Nội Đằng Trung Trọng phát giác được một vài nguy hiểm từ trong đó, nhưng hiện tại lão đã không bận tâm được nhiều như vậy nữa.
Bởi vì, càng có nhiều nguy hiểm đã giáng xuống đầu bọn họ rồi.
- Nếu như chiến hạm của Đại Hán đến chỗ chúng ta, chúng ta ngăn cản được không?
Lúc hai người bàn bạc, Tằng Ngã Cổ Hựu đột nhiên hỏi lão.
- E là rất khó.
Nội Đằng Trung Trọng trả lời thẳng thắn.
Hai người bọn họ đang bí mật bàn bạc, cho nên lão cũng không sợ làm tổn hại sĩ khí của mọi người, nói thẳng ra suy nghĩ của mình.
- Ở đây chúng ta nhiều lắm ngăn cản được một chút, nhưng chắc hẳn sẽ không thủ được Trường Khi. Hải lục quân Đại Hán giáp kích, hỏa pháo thật sự là quá lợi hại, chỉ e khó ngăn cản.
- Vậy ý của Lão trung đại nhân là?
Tằng Ngã Cổ Hựu hỏi.
- Chúng ta chỉ thủ Trường Khi một chút. Nếu như thật sự không chịu nổi, thì lui lại, lui về thủ Cửu Lưu Mễ phiên trong đất liền, sau đó cố thủ bổn thành nơi đó, giằng co với quân đội Đại Hán, kéo dài thời giờ, kéo bao lâu thì kéo bấy lâu.
Nội Đằng Trung Trọng nói ra tính toán của mình.
- Tuy nhiên chúng ta không được để lại cho Đại Hán một Trường Khi dùng được. Trước đó chúng ta phải phá hỏng toàn bộ công trình ở cảng, như thế Đại Hán sẽ không dựa vào Trường Khi tiếp tục đánh trận trên bờ, chúng ta cũng kéo dài thêm nhiều thời giờ hơn.
- Phá hủy toàn bộ Trường Khi
Tằng Ngã Cổ Hựu hít một hơi lãnh khí.
Mặc dù y biết Nội Đằng Trung Trọng nói có lý, nhưng lúc trước y được Tướng quân bổ nhiệm làm Thừa hành Trường Khi, lòng tràn đầy mong muốn nơi này sẽ là một phen sự nghiệp to lớn, nghĩ làm sao mới đạt được. Không ngờ sau khi mình đến nơi này thì phải đích thân phá hủy Trường Khi.
- Vậy bá tánh của Trường Khi phải làm sao?
Sau cùng y hỏi.
- Nơi ở của bọn họ đều ở đây. Nếu như Trường Khi bị phá hủy, bọn họ sẽ sống như thế nào.
- Không bận tâm được nhiều như vậy, bảo bọn họ khẩn trương bỏ chạy đi!
Nội Đằng Trung Trọng nhấn mạnh giọng nói.
- Chức trách của chúng ta là phòng thủ Trường Khi, phòng thủ Cửu Châu, hiện tại sao bận tâm được nhiều chuyện như vậy? Mau đi làm! Nếu như Đại Hán không đánh tới, hiện tại xua dân chúng Trường Khi đi sơ tán chỉ là náo động một chút mà thôi, tóm lại là đàn áp được. Nhưng nếu như Đại Hán đánh tới thì những bình dân này chẳng phải là trói buộc sao? Hơn nữa lúc đó bọn họ càng có khả năng chết dưới hỏa phảo của Đại Hán! Chúng ta đuổi họ đi, ít nhất họ có cơ hội cầu sinh.
- Vâng
Sau một hồi do dự, Tằng Ngã Cổ Hựu đồng ý với cách nhìn của Lão trung.
Sau đó, y đích thân ban bố bố cáo khẩn cấp, đòi hỏi bình dân rời khỏi Trường Khi trốn vào núi rừng, nhưng vì dùng cho đánh trận, kho lương không mở ra, chỉ đòi hỏi bình dân tự mang theo lương thực mà thôi. Như thế này dường như bảo bọn họ rời khỏi Trường Khi tự sinh tự diệt.
