Theo gã đây mới là cách tốt, Đại Hán phái tới quan viên địa phương hẳn là có kinh nghiệm cai quản địa phương, nhanh chóng cho địa phương trải qua chiến hỏa khôi phục lại trật tự và sản xuất, hơn nữa bọn họ cùng gia tộc địa phương cũng không có quan hệ gì, cho nên không đến mức nhường đại quyền hư danh. Càng hay chính là, những quan viên địa phương này không thông tiếng Nhật, chỉ đành thông qua trợ thủ của bọn họ - cũng chính là người trẻ tuổi của công gia – đến cai quản địa phương, nhũng người này cũng học được kinh nghiệm chân chính, sau đó rất nhanh làd đủ một mình đảm đương một mặt, tiếp nhận quyền cai quản địa phương.
Đề nghị của Nhất Điều Kiêm Hà, khiến Chu Phác kinh ngạc một chút.
Không ngờ lại chủ động muốn chúng ta phái người để làm quan địa phương, vị Tả tướng này thật đúng là không hề cố kỵ a.
Thoáng một chút suy tư, Chu Phác cảm thấy như vậy cũng không thỏa đáng. Nhật Bổn đã sớm tự hào tộc cát cứ, nếu thật phái quan địa phương hợp tác cùng người công gia trị chính, thế tất sẽ ngăn trở sức ảnh hưởng của các gia tộc đối với địa phương, vậy liền kích thích các hào tộc phản kháng càng thêm kịch liệt, không công tự tìm phiền toái cho quân đội Đại Hán.
Suy xét đến Nhật Bổn là quốc gia vượt qua hàng nghìn nhân khẩu, Đại Hán cũng không có ý cưỡng ép thâu tóm lãnh thổ này, chỉ là muốn một cái cảng Trường Khi làm thương càng mà thôi, phía trước cũng chỉ có kế sách phái quân trú đóng, cũng không tính toán phái thẳng quan viên cai trị.
Một đạo lý thực đơn giản, nếu muốn tự mình gánh vác cai trị, vậy thì phải tự mình gánh vác phí tổn cai trị, nếu như chỉ điều khiển bằng lời nói, vậy thì dù thế nào cũng là áp bức, phản kháng cũng sẽ có con rối và người hợp tác đến giúp chia sẻ một phần.
Mặt khác, Đại Hán xuất binh cũng không phải giúp đỡ triều đình Nhật Bổn, nếu như giúp công gia như thế, vậy kế tiếp sẽ cũng không may ở bên trong thế lực các phương thăng bằng đứng giữa, cũng vi phạm ước nguyện xuất binh ban đầu.
- Tả đại nhân suy nghĩ, quả thật rất có đạo lý, tuy nhiên tệ quốc bây giờ mới dựng, rất nhiều việc bị gác lại đang cần làm, khắp nơi đều cần phải có quan viên nhân tài trị dân lý chính, thật sự không dễ lại chuyển đi xa hơn. Mang theo ý nghĩ như vậy, Chu Phác nhẹ lắc đầu tỏ thái độ từ chối.- Hơn nữa, triều tôi xuất binh, là vì giúp quý quốc thảo nghịch, tuyệt không mượn cơ hội này tới chiếm lãnh thổ quý quốc, nếu chúng ta phái quan viên địa phương đến quý quốc chăn dân, liền có vẻ như triều đình ta có dụng tâm không chân thành rồi.
Cũng đã xuất binh xâm lược rồi, còn nói hay như vậy làm cái gì! Nghe được những lời này của y, Tả Hữu đại nhân đều đồng thời mắng to trong lòng. Nhưng bọn họ đối với Chu Phác không có cách gì, cho nên nhẫn nại nghe y phân tích.
- Đại nhân có chỗ không biết, triêu đình tệ quốc bị tiếm quyền mấy trăm năm, quyền uy sớm đã còn thừa không bao nhiêu, nếu lại tiếp tục phấn chấn một phen, chỉ sợ sẽ có nguy hiểm hoàn toàn suy vi. Nhất Điều Kiêm Hà ở trong lòng nôn nóng.- Ta từng nghe cổ nhân quý quốc đã từng nói, trị bệnh cần mãnh dược, phải xâm nhập vào sâu bên trong xương tủy bệnh, nhất định phải đủ thủ đoạn phi thường, kính xin địa nhân thông cảm chỗ khó xử của chúng tôi. Nếu không… Nếu chúng tôi không có đủ thực lực, chỉ sợ sau cuộc chiến cũng khó mà tiếp tục, càng thêm không khả năng vì quý quốc giữ trật tự Nhật Bản, đây há chẳng là khiến quý quốc xuất binh không công rồi sao?
Phen này phân bua vô cùng sầu khẩn, nhưng lại ngầm ý uy hiếp, không kiêu ngạo không siểm nịnh ngược lại khiến Chu Phác phạm vào nan giải.
