, quần áo, cho tới thân thể cuối cùng.
Chỉ vỏn vẹn hàng thứ nhất bắn một lượt liền mang tới cho các phiên binh tổn thất nghiêm trọng, huyết quang phụt ra khắp nơi, có một số người bởi vì đầu trúng đạn thậm chí còn văng ra óc. Những chất lỏng hồng hồng trắng trắng đó ở trong không trung bắn ra cuối cùng lại rơi tới trên mình người bên cạnh và trên đất, tăng thêm cho cánh đồng màu xanh lục mấy nét bút sắc thái u ám không rõ.
Theo tiếng súng liên tiếp, thương vong trong trận phiên binh phải chịu càng lúc càng lớn, so với kêu rên bị thương, xác chết tàn tạ bị viên đạn bắn xuyên qua đầu có vẻ càng đáng sợ hơn, nhìn thấy chiến hữu chết bị thương xung quanh, vốn dĩ bọn phiên binh đã quân tâm lay động càng lúc càng lay động rồi.
Nhật Bổn đã có hòa bình xấp xỉ gần ba mươi năm rồi, những phiên binh ra trận cơ bản đều là chưa bao giờ từng thấy qua tàn khốc của chiến tranh thời đại Chiến Quốc, lần đầu ra trận nhìn thấy thảm cảnh như vậy, lại thế nào không đủ sợ hãi? Càng thêm khiến bọn họ sợ hãi chính là, theo khoảng cách này, bọn họ vốn dĩ không cách nào tiến hành đánh trả đối với kẻ địch đối diện, chỉ đành bị động tiếp nhận từng lượt oanh kích.
Hơn nữa binh súng hỏa mai Đại Hán huấn luyện có tố chất từng trải chiến trận, bọn họ chiếu theo quy định thao điển động tác vô cùng thông thuận, cho nên tốc độ lắp đạn rất nhanh, từng hàng súng hỏa mai lần lượt thay phiên nổ súng, gần như tạo thành đả kích không gián đoạn cho đối phương.
Bất cứ người nào đều nhìn ra được, đứng ở nơi này bị đánh là tuyệt đối không được, hoặc là xông về phía trước liều mạng với quân địch, hoặc là thoái lui ra sau, tránh né xạ kích của súng hỏa mai.
Mặc dù có một số người muốn đi lên liều mạng, nhưng đại đa số người đã không tự chủ lui về sau, mặc dù có võ sĩ đang khàn giọng kiệt lực gầm thét, nhưng bọn họ vẫn là đang lui về sau, tốc độ lui về càng lúc càng nhanh, càng lúc càng nhanh.
Mắt thấy quân địch lui về phía sau, vả lại trận hình đã bắt đầu buông lỏng, quân đội Đại Hán cũng dừng lại oanh kích của súng hỏa mai, lần nữa xếp thành từng phương trận mới vừa rồi, sau đó theo mệnh lệnh của quan quân tiếp tục tiến lên.
Bước chân của bọn họ vẫn là giống với vừa rồi, cũng không mau, nhưng mỗi một bước đều giống như đạp vào trong tim người khác, khiến cho lòng người sợ hãi.
Một bên đi lên trước, một bên lùi về sau, tốc độ quân trận Đại Hán vẫn không thay đổi, nhưng bọn phiên binh lui về sau càng lúc càng nhanh, rất nhanh đã có người chịu đựng không nổi áp lực đoàn lửa nóng màu đỏ đối diện kia mang tới, xoay người bắt đầu chạy trốn.
Các võ sĩ trong trận ngay từ đầu cực lực kiệt sức muốn ngăn chặn, thậm chí còn vung đao chém giết mấy người chạy trốn đầu tiên, nhưng cố gắng của bọn họ rất nhanh liền mất đi hiệu quả. Thời điểm quân trận Đại Hán từng bước áp tới, sợ hãi đối với quân đội Đại Hán rốt cuộc đè ép sợ hãi đối với các võ sĩ trong phiên, những người này cũng không có ý chí chống cự nữa, gần như đồng thời chạy trốn về đằng sau.
Cảnh tượng hơn ngày người này tán loạn lui về sau vô cùng khiến người ta sợ hãi, các võ sĩ hiện giờ cũng không có cách nào đàn áp nữa, thậm chí không ít người còn bị lôi kéo trốn về phía sau.
- Khốn khiếp… khốn khiếp… Phiên chủ Phúc Cương lược trận phía sau Hắc Điền Trung Chi nhìn thấy lửa giận vạn trượng, vung đao trong tay chửi ầm lên, cũng không biết là mắng những phiên binh sợ chết này của mình hay là mắng quân đội Đại Hán.
Nhưng mà, chính ngay cả ông ta cũng không có cách nào đàn áp những phiên binh chạy trốn này, ông ta không tiếp nhận được sự thật bản đội mình sau khi giao thủ với Đại Hán cũng là dễ dàng sụp đổ. Lúc này bổn bộ của ông ta chỉ còn lại mấy trăm người thôi, hẳn đi được nơi nào đây?