Bình dân Trường Khi đại đa số đương nhiên không muốn rời khỏi, nhưng có Tằng Ngã Cổ Hựu đốc thúc, binh sĩ dưới trướng y bắt đầu tiến hành cưỡng ép xua đuổi. Binh phòng ngự bản địa Trường Khi còn may, dù sao cũng là quê hương, nhưng binh sĩ các phiên phái tới làm sao chịu khách khí. Một mặt xua đuổi bá tánh một mặt tiện tay cướp bóc, lấy tài vật của họ làm của riêng. Chuyện này Tằng Ngã Cổ Hựu tuy đã mệnh lệnh nghiêm cấm nhưng vì nhân lực có hạn không cấm tuyệt được, chỉ đành bất đắc dĩ nhìn Trường Khi biến thành một nơi tiếng kêu than dậy khắp trời đất trong vòng vài ngày.
Lúc bọn họ khẩn trương đến cực điểm, chuẩn bị mọi thứ, sợ thời giờ không đủ, thì quân đội của Đại Hán cũng đã tập kết chuẩn bị xong ở Phủ Sơn (Busan), chờ xuất phát.
Tia sáng của bình mình vô cùng lạnh lùng, tất cả đều như bị che phủ dưới một lớp màn lụa màu xanh. Nhưng từng chiếc từng chiếc quân hạm và chiến hạm vận chuyển thả neo ở cảng Phủ Sơn. Chúng đều đã giương buồm, từ xa nhìn lại trông như một chiếc áo khoác màu trắng, giương lên giữa đất trời, vừa nhìn đã khiến người ta bị hớp hồn.
Từng đội binh sĩ đi lên thuyền trong im lặng, binh khí của họ đều đã mài sáng bóng, y phục trên người cũng được tu chỉnh vô cùng gọn gàng, nhìn giống như sắp tham dự một nghi thức duyệt binh lớn. Nhưng mà, buổi bình minh của ngày hai mươi bốn tháng năm, bọn họ đương nhiên không phải tham dự một nghi thức giản lược bình thường, mà là quân tiền trạm của đại quân chinh Nhật tiến công Cửu Châu, đánh trận đầu tiên trong cuộc chiến giữa hai nước.
Bởi vì trước khi chiến đấu các quan quân đều đã nói về mục tiêu của lần tác chiến này cho các binh sĩ, hơn nữa trước đó đã diễn luyện nhiều lần. Mọi người đều đã biết mình phải làm việc gì, cũng hiểu rõ chức trách của mình là đâu, cho nên cũng không ai cảm thấy bối rối. Mọi người lên thuyền mang theo vẻ mặt nghiêm nghị.
Tuy nhiên, các quan chỉ huy quan trọng nhất của cuộc chiến này vẫn chưa lên thuyền, bởi vị họ đang chờ thái tử điện hạ đích thân tiễn đưa.
Vì để phân rõ giai cấp quan quân, đồng thời cũng là vì biểu thị công khai địa vị của mình, những quan quân này đều mặc quân phục mới nhất, đồng thời trên ngực là huân chương mà mình trải qua nhiều cuộc chiến mới có được. Trong ánh bình minh chiếu rọi, từng miếng huân chương sặc sỡ lóa mắt, ánh mặt trời chiếu vào phản chiếu những tia sáng lấp lánh.
Mà thái tử điện hạ cũng ở trong đám người này. Vì nghi thức hôm nay, nó cố ý mặc một bộ quân phục màu đỏ được định chế, trước ngực tuy rằng không đeo huân chương, nhưng trên khuôn mặt nghiêm túc lại có uy nghiêm, có thêm chút khí thế oai hùng của phụ hoàng.
Nó cầm kính viễn vọng, khẩn trương nhìn quân đội phía xa đang di chuyển.
Theo quan sát của nó, từng hàng binh sĩ ở trước mắt nó bước lên thuyền, viễn chinh đến đảo quốc phía xa, vì cơ nghiệp nhà nó mà anh dũng phục vụ quên mình. Cảnh tượng này làm sao không khiến nó cảm thấy kích động?
