Theo dã tâm của Chức Điền Tín Trưởng, tự xã khác cũng gặp phải đả kích đồng dạng, trong đó lịch sử lâu đời, giữ lấy của cải lớn lao vả lại Diên Lịch tự địa vị cực cao trong Phật môn, cũng bởi vì nhiều lần không nghe theo mệnh lệnh của ông ta mà thành là mục tiêu trọng điểm để ông ta đả kích.
Ông ta hạ lệnh tung binh trước tới Tỷ Duệ Sơn bản sơn của Diên Lịch tự, nói rõ muốn đem toà thánh sơn tông giáo này san thành đất bằng.
Theo mệnh lệnh của ông ta, bộ hạ của ông ta phong tỏa hết thảy thông đạo xuống núi, sau đó bắn lên lửa lớn, bắt đầu cuộc chiến bao vây tàn khốc đối với Diên Lịch tự. Lời đồn, trung đường căn cơ của Bản Nguyên tự tới Vương Nhị Thập Nhất xã dưới núi đều bị thiêu hủy, bao gồm tăng lữ, tín đồ bên trong đó ước chừng ba bốn ngàn người, không chia nam nữ lão ấu, cùng chịu thảm cảnh bị giết hại.
Hỏa thiêu Tỷ Duệ sơn bởi vậy hành vi này của Tín Trưởng bị rất nhiều tự xã oán giận, vả lại đưa cho gã xưng hiệu “Thiên Ma vương thứ sáu”. Mọi người đều đồn rằng Chức Điền Tín Trưởng bởi vì tín ngưỡng dương giáo Man Di truyền tới, cho nên mới làm ra sóng dữ này. Tuy rằng kỳ thật Tín Trưởng cũng không phải bởi vì duyên cớ tín ngưỡng tông giáo mà làm ra những hành vi này.
Sau khi Chức Điền Tín Trưởng chết, Phong Thần Tú Cát cùng với Đức Xuyên Gia Quang về sau lần lượt thống trị Nhật Bổn, cách làm của bọn họ đối với thế lực tự xã cũng không hề cấp tiến, nhưng âm thầm vẫn là lấy hạn chế làm chủ.
Theo đả kích liên tục ba đời người, vốn dĩ thế lực tự xã khổng lồ bắt đầu tan thành mây khói, đại bộ phận đất đai và của cải tự xã đều rơi vào trong tay phiên chủ các nơi và Mạc Phủ. Bản Nguyên tự thì theo ủng hộ của Mạc Phủ Đức Xuyên, xuất hiện phân liệt lớn, lại cũng không cách nào đối với thống trị của Mạc Phủ cấu thành uy hiếp.
Bởi vậy cũng suy tính được, thế lực tự xã vốn có hẳn cũng là vô cùng bất mãn với Mạc Phủ, nếu như Đại Hán đánh ra một điều tiêu diệt dương giáo, hiệp trợ Nhật Bổn khôi phục thuần khiết của tín ngưỡng, vả lại bảo đảm tình nguyện khiến tự xã khôi phục địa vị và tài của vốn có, những tự xã này hẳn sẽ lòng hướng về Đại Hán.
Ngay sau khi nghe xong giải thích của Chu Phác, Triệu Tùng và Nghiêm Quảng rơi vào trong suy tư, hiển nhiên bắt đầu ý động rồi.
- Những tự xã này không phải đã bị đánh rất thảm rồi sao? Chúng lại có sức mạnh gì để ủng hộ chúng ta đây? Sau chốc lát, Triệu tùng đề xuất nghi ngờ.
- Cây có bóng, người có uy. Tuy rằng tự xã hiện giờ không lớn bằng lúc trước, nhưng dù sao tín ngưỡng trăm ngàn năm qua lưu truyền, bọn họ cầm giữ quyền nói chuyện rất lớn. Ở bên trong tầng lớp bên dưới rất được tôn trọng. Chu Phác trả lời ngay.- Chúng ta từ bên ngoài xâm chiếm Nhật Bổn, kiêng kỵ nhất chính là khiến lòng người Nhật Bổn chỉnh tề, cho nên lôi kéo tự xã, khiến lòng người Mạc Phủ bất ổn, mới là thượng sách. Chúng ta trấn áp giáo dân Thiên Chúa, sau đó tuyên bố giúp tự xã khôi phục địa vị, nhất định sẽ có được vui mừng của tự xã.
Sau khi ngừng lại chốc lát, gã tiếp tục nói.
- Mặt khác… đối với an bài của chúng ta sau cuộc chiến, sức mạnh của Nhật Bổn càng phân tán, liền càng dễ dàng nắm trong tay chúng ta…
Triệu Tùng và Nghiêm Quảng liếc mắt nhìn nhau, bọn họ rốt cuộc cảm thấy lời nói của Chu Phác vô cùng có đạo lý.
- Cái này khả thi. Triệu Tùng hạ giọng nói.- Hiện tại dù sao đại quân chúng ta phải tu chỉnh, đợi cảng Trường Khi sau khi tu sửa xong mới tiếp tục hành động tầm vóc lớn. Cho nên điều ra một số binh hiệp trợ phiên chủ các nơi trấn áp giáo dân Thiên Chúa, cũng rút ra được rãnh rỗi.
