- Cứng rắn chính là gia tăng phòng ngự của vùng đất Cửu Châu, tăng binh ở Trường Khi, đồng thời dựng nên pháo đài kiểu mới. Tóm lại phải dùng một loạt thủ đoạn để nói cho Đại Hán biết, sau này cho dù bọn họ có tiếp tục đe dọa chúng ta, chúng ta cũng sẽ không nhượng bộ nhiều hơn nữa, để bọn họ thận trọng xem xét vấn đề.
Lúc y nói ra suy nghĩ của mình, Đức Xuyên Giang Quang vẫn trầm mặt không nói gì, chỉ im lặng suy tư.
Cuối cùng, gã nhìn về phía một Lão trung khác, đó là Thổ Tỉnh Lợi Thắng (Doi Toshikatsu).
- Ngươi thấy sao?
- Hạ thần cho rằng lời của mấy vị Lão trung nói trước đó đều có lý.
Thổ Tỉnh Lợi Thắng từ đầu đến giờ vẫn chưa nói gì, lần này rốt cuộc đã nói ra ý kiến của mình.
- Thần cho rằng, đầu tiên, chúng ta phải xác định rõ giới hạn của mình, để Đại Hán hiểu rõ chúng ta không phải là đối tượng dễ bắt nạt. Cho nên, bất kể là vì biểu lộ quyết tâm, hay là vì phòng bị Đại Hán xâm lăng, chúng ta đều phải khẩn trương chấn chỉnh võ bị, đặc biệt là tăng cường phòng bị ở Cửu Châu.
Đây là lần đầu tiên trong đám Lão trung có người đề cập đến việc Đại Hán có khả năng xâm lăng, những Lão trung khác cũng lập tức biến sắc. Kể từ sau khi Đại Hán lập quốc, quốc thế hưng thịnh, chinh chiến tứ phương, nói được là thành tựu quân sự lẫy lừng. Nếu như bọn họ thật sự định xâm lăng Nhật Bổn, thì đó quả là cơn ác mộng. Bởi vì trong thư Nội Đằng Trung Trọng cũng không cung cấp thẳng chứng cứ, chỉ viết vài câu tỏ mối e ngại, cho nên trước mặt các trọng thần đang ngồi trước mặt Tướng quân tránh đề cập đến nỗi lo lắng này, để khỏi bị xem là nói vô căn cứ để rồi bị Tướng quân trách phạt bị người ngoài châm biếm, bị xem là kẻ hèn nhát sợ sệt vô cớ.
Cũng chỉ có Thổ Tỉnh Lợi Thắng, vừa là trọng thần vừa là thân thích của họ Đức Xuyên, là thân tín của hai đời Tướng quân, mới dám thẳng thắn nói như vậy với Tướng quân.
- Xâm lăng
Đức Xuyên Gia Quang lạnh lùng nhắc lại, sau đó đột nhiên trở nên nghiêm nghị.
- Ngươi cảm thấy khả năng xâm lăng có cao hay không.
- Hiện tại tin tức nhận được quá ít, hạ thần cũng không tài nào đưa ra phán đoán chuẩn xác được. Tuy nhiên theo tin tức đã nhận được và theo kể lại của Nội Đằng Trung Trọng, quân đội của Đại Hán cũng không điều động tới tấp, dường như không giống như tập kết đại quân chuẩn bị xâm lăng triều ta.
Thổ Tỉnh Lợi Thắng đã nói ra suy nghĩ trong lòng mình.
- Tuy nhiên phàm việc gì cũng cẩn tắc vô ưu. Bất kể Đại Hán có toan tính xâm lăng hay không, nếu tình thế đã trở nên khẩn trương như vậy, chúng ta phòng bị một chút cũng là điều nên làm. Đại nhân, hạ thần cho rằng bất kể là vì phô trương thực lực hay là phòng bị xâm lăng, thì việc tăng cường phòng bị ở Cửu Châu đều là chuyện phải làm.
Lời của lão có tình có lý, nên những người khác cũng không phản đối, ngược lại đều thầm gật đầu.
- Tuy nhiên, nếu chưa xác định được bọn chúng có xâm lăng hay không, tốt nhất chúng ta đừng gây ra những hành động khiêu khích bọn chúng. Đối với thương nhân Đại Hán ở Trường Khi, chúng ta vẫn phải tôn trọng, không được tùy ý bắt bớ.
