- Hiểu rõ!
Khi gã lớn tiếng quát hỏi phía dưới, các phiên chủ đều đáp lại.
Nếu đến đây, những phiên chủ này dĩ nhiên đã hạ quyết tâm phải quy thuận Đại Hán, cho nên cũng biết rõ điều này.
- Tốt lắm. Chu Phác hơi hơi lộ ra nụ cười.
Sau đó, gã giơ tay lên, chỉ vào Triệu Tùng vẫn đang đứng ở chỗ cũ.
- Từ hôm nay trở đi, trên đảo Cửu Châu cũng chỉ có Tướng quân của Đại Hán, không có Tướng quân của Nhật Bổn nữa rồi! Các ngươi phải lấy kính cẩn nghe theo trước kia đối với Tướng quân Mạc Phủ, để phụng dưỡng tướng quân của Đại Hán, phục tùng hết thảy mệnh lệnh và sai khiến của hắn, hiểu chưa?
- Hiểu rõ! Các phiên chủ lại đáp ứng lần nữa.
Tuy rằng ở mặt ngoài vẫn là hết sức nghiêm khắc, nhưng trong lòng Chu Phác đã rất vui vẻ rồi.
Gã gần đây luôn luôn phải qua lại không ngớt tại khắp nơi Nhật Bổn, lo lắng đề phòng, thật là cẩn thận, không biết đã chịu đựng bao nhiêu áp lực rồi, cho nên hôm nay muốn mượn cơ hội tại đây trước mặt đám phiên chủ này giải phóng ra một chút.
Khi thấy bọn phiên chủ ngày thường đều tỏ vẻ cao cao tại thượng, giờ phút này chỉ biết quỳ gối dưới chân của gã, thở lớn cũng không dám thở mạnh ra, gã cảm thấy hết thảy vất vả bản thân đã gánh chịu, đều là đáng giá.
Nhưng gã cũng không có bị loại cảm giác này làm mờ lý trí, gã biết rằng không được chỉ có một mình ở trước mặt những người này diễu võ dương oai, còn muốn xác lập một chút quyền uy của Triệu Tùng ở trước mặt những người này, giành được chiếm được một ấn tượng tốt trong quân đội.
- Kính cẩn nghe theo không phải dựa vào ngoài miệng nói ra. Gã lạnh lùng kêu ngừng đám người kia.- Kế tiếp, tướng quân của Đại Hán sẽ mang binh đi tiến công ở Cửu Lưu Mễ, tiêu diệt tất cả quân Mạc Phủ còn sót lại ở nơi đó, các ngươi phải mang nhân mã của các ngươi tham dự vào trận đánh, triển lộ quyết tâm đi theo Đại Hán của các ngươi!
Tiếp theo, gã lại lần nữa nhất nhất nhìn quét qua những phiên chủ này.- Nếu có ai không phục tùng mệnh lệnh này, hoặc là có lòng lười biếng, chúng ta hiện tại thả hắn trở về, đi về lấy ra thương lính và thiết pháo của hắn, cùng với Đại Hán chúng ta làm cuộc chiến đường đường. Có không?
Những phiên chủ này đương nhiên không ai đứng ra nói lời này rồi, bọn họ toàn bộ cúi đầu, bái phục ở dưới chân sứ thần Đại Hán.
- Được rồi, vậy phái người trở về, điểm lên binh lính của các ngươi đi! Ai muốn đến trễ, nghiêm trị không tha! Chu Phác hạ mệnh lệnh cuối cùng.
- Truyền quân lệnh của ta, toàn bộ bộ đội của Trường Khi, ngoại trừ bộ đội tất yếu duy trì trị an ra, theo ta xuất chinh đến Cửu Lưu Mễ! Triệu Tùng lúc này cũng ra lệnh cho quan quân bên cạnh.
Hiện tại quân đội của Đại Hán đã thông qua thế công vài hướng, đem binh lực dã chiến của Mạc Phủ tiêu diệt hầu như không còn, mọi người còn sót lại chỉ co đầu rút cổ tại phiên thành Cửu Lưu Mễ, quân đội Đại Hán bao vây bọn họ lớp lớp, chỉ là bởi vì yên lặng chờ đại pháo vận chuyển đến, cho nên mới không có bắt đầu công thành.
Hiện tại, đại pháo đã vận đến tiền tuyến rồi, mà Triệu Tùng cũng dự tính mang theo những phiên chủ Cửu Châu vừa mới quy thuận này cùng đi đến dưới thành Cửu Lưu Mễ, cho bọn họ chứng kiến sụp đổ của thành Cửu Lưu Mễ, chứng kiến uy lực của quân đội Đại Hán, càng thêm củng cố lòng quy thuận của bọn họ.
Theo mệnh lệnh của Triệu Tùng, toàn bộ quân đội Đại Hán tại Trường Khi cũng bắt đầu khẩn cấp điều động, ngoại trừ bộ đội tất yếu duy trì trị an ra, những người khác chờ đợi xuất phát, chuẩn bị đi theo Triệu soái tiêu diệt hết lực lượng cuối cùng của Mạc Phủ.