- Diễn kịch phải làm toàn bộ, nếu hai vị quyết định hiệp trợ trấn áp, vậy tôi cũng không nhàn rỗi. Mắt thấy bọn họ đáp ứng đề nghị của mình, Chu Phác cũng vui mừng lộ rõ trên mặt.- Ta hồi này cũng tiếp kiến một chút tăng tự các nơi đảo Cửu Châu, bảo bọn họ biết thành ý của Đại Hán chúng ta. Ma Vương và Mạc Phủ là kẻ địch của bọn họ, chúng ta chính là bằng hữu của bọn họ rồi.
Sau khi hủy diệt nhiều phiên chủ đối địch như vậy, Cửu Châu hiện giờ đã có không ít nơi vô chủ, tuy rằng Đại Hán đáp ứng muốn đem cả đảo Cửu Châu tặng cho Đảo Tân Trung Hoằng, nhưng đưa một chút đất đai cho các tăng viện, thiết nghĩ Đảo Tân gia cũng không nói ra được lời nào.
Sứ thần và tầng cao nhất quân đội Đại Hán vẫn ở trong thành Trường Khi, vì bước kế tiếp của quân chinh Nhật mà tiến hành thương thảo, bọn họ lúc ấy cũng không có quá nhiều quan chú một cái sự thật. Lúc này cả Cửu Châu, còn chưa có bị quân đội Đại Hán hoàn toàn công chiếm.
Lúc này, tuy rằng quân đội Mạc Phủ ở Trường Khi và các nơi khác đều đã bị quân đội Đại Hán hoàn toàn tiêu diệt, nhưng đoạn cùng phía bắc đảo Cửu Châu, còn có một vùng đất nhỏ cũng chưa có bị Đại Hán hoặc là đồng minh của nó giẫm gót sắt tiếp xúc.
Mảnh đất này, chính là lãnh địa Tế Xuyên gia phiên Tiểu Thương.
Hai người Triệu Tùng và Nghiêm Quảng cũng không phải không biết tồn tại của bọn họ, mà là bọn họ biết, lúc này bọn họ đang có một cánh đại quân đang thẳng tiến về phía phiên Tiểu Thương, bọn họ một chút cũng không hoài nghi nơi này rất nhanh liền sẽ rơi vào trong tay của mình, cho nên vốn dĩ liền không có thảo luận tiến hành chính thức này.
Tiểu Thương phiên, dễ dàng nhấc tay đã đủ bị đánh hạ, lúc này Tất Túc và bọn họ hạ của y tiến quân về phía Tiểu Thương cũng là nghĩ như vậy.
Theo cờ hiệu tươi đẹp, Tất Túc mang theo bộ đội chủ lực và đoàn của y, bày biện đội ngũ hành quân, nghênh ngang thẳng tiến về phía bắc, nghiêm chỉnh của hàng đội này, nghiêm minh của kỷ luật, quả thật giống như là đại quân trùng đỏ càn quét ra ngoài.
Trải qua từng lần đánh trận với quân Mạc Phủ cùng với phiên quân, vả lại sau từng lần giành lấy thắng lợi, cánh bộ đội này đã tràn đầy lòng tin, không còn để vào trong mắt kẻ địch kế tiếp nữa, loại tiến quân thị uy này của bọn họ, cũng chính là ngưng kết của loại tâm tính này.
Tất Túc làm đoàn trưởng, cưỡi trên một con ngựa trưng dụng từ một nơi nào đó tới, theo đội ngũ của đại quân mình tiến lên, thôn làng bốn phía một mảnh tĩnh lặng, tuy rằng trong cảnh xác xơ tiêu điều có chút hình dáng thôn trang không ngừng hiện ra, nhưng lại không nhìn thấy bao nhiêu bóng người.
Đây cũng vô cùng bình thường. Theo tuyên cáo của Mạc Phủ và các phiên trước đó, các thôn dân những thôn trang này đều vô cùng sợ hãi đối với quân đội Đại Hán, bởi vậy vừa nhìn thấy tiến quân của Đại Hán liền chạy loạn bốn phía, sợ rằng bị quân đội Đại Hán chạm tới. Mặt khác, quân đội Đại Hán cũng xác thật đang đòi hỏi vì bản thân, bốn phía tra soát lương thực tiến hành trưng mua, có đôi lúc trưng mua liền biến thành cướp bóc, càng tăng thêm sợ hãi cho thôn dân khắp nơi.
Đi theo bên cạnh hàng đội hành quân của Đại Hán là phiên binh Liễu Hà phiên chỉnh trang đi theo, bọn họ vốn dĩ đều là bộ hạ của Lập Hoa Tông Mậu, thế nhưng bởi vì an bài của Tất Túc, đại bộ phận quân đội Liễu Hà phiên thành đội quân trực thuộc của y, đi theo bọn họ tiến lên.