Mắt thấy mọi người đều đồng ý với suy nghĩ của y, y lại tỏ vẻ với phản đối của Tửu Tỉnh Trung Thế (tạm dịch: Sakai Tadayo).
- Chúng ta tăng cường phòng ngự và mưu cầu thỏa hiệp. Một công đôi việc. Theo cách nhìn của ta, điều này có hỗ trợ lẫn nhau. Chúng ta càng tăng cường phòng vệ, Đại Hán sẽ càng tiếp thu ý kiến của chúng ta.
Sau khi ngừng lại một chút, y lại thêm vào một câu.
- Tuy nhiên, ta cũng đồng ý với cách nhìn của Đại lão. Vấn đề mậu dịch chúng ta nhượng bộ một chút, đề xuất một vài ý kiến khiến Đại Hán chấp nhận, như vậy hai bên đều có lối thoát, cũng loại trừ một cơn tai họa vô hình.
Mắt thấy Thổ Tỉnh Lợi Thắng vẫn còn nghĩ cho mình, Đại lão Tỉnh Y Trực Hiếu không khỏi gật đầu khen ngợi.
- Suy nghĩ ổn thỏa cẩn trọng, đây mới là đại thần mưu quốc sự, không hổ là người đứng đầu Lão trung.
- Đây chỉ là suy nghĩ của cá nhân tôi mà thôi. Tất cả đều phải nhờ bản thân Tướng quân đại nhân định đoạt.
Thổ Tỉnh Lợi Thắng chỉ mỉm cười, không nhiều lời nữa.
Không nói không được, biểu hiện này của y, mới là điều mà Đức Xuyên Gia Quang thích nhất. Thân làm thần tử, phải nói chuyện theo ý chúa thượng, lúc chúa thượng chưa lên tiếng thì không tự biểu đạt ý kiến, mà Tỉnh Y (Ii) và Tửu Tỉnh (Sakai), thật sự khiến y cảm thấy có chút khó chịu.
Điều này cũng chính là nguyên do y thích dùng những người thân cận có thân phận thấp bé.
- Như vậy, còn ai có ý kiến nào khác hay không?
Y khẽ gật đầu một cái, sau đó quay đầu nhìn về phía những trọng thần khác.
Mặc dù có vài người cảm thấy hành động này vẫn chưa đủ, nhưng hiện tại Tướng quân đại nhân đã tỏ thái độ, cũng không ai dám đưa ra những ý kiến bất đồng.
- Nếu phải tỏ rõ thực lực của ta với Đại Hán, vậy thì chúng ta phải dứt khoát nhờ sứ giả của Đại Hán đến Giang Hộ cung phụng Tướng quân, sau đó năm sau sẽ theo chúng ta thượng lạc (tiến về Đô Kinh) ?
Một vị Lão trung khác, Tùng Bình Tín Cương (Matsudaira Nobutsuna) đột nhiên mở miệng.
- Tướng quân đại nhân triệu kiến hỏi han y ở Giang Hộ, đây là biểu đạt tình hữu hảo của chúng ta; nhìn thấy quân trận của chúng ta khi thượng lạc, cũng để bọn họ nhìn thấy quân lực của Mạc Phủ. Như vậy không khiến Đại Hán tức giận, mà vẫn khiến cho bọn họ cảm nhận được thực lực của chúng ta, chắc hẳn cũng trở nên kinh sợ.
Năm ngoái, Đức Xuyên Gia Quang cũng đã quyết định phải thượng lạc vào năm sau, vì cố ý muốn khoe võ lực với triều đình, cho nên y đã hạ lệnh lãnh địa và thân phiên của Tướng quân các nơi bắt đầu tập kết quân đội, chuẩn bị vật tư lương thảo, chuẩn bị năm sau sẽ mang đại quân thượng lạc. Đây là một đại quân trước nay chưa từng có, đủ để người trong thiên hạ nhìn thấy Mạc Phủ là khó bề ngăn cản, cũng khiến cho đám người trong lòng còn có hiềm khích với Mạc Phủ Đức Xuyên không dám liên tiếng.
Mà nếu như trong lúc mình thượng lạc, sứ giả Đại Hán cũng đi theo bên cạnh, hơn nữa còn nhìn thấy khí thế của đại quân mình to lớn, thì quả là Vừa nghĩ đến đây, trong lòng Đức Xuyên Gia Quang bỗng có chút hưng phấn.