Theo tham dự và giám sát của nó, tất cả giai đoạn của công việc chuẩn bị đã làm xong, các binh sĩ cũng đã được huấn luyện và cung ứng cực kỳ đầy đủ, tinh thần no đủ chiến ý tràn trề, cho dù nhân số không nhiều lắm, nhưng đủ để trở thành thanh kiếm sắc bén, đâm thủng bất kỳ kẻ địch nào của đảo quốc đứng đối diện.
Hiện tại, kiếm sắc đã tuốt khỏi vỏ, sau đó thì phải uống máu mới quay về.
Đón cơn gió mang mùi biển, nó hít một hơi thật sâu. Gần đây ngày ngày ở bên bờ biển, nó phát hiện mình đã trở nên thích loại mùi này rồi.
Sau một hồi, nó đã ổn định tinh thần, một lần nữa quay đầu, nhìn những tướng lĩnh sắp sửa làm quan chỉ huy quyết định thắng bại của cuộc chiến này.
- Sau đây cần các vị chiến đấu anh dũng, cho nên ta cũng không định nói thao thao bất tuyệt để nhiễu loạn tinh thần của chư vị nữa
Nó nhìn bọn họ nói từng câu từng chữ.
- Ta chỉ muốn nói một câu. Nước ta và phụ hoàng phó thác trọng trách lên vai chư vị, đó chính là tín nhiệm tuyệt đối đối với chư vị, kính mong chư vị đừng phụ tín nhiệm của phụ hoàng.
- Thần nhất định sẽ dốc sức phân ưu cho bệ hạ, vì quốc gia đánh thắng trận này!
Triệu Tùng cung kính khom người thật sâu.
- Kính mong điện hạ yên tâm. Thần Triệu Tùng tung hoành sa trường đã nhiều năm, chưa từng gặp thất bại, giết cho người Nữ Chân và người Mông Cổ nghe tiếng đã sợ mất mật. Chỉ là mấy tên người Nhật Bổn cỏn con, có tính là gì!
- Đề huề Ngọc Long vi quân tử, bất phá Lâu Lan chung bất hoàn!
Lúc này Lê Hoàng Hà cũng ở bên cạnh hô to.
(Tam dịch hai câu thơ: Mang kiếm Ngọc Long chết vì vua, không phá Lâu Lan quyết không về)
Mặc dù hai câu thơ này xuất phát từ bài thơ Đường khác, nhưng lúc này lấy ra, lại khiến người ta cảm thấy vô cùng phù hợp với tình cảnh.
- Mang kiếm Ngọc Long chết vì vua, không phá Lâu Lan quyết không về!
Những người khác cũng hô to theo.
- Được được, chư vị có khí phách như vậy là tốt nhất. Chỉ mong chư vị sớm ngày truyền tin chiến thắng về.
Thái tử vui mừng mỉm cười.
- Vấn đề hậu phương các vị cũng đừng lo lắng, ta đích thân đốc thúc ở Phủ Sơn, không ai dám không chăm chỉ, tuyệt đối sẽ không để các vị tướng sĩ tiền phương tắm máu hăng sai lại thiếu đi nguồn cung ứng.
- Quân tinh nhuệ Đại Hán ta thiên hạ vô địch, viễn chinh chỉ sợ hậu cần khó khăn mà thôi. Chỉ cần hậu cần đầy đủ, vậy thì chúng thần còn sợ gì nữa?
Triệu Tùng cười to.
- Kính mong điện hạ chờ tin chiến thắng!
- Ta ở nơi đây, chính là để các vị an tâm đánh trận.
Thái tử cũng nở nụ cười.
- Mặt khác, trên chiến trường chém giết có thừa, ta vẫn muốn xin các vị bảo trọng thân thể, cũng muốn các vị quý trọng sĩ tốt. Quốc gia đang chờ để phong thưởng thật hậu cho các vị. Người trở về càng nhiều càng tốt.
- Vâng! Chúng thần đã hiểu!
Cả đám người đồng thời hô to.
Đúng lúc này, mặt trời đã hoàn toàn lộ diện trên mặt biển. Nhờ biển lớn màu tím sậm, tôn lên vẻ đẹp của mặt trời, khiến mặt trời giống như một viên kim đan do cự long nhả ra. Thái tử ngẩng đầu nhìn thấy cảnh tượng này, mặc dù mấy ngày qua nó không biết đã nhìn thấy cảnh đẹp như vầy biết bao lần, nhưng mỗi lần nhìn thấy đều không khỏi cảm thấy thoải mái tinh thần.