Khi Triệu Tùng mang theo đại quân xuất phát, quân đội bản phiên do những phiên chủ này phái tới cũng bắt đầu gia nhập vào trong trận quân đội Đại Hán, giống như là từng đạo nhánh sông hội tụ đến trong sông lớn vậy, quân đội này trở nên càng ngày càng khổng lồ.
Đương nhiên, Triệu Tùng đều âm thầm đề phòng với mấy phiên quân này, các phiên quân đều bị gã làm rối loạn một lần nữa bố trí sắp đặt lại, cho nên trong khoảng thời giờ ngắn khó liên kết với nhau được, tuy rằng việc này sẽ ảnh hưởng đến sức chiến đấu của phiên quân, nhưng Triệu Tùng lúc này cũng không thèm để ý vấn đề này.
Làm sứ thần Đại Hán, Chu Phác cũng theo quân đi tới dưới thành, gã chuẩn bị chứng kiến trận chiến cuối cùng quân đội Đại Hán ở trên đảo Cửu Châu, cũng là một thắng lợi huy hoàng.
Rất nhanh, đại quân đi tới dưới thành Cửu Lưu Mễ, ở dưới lá cờ quân chinh Nhật của Triệu Tùng, đại biểu các bộ đội cờ xí của Đại Hán, các cờ xí phiên quân, các kiểu dáng cờ xí và màu sắc khác nhau đang đón gió phấp phới, đem loại sức ép không tiếng động này, toàn diện không bỏ sót truyền tới trong thành.
Toàn bộ đại quân, cứ như vậy không tiếng động sừng sững đứng ở dưới phiên thành.
Mà phiên thành, tuy rằng tường thành vẫn như trước lù lù bất động, nhưng Chu Phác lại cảm thụ được, ở phía sau tường thành, thủ quân và phiên chủ Hữu Mã gia Cửu Lưu Mễ, đều đang sợ hãi, đều đang lạnh run...
Trong yên tĩnh hoàn toàn, pháo binh bắt đầu đã vận pháo công thành đến tiền tuyến bố trí đến dưới thành. Những pháo cối này, nòng pháo rất ngắn, nhưng họng pháo rất thô, nhìn thôi đã có một sức mạnh uy hiếp làm cho lòng người kinh hãi.
Theo điều chỉnh thử bắn của các pháo thủ, họng pháo bắt đầu nâng lên một chút, chỉ hướng tường thành cách không xa.
Mọi âm thanh đều tĩnh lặng, nhưng hết thảy lại cũng đã chuẩn bị sắp xếp ổn thỏa.
Theo ánh nhìn gần như chăm chú của mọi người, Triệu Tùng giơ tay lên, sau đó vung lên thật mạnh.
- Nã pháo! Quan quân pháo binh nhận được mệnh lệnh lập tức hạ lệnh cho pháo thủ.
Sấm sét nổ vang, đại pháo rất nhanh vang lên.
Toàn bộ đại địa đều đang lay động, giống như đã xảy ra động đất vậy. Đạn pháo bằng sắt thật lớn gào thét lên nổ vang ngay tường thành cao lớn đối diện, tiếng oanh kích đinh tai nhức óc không dứt bên tai.
Tại đây dưới oanh kích không lưu tình của những đại pháo này, tường thành lung lay sắp đổ, cuối cùng xuất hiện nhiều chỗ sụp đổ, có nhiều chỗ biến thành một đống loạn thạch, bên trong còn có phần còn lại của chân tay đã bị cụt và vết máu không đếm được, mà phía sau đống đá bày, lộ ra dân cư bên trong thành, và chỗ sâu nhất là bộ dáng của Thiên Thủ các.
Tòa thành này, đã không còn năng lực phòng ngự gì nữa rồi.
- Xông lên! Âm thanh hô quát vang dội che trời phủ đất toàn bộ vùng quê, cuồng phong màu đỏ gào thét lên từ vài phương hướng phấp phới đi đến phiên thành.
Quân đội Đại Hán bắt đầu tổng tiến công!
- Bạo đạn như đầy sao rơi rơi, huyết tản mạn tụ tập lưu tụ thủy, trời đất kiếp hỏa toàn thành huy, binh qua động, núi sông vỡ, thế vì âm phủ thêm vạn quỷ. (Đạn nổ như sao rơi đầy trời, máu tản mát chảy tụ lại thành nước, kiếp nạn trời đất cả thành hủy, binh thương động, núi sông vỡ, thế vì âm phủ thêm vạn quỷ)
- Tướng sĩ xả thân địch bại vỡ, tại sao phải hỏi mấy người có thể trở về? Thân này và địch đều tiêu tồi, chiến đấu hi sinh cho tổ quốc, tâm không hối hận, cười đạp hoàng tuyền thơm cốt thúy.