Không nói không được, Tùng Bình Tín Cương không hổ là người bên cạnh Đức Xuyên Gia Quang từ nhỏ. Y biết làm như vậy cực kỳ thỏa mãn lòng tham hư vinh của Đức Xuyên Gia Quang, hơn nữa quả thật cũng là chuyện cần thiết.
- Quả thật cần phải phơi bày một chút quân uy của Mạc Phủ cho bọn chúng thấy rồi.
Không đợi người khác lên tiếng, Đức Xuyên Gia Quang liền lập tức chấp nhận đề nghị của Tùng Bình Tín Cương.
- Bất kể là để bọn chúng kinh sợ, hay là ngăn cản việc xâm lăng, thì đều phải tăng tốc độ tập kết binh lực. Mau truyền lệnh xuống, bảo các nơi nhanh chóng chiêu mộ quân sĩ tập kết về phía Giang Hộ. Các kỳ bản (tiếng Nhật đọc là hatamoto, là một loại thân phận của võ sĩ Nhật Bổn thời Mạc Phủ) nội trong tháng sau phải chỉnh đốn bản thân và tùy tùng trong đất phong của mình, sau đó nghe lệnh tiến về Giang Hộ. Ngoài ra, phái người đi Trường Khi tuyên triệu sứ giả Đại Hán trú đóng ở Trường Khi đến Giang Hộ. Ta muốn để y tận mắt nhìn thấy đại quân của Mạc Phủ chúng ta!
Sau đó, y ném chiếc quạt xếp lúc nãy mình vừa làm gãy xuống đất.
- Chuyện còn lại, các ngươi xem rồi xử lý đi, cứ chiếu theo nghị quyết hôm nay.
Sau đó, y đứng dậy, rồi hiên ngang đi về phía trước.
Một đám tùy tùng bên cạnh Tướng quân lập tức vây quanh y, nghênh phụng Tướng quân đại nhân của bọn họ rời khỏi biểu điện trở về Đại Áo tĩnh mịch.
Những Lão trung và Đại lão còn lại, thì trong lòng mang tâm tư khác nhau, nhìn nhau vài lần, sau đó đều tự rời khỏi biểu điện. Cả thành Giang Hộ lại lần nữa rơi vào tĩnh mịch.
Ngay lúc sứ giả do Đức Xuyên Gia Quang phái đi rời khỏi Giang Hộ, Chu Phác đang tham dự quân nghị với thái tử điện hạ, rất nhanh lại nhờ thuyền của Đảo Tân (Shimadzu) gia cung cấp trở về đảo Cửu Châu.
Tuy nhiên địa điểm thật sự lần này gã đổ bộ không phải là Trường Khi, mà là đảo Lộc Nhi (Kagoshima) của Tát Ma phiên.
Vừa đến đảo, gã liền đề xuất thẳng muốn gặp mặt phiên chủ Đảo Tân Nghĩa Hoằng (Shimadzu Yoshihiro). Đảo Tân Nghĩa Hoằng cũng thỏa mãn nguyện vọng này của gã, từ bổn thành của Đảo Tân phiên đến đảo Lộc Nhi tiếp kiến Chu Phác.
Chuyện cách lần trước gã xuống tóc đi Đô Kinh đã hơn nửa tháng, cho nên tóc trên cái đỉnh đầu đã cạo sạch của gã đã mọc ra một ít tóc trở lại, trông chẳng ra gì cả. Tuy nhiên Đảo Tân Nghĩa Hoằng và tùy tùng tâm phúc ông ta mang theo đương nhiên sẽ không vì vậy mà cảm thấy khác thường.
- Chu đại nhân dọc đường cực khổ rồi.
Trong một gian phòng nhỏ, Đảo Tân Nghĩa Hoằng thản nhiên hỏi thăm gã.
- Lần này trở về, đã gặp mặt thái tử điện hạ của quý quốc chưa vậy?
- Vâng, thưa phiên chủ, ta đã yết kiến thái tử điện hạ ở Cao Ly.
Chu Phác hành lễ với Đảo Tân Nghĩa Hoằng, sau đó từ trong lòng ngực lấy ra một phong thư đưa cho Đảo Tân Nghĩa Hoằng.
- Và ta đã giao bức thư mà phiên chủ viết cho điện hạ. Điện hạ hết sức vui mừng, hồi đáp một bức thư cho phiên chủ, hơn nữa còn ủy thác ta hỏi thăm phiên chủ.
- Hả? Mau dâng cho ta!
Đảo Tân Nghĩa Hoằng có chút vui mừng, vẫy tay với Chu Phác.