- Chúc chư vị thuận buồn xuôi gió!
Đột nhiên nó hô to, sau đó phất tay về phía mặt biển.
Giống như nhận được mệnh lệnh, những quan quân đồng thời cui đầu cáo từ với nó, sau đó xoay người đi về phía bờ biển, sau đó đi lên những chiếc thuyền con đang chờ họ. Thuyền con chở họ đi về phía chiến hạm
Bắt đầu từ thời khắc này, bọn họ đã trở thành đầu não của cuộc viễn chinh, cũng đã trở thành người chấp hành cao nhất của nỗ lực chinh phục Nhật Bổn của vương triều Trung Nguyên.
Sáng sớm hôm nay, trong kinh thành Đại Hán, cũng xao động bất an.
Trong cái u ám của buổi bình minh, một người trung niên râu quai nón, có mấy người đi theo, nhanh chân bước vào trong quan thự nha môn của bộ Thương nghiệp Đại Hán.
Y chính là sứ tiết của Mạc Phủ ở Đại Hán tên là Liễu Sinh Nguyên Trai (Yagyu Munetoshi). Bởi vì tranh chấp mậu dịch giữa Mạc Phủ và Đại Hán, mấy tháng gần đây y đều ở trong kinh thành, cùng quan viên Đại Hán đàm phán về cách giải quyết thế nào.
Nhưng, bởi vì về tinh thần bị áp lực liên tục không ngừng, y đã già nua suy nhược rất nhiều, bước chân cũng yếu đi không ít. Tuy nhiên đây cũng không phải vì Đại Hán đãi ngộ y không tốt, mà là đến từ áp lực tinh thần.
Mấy tháng gần đây bọn họ đã tiến hành đàm phán biết bao lần, nhưng Đại Hán vẫn cứ không chịu nhượng bộ, ngữ khí cũng càng lúc càng ác liệt, khiến y cảm thấy như trong dầu sôi lửa bỏng. Thế mà trong nước lại không an ủi y bao nhiêu, ngược lại còn thúc giục y gấp rút lấy điều kiện của Mạc Phủ đưa ra để đạt thành thỏa hiệp với Đại Hán.
Hai hướng giáp công, cũng khó trách Liễu Sinh Nguyên Trai đau khổ như vậy.
Gẩn đây, thái độ của Đại Hán ngày càng cứng rắn, giày vò này càng lúc càng trở nên kịch liệt. Liễu Sinh Nguyên Trai cố gắng ứng phó, nhưng trong lòng đã kêu khổ không ngừng. Nhưng kỳ lạ là bất luận y gửi thư thức giục những người cấp cao trong nước mau chóng quyết đoán nhượng bộ thế nào, thì trong nước vẫn cứ không đưa chỉ thị mới, không tỏ ra đồng ý cũng không tỏ ra cự tuyệt, giống như tất cả đều là đá chìm đáy biển, mình đã bị quên lãng vậy.
Hiện tượng dị thường này khiến áp lực tâm lý của Liễu Sinh Nguyên Trai càng tăng lên, mà ngay cả tóc cũng bạc đi không ít. Nếu như có người quen ở bên cạnh, bọn họ e là không tin rằng, một kiếm khách long hành hổ bộ mấy tháng trước, hiện giờ lại mang bộ dáng như vậy.
Y trầm mặc đi theo người, đến quan thự mà y đã quen thuộc, tiến vào trong gian phòng y đã đến biết bao lần, im lặng chờ quan viên Đại Hán đến.
Dựa theo kinh nghiệm mấy tháng nay của y, hôm nay có lẽ cũng sẽ không đàm phán được kết quả gì, sau cùng sẽ trở thành cục diện quan viên Đại Hán lấy nhiều át ít. Y cũng đã chuẩn bị tâm lý bị dồn vào chân tường.
Tuy rằng giao tình hai nước bây giờ vẫn rất bế tắc, nhưng quan viên của bộ Thương nghiệp Đại Hán đều rất kiềm chế. Ngoại trừ lúc đàm phán không khoan nhượng, kiên trì bức bách Mạc Phủ nhượng bộ, lúc khác họ vẫn nho nhã lễ độ, đối với y cũng không có hành động vô lễ gì.