Hợp tác triều đình Nhật Bổn, với y mà nói đúng là vẫn có trợ giúp, nếu như một chút nhượng bộ cũng không chịu làm, rét lạnh lòng của bọn họ, vậy một chuyến vất vả của chính mình không phải uổng phí rồi sao.
- Vậy… Triều đình quý quốc ít nhất phải đạt điều kiện nào mới thỏa mãn đây nào? Giọng điệu y hơi chậm lại.- Tôi bên này trước tiên ghi lại một chút, sau khi trở về sẽ trưng cầu ý kiến trong nước.
Mắt thấy sứ giả Đại Hán rốt cục bị chèn ép nhược bộ, Nhất Điều Kiêm Hà cùng Hữu đại thần liếc nhau một cái, đều xuất hiện sắc mặt vui mừng hớn hở.
- Muốn duy trì địa vị triều đình, nhất định phải có lãnh địa đủ lớn, nhỏ nhất nhỏ nhất cũng phải chiếm giữ gần vùng đất kinh kỳ. Nhất Điều Kiêm Hà không bỏ qua cơ hội, lập tức chậm rãi nói.- Sau cuộc chiến, phải khiến những khu vực cận ky cũng nhất định phải bị đánh tan, tuyệt không có khả năng khiến Quan Đông xuất hiện một thế lực võ gia cát cứ uy hiếp triều đình nữa.
Bắt đầu khi triều Nguyên Lại sáng lập Mạc Phủ, Quan Đông đã trở thành nơi hưng thịnh của đám võ gia, bao nhiêu lần tạo phản tác loạn, cũng đã trở thành nguồn gốc tai họa Nhật Bản trong mắt triều đình, nhất định phải hoàn toàn triệt để trị tận gốc. Nhất Điều Kiêm Hà cùng Nhị Điều Khang Đạo tính toán một chút, với năng lực trước mắt của triều đình, muốn lập tức khôi phục cả nước trực thống khả năng không lớn, cho nên thẳng thắn chia để trị với Quan Đông, làm cho bọn họ vô lực và chống đối triều đình.
Nhưng bọn họ lại không ngờ, Đại Hán ngay từ đầu không muốn thực hiện cục diện triều đình Nhật Bổn một nhà độc đại sau cuộc chiến. Bởi vậy nguyện vọng của bọn họ nhất định không cách nào thực hiện được.
- Trợ giúp triều đình quý quốc, là chúng tôi khẳng định phải làm. Chu Phác nhoẻn miệng cười, cố tình tránh làm ra bất kỳ hứa hẹn gì.- Sau khi dìu đỡ triều đình quý quốc, chuyện nội bộ quý quốc, chúng tôi sẽ không can thiệp, triều đình quý quốc thấy nên xử lý thế nào thì xử lý như thế.
Nhất Điều Kiêm Hà cùng Nhị Điều Khang Đạo hiểu ý lời nói của Chu Phác thành đã hoàn toàn đáp ứng điều kiện của bọn họ, cho nên ai nấy đều vui mừng khôn xiết.- Đa tạ thiên sứ!
Bởi vì tình hình còn thuận lợi so hơn với dự tính ban đân, cho nên hai người bọn họ rất vui mừng, ra gắng nịnh hót Chu Phác, coi y thành ân nhân.
- Nếu như hôm nay còn có một việc, cũng xin Tả phủ đại nhân chú ý một chút. Vẻ mặt Chu Phác đột nhiên biến đổi trở nên nghiêm túc.- Nếu là nước ta xuất binh đánh tới, về sau tới lui giữa hai nước, quân chủ quý quốc không được công khai xưng hiệu hoàng rồi, kính xin đổi lại xưng hiệu.
- Đổi lại xưng hiệu? Hai người vốn dĩ còn vui mừng, sau khi nghe được đòi hỏi đó, chính như bị tạt một chậu nước đá, lập tức đều ngưng trọng.- Đại nhân nói thế là thế nào?
- Cái này không có chuyện gì để nói a?
Chu Phác thong dong nhìn bọn họ.- Nếu như hai vị đại nhân tinh thục văn hóa nước ta, cái kia hiển nhiên cũng đã nghe qua một câu ngạn ngữ, ban ngày không được có hai mặt trời dân không hai chủ. Dõi mắt nhìn thiên hạ, được xưng hiệu hoàng nhiều lắm chỉ có một.. Nếu như thiên tử Trung Nguyên chúng tôi là hoàng đế rồi, quốc vương quý quốc như thế nào lại được xưng hiệu hoàng? Vẫn nên bỏ đi thì tốt hơn.
- Đại nhân ra cái đòi hỏi này thật sự làm khó người ta quá. Vẻ mặt của Nhất Điều Kiêm Hà đã trầm xuống.- Danh xưng Thiên hoàng, quốc gia của ta đã dùng đến trên trăm ngàn năm rồi, thật sự không cách nào tùy tiện đổi được...