Thái tử điện hạ của vương triều Trung Nguyên viết một bức thư cho phiên chủ như ông ta, đây là chuyện vinh quang trước nay chưa từng có. Tuy rằng ông ta cũng biết vì vậy mà ông ta phải trả một cái giá như thế nào, nhưng vẫn không kìm nổi, cảm thấy vô cùng vui mừng. Trong niên đại này, thiên tử và hoàng thất Trung Nguyên, vẫn còn địa vị cực kỳ cao trong lòng người Nhật Bổn.
Sau đó Chu Phác cung kính dâng thư cho đối phương. Đảo Tân Nghĩa Hoằng cầm lấy xem đi xem lại tỉ mỉ.
Nội dung trong thư rất đơn giản, chỉ là một vài câu động viên ông ta, đồng thời cảm tạ hành động hết lòng của ông ta trong lúc triều đình bổn quốc gặp nguy nan. Thỉnh ông ta về sau phải tích cực phối hợp với hành động của quân đội Đại Hán. Những lời này không phải là thứ Đảo Tân Nghĩa Hoằng bận tâm nhất. Điều ông ta bận tâm hơn chính là một tiểu tiết sau cùng.
Ở trong một điểm này, thái tử điện hạ rõ ràng xác nhận cái giá Chu Phác và ông ta còn cò kè mặc cả, tỏ vẻ sau cuộc chiến ngoại trừ Trường Khi, cả đảo Cửu Châu sẽ dâng tặng cho ông ta, những lời này so với cố gắng và lời nói tốt gì còn hữu dụng hơn, sôi trào máu nóng toàn thân của ông ta lên.
Không giống như Chu Phác, thân làm thái tử Đại Hán, không được nói chơi. Triều đình Đại Hán cũng sẽ không làm trái lời hứa với ông ta, cho nên nếu hiện tại trong thư đã hứa hẹn, thì cũng không cần phải lo lắng Đại Hán lật lọng sau cuộc chiến nữa.
- Được, tốt lắm.
Rất nhanh ông ta đã khôi phục lại sắc mặt bình tĩnh, sau đó thu bức thư về.
- Vậy xin hỏi đại nhân, Đại Hán khi nào sẽ tiến binh? Điều này chắc hẳn thái tử điện hạ cũng đã nói cho ngài biết rồi phải không?
- Vâng, thời giờ chúng ta đã định xong, chính là mười ngày sau.
Chu Phác thuận miệng trả lời, dường như là một chuyện nhỏ không đáng kể.
- Mười ngày?
Nhưng mà phản ứng của Đảo Tân Nghĩa Hoằng đương nhiên mạnh mẽ hơn nhiều.
- Nhanh vậy sao?
Chu Phác cười hỏi.
- Trước đây không phải phiên chủ luôn thúc giục chúng tôi mau chóng tiến binh sao? Hiện tại chúng tôi đã hưởng ứng lời kêu gọi của phiên chủ, chẳng lẽ đây không phải là chuyện tốt sao? Chúng tôi tiến binh càng nhanh, Mạc Phủ càng ít chuẩn bị, cũng càng thêm tiện cho phiên chủ khởi sự phải không?
- Đại nhân nói có lý, nhưng nếu như chỉ có mười ngày, chỉ e công việc chuẩn bị sẽ có chút gấp gáp Ài, nếu như các ngài nói sớm một chút thì tốt rồi.
Đảo Tân Nghĩa Hoằng cười khổ một tiếng.
- Vậy thì chúng ta phải bận rộn không ngừng rồi.
- Chúng tôi cũng mới quyết định gần đây. Lúc trước còn có người đề nghị thái tử điện hạ chuẩn bị thêm một chút đợi tháng sau hãy tiến binh. Sau cùng nhờ ta khuyên nhủ, quyết định cuối cùng vẫn là tiến binh càng sớm càng tốt Theo ta thấy, sớm ngày tiến bình tốt hơn kéo dài thời giờ, có phải không? Hiện tại Mạc Phủ đã cảnh giác với chúng ta rồi, chắc hẳn bên phía phiên chủ cũng không tốt đẹp gì lắm.
- Điều này cũng đúng.
Đảo Tân Nghĩa Hoằng gật gật đầu.
Gần đây trong phiên ông ta đang tiếng hành thanh trừng thế lực bất mãn, mặc dù đều làm rất bí mật, nhưng chung quy cũng đã để lộ phong thanh. Không chỉ Trường Khi phái người tra xét, mà ngay cả bên sở Ti đại ở Đô Kinh cũng đã chú ý đến. Nếu kéo dài thời giờ, khó tránh khỏi bị Mạc Phủ phát giác những hành động lén lút của ông ta, khi đó ông ta sẽ phải chịu áp lực lớn hơn nữa.
