- Là thật! Nội Đằng Trung Trọng trầm giọng trả lời.- Hiện giờ phiên Diên Cương đã bị Đảo Tân phiên chiếm lấy toàn bộ, phiên chủ Hữu Mã Trực Khiết đã cùng gia thần của mình tuẫn nạn. Hữu Mã tông gia phái ra sứ giả tới tìm chúng ta, khẩn cầu chúng ta tăng thêm người bảo vệ thành Cửu Lưu Mễ. Nếu không… nếu không bọn họ có khả năng liền thủ không được phiên thành nữa! Ngươi nói xem, hiện giờ chúng ta còn ở nơi này liều mạng với giặc Hán được không?
- Ở bên bờ gian nguy thế này, Đảo Tân gia… Đảo Tân gia lại sẽ thừa lúc cháy nhà đi hôi của! Những nghịch tặc này, những đồ vô sỉ này, quả nhiên là thân có cốt phản! Khắp nơi Thần Quân hẳn không nên lưu mạng chó những nghịch tặc này, bằng không thế nào sẽ có sự tình hôm nay! Tằng Ngã Cổ Hựu chửi ầm lên.- Bọn chúng chẳng lẽ liền không biết môi hở răng lạnh sao? Chẳng lẽ chúng ta xong rồi, giặc Hán tiến chiếm Cửu Châu liền sẽ bỏ qua cho chúng sao?
- Có lẽ thật sẽ bỏ qua cho bọn chúng. Nội Đằng Trung Trọng lạnh lùng nói.- Bọn chúng nếu như dám vào lúc này thừa cơ mà động, vả lại thoạt nhìn còn là dáng vẻ sớm có chuẩn bị, như vậy nói không chừng sớm đã đạt thành hẹn ước với giặc Hán.
- Bọn chúng… bọn chúng… Tằng Ngã Cổ Hựu cảm giác cổ họng ngòn ngọt, thiếu chút nữa máu cũng phun ra rồi.- Bọn chúng quả thật ngay cả chó cũng không bằng, một đám nghịch tặc vô sỉ!
- Hiện giờ mắng cũng vô dụng rồi, ngẫm nghĩ nên ứng đối thế nào mới đúng! Nội Đằng Trung Trọng lại cũng không có giận hiện ra ngoài mặt như y.
- Hiện giờ ngươi cũng nhìn thấy rồi phải không? Tình cảnh chúng ta gặp phải vô cùng hung hiểm, hiện giờ giặc Hán đã ở phía tây xâm phạm, Đảo Tân thị ở phía đông phản loạn… Càng khiến người ta kinh hãi chính là, ngoại trừ Đảo Tân thị, giặc Hán có phải còn có đưa tin qua với phiên khác, lại có mấy phiên tính toán giống với Đảo Tân thị phản loạn? Tóm lại… toàn bộ đảo Cửu Châu đối với chúng ta mà nói đã không còn nơi an toàn nào đáng nói nữa. Chúng ta hiện giờ suy nghĩ được, chỉ là làm sao tận hết sức kéo dài thời giờ mà thôi, hiện giờ mạnh mẽ tấn công quân trận Đại Hán, chỉ sẽ khiến chúng ta chịu càng thêm nhiều tổn thất, chỉ là việc vô bổ mà thôi!
Tằng Ngã Cổ Hựu đột nhiên rõ ràng rồi, Nội Đằng Trung Trọng tỏ thái độ như vậy, không khác gì là thừa nhận binh Mạc Phủ và phiên binh đảo Cửu Châu hiện giờ cũng không còn năng lực dã chiến với quân đội Đại Hán nữa. Y muốn biện giải, nhưng lời tới bên miệng lại cái gì cũng nói không ra được.
Cũng đúng a, hiện giờ bên cạnh mình đều đã như vậy rồi, nếu như lại đánh tiếp nữa, thật chiếm được tiện nghi gì nữa sao? Bất luận là mình hay là bộ hạ của Lão trung đại nhân, hay là người vừa mới sang Hắc Điền Trung Chi đều đã trước mặt giặc Hán gặp phải tổn thất không cách nào bổ khuyết, càng trọng yếu hơn chính là dũng khí cũng đã bị đánh mất sạch rồi, đánh tiếp tục nữa chỉ sợ cũng không còn cơ hội gì nữa a.
- Đợi lát nữa liền rời đi thôi. Nếu như đợi tới trời sáng, chỉ e chúng ta muốn đi cũng chưa chắc đi được. Nội Đằng Trung Trọng lắc đầu.- Ngươi nắm chặt thời giờ nghỉ ngơi chút, mặt khác thu nạp một chút người còn sót lại, thu nạp được bao nhiêu thì hay bấy nhiêu.
Trong đêm đen như vậy, lại là bộ hạ chạy tán loạn, người đủ giữ vững còn lại cũng không dễ dàng, còn nói cái gì thu nạp? Tằng Ngã Cổ Hựu cười khổ.
- Đại nhân, vậy kế tiếp chúng ta lại nên làm cái gì bây giờ? Sau khi đã trầm mặt lúc lâu, Tằng Ngã Cổ Hựu buông đao xuống, sau đó thở dài.- Hiện giờ chúng ta bốn phía cường địch vây quanh, còn lui tới nơi nào được nữa?