Y cũng không phải chờ bao lâu, cửa đã mở ra, đám quan viên Đại Hán đều tiến vào gian phòng, ngồi xuống đối diện y.
Bởi vì đã qua lại nhiều lần, nên gương mặt và tên của những quan viên này y đều đã nhớ nằm lòng, liền vội đứng dậy chào. Trong những quan viên này, người mà y quen thuộc nhất là Phó ti trưởng Hạ Cảnh Khôn, nhiều lần trong buổi đàm phán y cũng mang thân phận thay mặt cho quan viên Đại Hán. Tuy rằng trên khuôn mặt tròn luôn cười ha ha, nhưng lúc đàm phán lại khiến Liễu Sinh Nguyên Trai phải đau đầu.
Tuy nhiên, điều khiến Liễu Sinh Nguyên Trai kinh ngạc là bên cạnh Hạ Cảnh Khôn còn có một người. Người này trông khoảng ba bốn mươi tuổi, để một chòm râu, gương mặt cũng hết sức nghiêm túc, Hạ Cảnh Khôn có vẻ vô cùng cung kính với y.
Điều làm y càng kinh ngạc hơn là lúc đám quan viên Đại Hán ngồi xuống, Hạ Cảnh Khôn cũng không ngồi vào ghế chủ tọa, mà ngược hôm này người trung niên này là người ngồi đó.
Đây chẳng lẽ là Liễu Sinh Nguyên Trai lòng như tro tàn, đột nhiên rung động.
- Liễu Sinh đại nhân, giới thiệu cho ngài một chút.
Hạ Cảnh Khôn cười tủm tỉm nhìn Liễu Sinh Nguyên Trai, giống như là lão bằng hữu quen biết đã lâu.
- Vị này chính là Trưởng ti ti Ngoại vụ Khổng đại nhân
- Khổng Ti trưởng?
Cho dù ban đầu trong lòng đã có chuẩn bị, nhưng lúc nghe sự thật, Liễu Sinh Nguyên Trai vẫn không kiềm nổi mà thoáng run rẩy cả người.
Trưởng ti của ti Ngoại vụ Khổng Chương y đã nghe kỳ danh rồi. Y gánh vác sự vụ ngoại giao của Đại Hán, nói ra thì chắc hẳn y đã phải qua lại với người này rồi, nhưng vì hiện tại Mạc Phủ và Đại Hán không phải là quan hệ ngoại giao chính thức, cho nên hiện tại y vẫn chỉ xem như đại diện thương nghiệp của Mạc Phủ ở Đại Hán, qua lại với bộ Thương nghiệp của Đại Hán.
Y ở Đại Hán đã mấy năm, cũng biết rõ trong quan trường Đại Hán có một vài khuôn phép ngầm. Cấp ti Ngoại vụ tuy rằng thấp, nhưng ti Ngoại vụ này là bộ phận trực thuộc Thừa tướng Đại Hán, hơn nữa vô cùng được Thừa tướng coi trọng, cho nên trong quan trường Đại Hán luôn xem ti Ngoại vụ là một bộ phận của Nội các. Khổng Chương Khổng đại nhân này, đương nhiên cũng được xem là đại thần không chính thức rồi.
Đối với Mạc Phủ, đó chính là Lão trung, là cao hơn y một bậc. Hạ Cảnh Khôn cung kính với y như vậy, thì mình đương nhiên cũng phải càng thêm cung kính.
Chỉ có điều trong lòng y lại đang nghi hoặc. Vì sao buổi đàm phán hôm nay lại dẫn theo Khổng ti trưởng này.
- Liễu Sinh đại nhân, ngưỡng mộ đã lâu, ngưỡng mộ đã lâu.
Khổng Ti trưởng vẻ mặt tươi cười, trông vô cùng hiền lành.
- Trước giờ vẫn luôn nghe nói ngài đối đãi với người khác rất khiêm tốn, đàm phán lại hết sức chu đáo, khiến quan viên Đại Hán ta đều vô cùng đau đầu. Hôm nay gặp mặt, quả nhiên là có tướng hiền thần.