- Được rồi, ta sẽ theo lời ngài nói, mấy ngày này sẽ bắt đầu chuẩn bị cực lực, sau đó sẽ khởi sự trước khi quý quốc xuất binh, biến Cửu Châu trở nên đại loạn.
- Tất cả đều nhờ vào phiên chủ.
Chu Phác lại lần nữa thi lễ với ông ta.
- Mấy ngày này chúng ta sẽ trở về chuẩn bị, sau đó thẳng đến Trường Khi, hy vọng phiên chủ phái người tiếp ứng bọn ta mau chóng rời khỏi Trường Khi. Bọn ta sẽ có cách chậm rãi lẻn vào chỗ của quý phiên.
- Không việc gì, điều này ta đương nhiên sẽ làm.
Đảo Tân Nghĩa Hoằng lập tức đáp ứng.
- Sau đây ta sẽ phái một vài bộ hạ quen thuộc tình hình ở Trường Khi lẻn vào Trường Khi sau đó nghe sai phái của đại nhân. Đến lúc đó mượn lực lượng của bọn họ, có lẽ chạy khỏi Trường Khi không phải là chuyện khó. Còn chuyện gì khác cần chúng ta làm không?
- Ngoài ra chỉ có một chuyện Xin phiên chủ phái vài người đến Đô Kinh đi, bảo bọn họ mang theo thư của ta và thư của thái tử điện hạ đi gặp người của triều đình. Sau đó tiết lộ tin tức chúng ta tiến binh cho bọn họ biết, bảo bọn họ lập tức khởi sự, hiệp trợ quốc quân của quý quốc trốn thoát khỏi Đô Kinh. Nếu như được thì chạy đến Cửu Châu, còn nếu không thực hiện được, thì nấp trong thôn làng chờ tin tốt của bọn ta.
- Cái gì?
Đảo Tân Nghĩa Hoằng lần này thật sự có chút giật mình.
- Các ngài đàm phán xong khi nào?
Tuy rằng ông ta biết lúc trước vị sứ giả Đại Hán trẻ tuổi này đã đến Đô Kinh một lần, nhưng không ngờ nhanh như vậy đã ngầm giao kết với đám công khanh và Pháp hoàng trong Đô Kinh. Theo ông ta biết, những người này đều là người cổ hủ đến mức khiến người ta tức cười, trước giờ đều không phải là người đầu óc linh hoạt, sao nhanh như vậy đã chuyển sang liên thủ với Đại Hán rồi?
- Mạc Phủ tham lam bạo tàn, Đô Kinh đã sớm hận đến nghiến răng nghiến lợi rồi. Vừa nghe chúng ta muốn giáo huấn Mạc Phủ, đương nhiên sẽ hưởng ứng.
Chu Phác cũng không định nói tỉ mỉ sự phức tạp trong đó, cho nên chỉ nói thoáng qua.
- Ta nghĩ điều này đối với phiên chủ mà nói cũng là chuyện rất tốt phải không? Chỉ cần có triều đình của quý quốc đưa ra thông lệnh, hiệu dụ cả nước, kêu gọi hào tộc có khả năng đứng dậy chống đối Mạc Phủ. Vậy thì áp lực dư luận mà quý phiên đang chịu sẽ nhỏ hơn rất nhiều.
- Ừ cứ tính vậy đi.
Đảo Tân Nghĩa Hoằng cũng không vui mừng lắm, chỉ là sa sầm mặt khẽ vuốt cằm.
Thân là Đại Danh (daimyo) phát triển từ thời Chiến Quốc, ông ta đương nhiên giống như những kiêu hùng khác, hoàn toàn không mang gánh nặng tâm lý hay dư luận gì, chỉ cần lấy được thực địa và đạt được lợi ích thực sự, cho dù là bị ngàn người chỉ trích cũng không bận tâm. Có danh phận đại nghĩa của triều đình đương nhiên là tốt, nhưng nếu như sau cuộc chiến triều đình lần nữa quật khởi, hơn nữa dưới giúp đỡ của Đại hán có được thực lực to lớn, thì Đảo Tân gia đang chiếm cứ đảo Cửu Châu sẽ phải chịu áp lực rất lớn. Mạc Phủ ở Quan Đông, còn mở một con mắt nhắm một con mắt với Tát Ma phiên. Triều đình ở Quan Tây, sẽ không bỏ qua chuyện Đảo Tân gia chiếm cứ toàn bộ đảo Cửu Châu.