- Thoái lui tới Cửu Lưu Mễ đi, tụ hội cùng Hữu Mã gia. Nội Đằng Trung Trọng lập tức hồi đáp vấn đề của y, hiển nhiên lão vừa rồi đã suy xét rất lâu rồi.- Hiện giờ thiết nghĩ ngươi cũng nhìn ra rồi, chúng ta và quân đội Đại Hán dã chiến đã không còn bất kỳ cơ hội nào, cũng không kéo dài được bao nhiêu thời giờ… Nếu đã như thế, liền chỉ đành thủ thành thôi. Có trợ giúp của thành trì, chúng ta chí ít đủ chống đỡ nhiều thêm chốc lát… Hiện giờ cũng chỉ đành lấy mục đích này để đánh trận. Hữu Mã gia hiện giờ cừu hận rất sâu với Đảo Tân gia, giặc Hán khẳng định cũng không dễ tha cho bọn họ, trung thành của bọn họ hẳn vẫn là bảo đảm được.
- Chỉ… chỉ kéo dài thời giờ thôi sao? Tằng Ngã Cổ Hựu hỏi ngược lại, nhưng tự mình lại dừng lời.
Đúng a, hiện giờ cũng chỉ đành kéo dài thời giờ, hơn nữa là đơn thuần vì người khác kéo dài thời giờ.
Vốn cho là ở Cửu Châu chỉ cần liều chết chống cự, cũng có lẽ kéo dài tới được đại quân Mạc Phủ sang cứu viện, nhưng hiện giờ xem ra, mình đại khái đợi không được lúc đó rồi, chỉ đành tận lực kéo dài thời giờ cho Mạc Phủ trưng tập binh lực thiên hạ.
Chỉ trông mong nỗ lực của mình, đổi lấy được một ngày nào đó Cửu Châu khôi phục.
- Vậy Trường Khi làm sao bây giờ? Không thủ nữa sao? Mặc dù trong lòng đã có chút dự cảm rồi, nhưng vẫn là không cam lòng truy hỏi.
- Chẳng lẽ hiện giờ thủ còn thủ được sao? Nội Đằng Trung Trọng cười khổ.
- Hiện giờ quân đội Đại Hán đã đánh tới nơi này, Trường Khi lập tức liền sẽ biến thành cô thành rồi, lương thực và quân khí đoạn tuyệt, cho dù muốn thủ lại làm sao có khả năng thủ được? Hiện giờ chúng ta cần phải thật tại một chút rồi.
- Đại nhân nói cũng có lý lẽ… Nhưng… nhưng tôi thân là Thừa hành Trường Khi, cứ như vậy vứt bỏ Trường Khi thật sự có chút không cam lòng! Tằng Ngã Cổ Hựu vẫn là khó hạ quyết đoán.- Như vậy đi, đại nhân thừa lúc quân đội Đại Hán hiện giờ còn chưa có vây khốn toàn bộ Trường Khi, tôi liền về Trường Khi. Tới lúc đó tuẫn thành thì xong rồi… Đại nhân ở Cửu Lưu Mễ chống cự…
- Càn rỡ! Nội Đằng Trung Trọng rốt cuộc nổi giận, lớn tiếng quát mắng đối phương.- Ngươi cho rằng hiện giờ vẫn là lúc khí phách làm việc sao! Ngươi đi Trường Khi có hữu dụng gì? Giết nhiều thêm mấy tên giặc Hán sao? Chẳng qua là đợi bị giết chết hoặc là đói khát mà chết thôi! Nơi đó đã không thủ được nữa, ngươi vẫn muốn lãng phí bao nhiêu người chúng ta sao?
- Nhưng… Tằng Ngã Cổ Hựu còn muốn nói gì.
- Không có nhưng gì cả! Hiện giờ ngươi nghe theo mệnh lệnh của ta! Nội Đằng Trung Trọng không tính toán dây dưa với đối phương.- Nghe đây, ngươi không được phép về Trường Khi nữa, về phía tòa thành Trường Khi này, chúng ta cũng không được cứ như vậy không không giao cho bọn chúng, bên trong hiện giờ còn lại bao nhiêu người?
- Đại khái… đại khái còn có mấy trăm người a. Sau chốc lát do dự, Tằng Ngã Cổ Hựu nói.
Bên trong thành Trường Khi vốn dĩ vẫn lưu lại gần hai ngàn người, nhưng vì kế sách phối hợp vây công quân đội Đại Hán với Lão trung đại nhân, đồng thời vì tránh khỏi cục diện Trường Khi bị quân đội Đại Hán toàn bộ vây khốn, Tằng Ngã Cổ Hựu mang đại bộ phận người trong đó ra ngoài.
Nhưng mà tiến công của bọn họ hiện giờ đã bị thất bại, đại bộ phận người dưới tay Tằng Ngã Cổ Hựu đã tán loạn, đại khái là sẽ không trở về Trường Khi nữa. Cho nên người còn lại bên trong, tính toán đâu ra đấy cũng chẳng qua là mấy trăm người mà thôi, muốn dựa vào bọn họ để ngăn cản quân đội Đại Hán, không khác gì là người điên nói mộng, Tằng Ngã Cổ Hựu cũng chỉ là tính toán đi tuẫn thành mà thôi.