- Bỉ nhân vẫn luôn hy vọng giữ gìn mối quan hệ hai nước, để mọi người đều hòa khí sinh tài. Hiện tại có lệnh trong người, không kiên trì y kiến của mình không được, giữ gìn lợi ích nước tôi, cho nên xúc phạm với các vị đại nhân, hổ thẹn, hổ thẹn.
Liễu Sinh Nguyên Trai lắc đầu thở dài, có vẻ tinh thần không phấn chấn cho lắm.
Trải qua sức ép mấy tháng nay, y quả thật đã có chút tâm ý nguội lạnh, quyết tâm sau cuộc phong ba này, thì nghĩ cách từ chức vụ này với Mạc Phủ, trở về nước.
- Nào có nào có, tận trung vì nước vốn dĩ là bổn phận của thần tử. Liễu Sinh đại nhân đã là Mạc thần, vậy thì không nhượng bộ vì lợi ích của Mạc Phủ, là chuyện phải làm. Nói thật ra lúc chúng ta nói chuyện, cũng có chút khâm phục ngài.
Khổng Chương cười phá lên.
- Chỉ hy vọng Liễu Sinh đại nhân đối với chúng ta đừng nghiêm túc vậy nữa. Con người của ta thích kết giao bằng hữu lắm.
- Khổng đại nhân cũng muốn tham dự vào đàm phán hay sao?
Liễu Sinh Nguyên Trai chấn động trong lòng.
- Đúng vậy, đương nhiên rồi. Hiện tại các đồng liêu của bộ Thương nghiệp đàm phán tiến triển chậm chạp, cấp trên vô cùng tức giận, đành phải phái ta sang thử vận may
Khổng Chương gật đầu cười.
- Quốc gia ta vẫn mang lập trường trước kia. Nước ta rất hy vọng buôn bán sẽ không bị quấy nhiễu, hy vọng quan hệ hai nước tiếp tục là hảo hữu.
Vừa nghe đối phương là người sẽ đàm phán, Liễu Sinh Nguyên Trai liền trở nên nghiêm túc, biểu đạt lập trường, có cương có nhu.
- Hiện tại chúng tôi đã chuẩn bị xuất khẩu đồng lần nữa, chỉ cần quý quốc ra lệnh một tiếng, thì mậu dịch giữa hai nước sẽ lập tức khôi phục, không phải chịu cản trở nữa.
- Liễu Sinh đại nhân thật đúng là tận trung với chức vị. Ta rảnh rỗi nói vài câu, thì ngài đã bày tỏ thái độ nhanh như vậy, khó trách mọi người đều nói ngài khó ứng phó!
Khổng Chương không tỏ thái độ, ngược lại tiếp tục cười to.
- Xem ra đại nhân vẫn chưa nghe về điều kiện đàm phán mới của chúng tôi phải không?
- Điều kiện đàm phán?
Liễu Sinh Nguyên Trai ngây người.
- Quý quốc lại muốn thêm điều kiện đàm phán mới sao?
Y không rõ rốt cuộc là chuyện gì đã xảy ra. Mạc Phủ trước giờ đều không gợi ý y nhượng bộ, nên mấy ngày qua y đều giữ vững lập trường vốn có. Hiện tại điều kiện Đại Hán đề xuất về cơ bản y đều không tiếp nhận. Nếu đã như thế, vì sao Đại Hán còn thêm điều kiện? Đây chẳng phải là làm chuyện không có ý nghĩa sao?
Nhưng Khổng Chương lại lắc đầu.
- Không phải là thêm mà là đề xuất điều kiện khác. Quá trình đàm phán trước đây quá mức chậm chạp, triều đình đã không chờ được nữa, vì thế quyết định đổi mới điều kiện đàm phán một lần nữa. Chủ yếu có ba cái, xin đại nhân hãy nghe cẩn thận.
Đại Hán rốt cuộc đã không chịu nổi áp lực rồi sao, chuẩn bị nhượng bộ sao? Trong nháy mắt, Liễu Sinh Nguyên Trai vui sướng tột độ. Nhưng niềm vui sướng này, rất nhanh đã bị hiện thực tàn khốc đả phá.