- Ta hỏi, quý quốc đã đạt thành hiệp nghị gì với triều đình sao?
Ông ta làm bộ vô ý thuận miệng hỏi một câu.
- Sau cuộc chiến triều đình sẽ có địa vị gì?
- Phiên chủ, chúng tôi vốn chính là vì giúp đỡ chính nghĩa, thảo phạt kẻ không theo khuôn phép, triều đình của quý quốc cũng phối hợp như vậy, bằng lòng mạo hiểm trợ chúng chúng ta. Vậy thì đương nhiên phải có hồi báo. Sau khi cuộc chiến kết thúc, nếu như tất cả thuận lợi, ít nhất thì vùng đất gần kinh kỳ của quý quốc, hẳn sẽ thuộc về triều đình của quý quốc.
- Vùng đất gần kinh kỳ sao?
Đảo Tân Nghĩa Hoằng trầm ngâm một hồi. Nếu bản lĩnh của triều đình chỉ giới hạn trong vùng đất gần kinh kỳ, thì tuy rằng xem như là một con quái vật to lớn, nhưng sức uy hiếp đối với Cửu Châu cũng không lớn cho lắm.
- Vậy Sơn Dương đạo thì sao?
- Vấn đề của Sơn Dương đạo chỉ tạm gác lại chờ ngày sau giải quyết. Đây là sự vụ nội chính của quý quốc, chúng ta không tiện nhúng tay vào.
Chu Phác khéo léo từ chối, không dự định sẽ hứa hẹn gì với Đảo Tân gia.
- Nghĩ đến mấy vấn đề này, sau này quý quốc tự mình giải quyết. Đến lúc đó phiên chủ thân là Đại Danh, hẳn cũng phát huy được hữu dụng quan trọng trong quốc chính của quý quốc, không nên ẩn cư lánh đời.
Đảo Tân Nghĩa Hoằng lại trầm ngâm một hồi. Tuy rằng sắp xếp này không phải là kết quả tốt nhất, nhưng đối với ông ta mà nói đã chấp nhận được rồi. Chỉ cần sau cuộc chiến triều đình không thò tay vào địa bàn của ông ta, thì tất cả đều dễ nói chuyện. Hơn nữa nhìn tư thái của Đại Hán, xem chừng là muốn dùng cách chia để trị, cũng không tính là giúp triều đình thống nhất toàn bộ Nhật Bổn.
Mặc dù đối với Nhật Bổn mà nói đây không phải là chuyện tốt. Điều này nói rõ Đại Hán muốn các bên kiềm chế lẫn nhau, sau đó đứng giữa cân bằng, trai cò tranh nhau, ngư ông đắc lợi, nhưng đối với Đảo Tân gia mà nói là chuyện tốt. Bởi vì điều này nói rõ Đại Hán sẽ không ngồi nhìn cân bằng bị phá vỡ, cũng sẽ không để triều đình vươn tay và địa bàn của Đảo Tân gia. Thật sự ra, trong thư của thái tử Đại Hán, thứ tặng cho Đảo Tân gia chính là cam đoan tuyệt đối.
Sau một hồi, Đảo Tân Nghĩa Hoằng cuối cùng cũng đồng ý.
- Vậy thì ta sai Đông Hương Trọng Phương (Tougou Shigekata) đi Đô Kinh. Y trước đây đã từng đi qua một lần, hiện tại đương nhiên sẽ biết phải làm thế nào mới hoàn thành tốt nhiệm vụ. Mạc Phủ hoành hành nhiều năm, sớm đã khiến cả nước oán giận. Nếu như triều đình kêu gọi tất cả cùng nhau động thủ, thì tin rằng kêu gọi được một số lượng người rất lớn, đối với chúng ta cũng chính là trợ lực. Tuy nhiên người nước ta hay nói hiện thực, chỉ là đại nghĩa danh phận không đánh vào được lòng người, vẫn là phải dựa vào chiến trường thu hoạch được ưu thế, mới giải quyết được vấn đề.
- Điều này ta đương nhiên cũng hiểu rõ. Đến lúc đó đại nhân cứ mỏi mắt mong chờ đi.
Chu Phác cười ha ha.
- Được rồi, phiên chủ, ta cáo từ trước.