Cũng chính bởi vì phối hợp những phiên binh này, bọn họ mới dễ dàng tiến hành trưng mua và cướp bóc thôn trang ven đường trong lúc tiến quân, thỏa mãn cần dùng tiến quân của đội quân dọc đường đi.
Đương nhiên, quân kỷ của những phiên binh này rất tồi, thời điểm trưng mua còn sẽ làm ra một số sự tình như giết người, càng thêm hoảng sợ cư dân, thế nhưng Tất Túc đối với điều này cũng không để ý. Kẻ bọn phiên binh gây họa đều là con dân của chính Nhật Bổn, vốn dĩ không có can hệ gì với y, y chỉ cần những phiên binh này hoàn thành trọng trách thì tốt rồi.
Sau khi trải qua mấy ngày hành quân, bọn họ rất nhanh đã tới được biên giới Tiểu Thương phiên, mà khiến Tất Túc hơi có chút thất vọng chính là, nơi này cũng không có phiên quân nghiêm trận chờ đợi y.
Không có trải qua bất kỳ do dự nào, quân đội Đại Hán lập tức tiến quân tới trong địa phận Tiểu Thương phiên.
Dọc theo đường đi vẫn bóng người thưa thớt như trước, thế nhưng mảng lớn đồng ruộng có vẻ nơi này cũng không phải một mảnh đất cằn cỗi, dọc theo đường lớn cũng không bằng phẳng, Tất Túc và các binh sĩ đoàn Liêu Đông một đường tiến quân về phía thành Tiểu Thương, bức bách phiên binh Tiểu Thương vẫn luôn trốn tránh bọn họ quyết chiến với bọn họ.
Thành Tiểu Thương cũng không sai biệt đã vào đoạn cuối phía bắc của đảo Cửu Châu, cách biển đối mặt với đảo Bản Châu, eo biển ngắn ngủn chia cắt bọn chúng ra, lại vẫn luôn không có thành chướng ngại hai nơi tới lui. Thế nhưng ngay sau khi Đại Hán chiếm lĩnh nó, eo biển ngắn ngủn này liền sẽ thành lạch trời.
Chíng ngay lúc Chu Phác ở Trường Khi tiếp kiến phiên chủ các nơi vả lại phô bày thật lớn một phen hùng uy của Đại Hán, đại quân áo đỏ cũng tiến quân tới được dưới thành Tiểu Thương.
Mà nguyện vọng một lần này của bọn họ không có rơi mất, phiên quân Tiểu Thương dưới thành và đầu thành đã nghiêm trận đón địch.
Phóng mắt nhìn lại, cờ xí có ấn gia vân của Tế Xuyên gia, giống như cây cối trong núi rừng rậm rạp mà phấp phới, cũng có vài phần uy thế, thế nhưng theo Tất Túc trông thấy, đây chỉ chẳng qua là chim sợ cành cong mà thôi. Theo binh uy của Đại Hán, khí thế của bọn họ sớm đã vứt đi hết rồi.
Trước khi gặp địch, quân đội Đại Hán bắt đầu hoán chuyển trận hình, đội ngũ từ lúc mới đầu thật dài dần dần chiếu theo điều lệnh kết trận, sẵn sàng nghênh địch. Còn theo so sánh, phiên quân Liễu Hà phiên bên cạnh thì phải chậm chạp hơn rất nhiều, hơn nữa đội ngũ và trận hình cũng xiêu xiêu vẹo vẹo không thành hình dạng.
Bởi vì bộ đội gần đây vẫn luôn đang hành quân, các tướng sĩ đều có chút mệt mỏi, hơn nữa hiện giờ khí giới và đạn dược công thành cũng chưa có đầy đủ, cần từ Bác Đa vịnh chậm rãi vận chuyển tới, cho nên Tất Túc ngược lại cũng không có hạ lệnh thẳng thừng công thành, mà là bảo bọn thuộc hạ của mình hạ doanh dưới thành, sửa soạn trước tiên nghĩ cách vây khốn tòa phiên thành Tiểu Thương nho nhỏ này.
Quân trận phiên quân Tiểu Thương cũng không lớn, ngoại trừ túc khinh hàng trước, chính là từng chút võ sĩ thân mặc khôi giáp. Còn phiên chủ Tế Xuyên Trung Lợi thì mang gia thần và võ sĩ của mình ở đầu thành đằng sau áp trận. Khôi giáp đã bỏ phế mấy chục năm, Tế Xuyên Trung Lợi cẩn thận quan sát quân đội Đại Hán đối diện, trong lòng liền vô cùng thấp thỏm bất an.
Phiên Tiểu Thương tuy rằng có ba mươi mấy vạn thạch cao, nhưng đất đai và sản xuất đều có chút cằn cỗi, vẫn mãi không quá giàu có, cho nên phiên binh nuôi dưỡng được cũng không nhiều, lần này cũng là sau khi Mạc Phủ ban bố mệnh lệnh phòng bị quân đội Đại Hán, mới khẩn cấp triệu tập nhiều người như vậy. Thế nhưng cũng chỉ là tụ tập đủ số người mà thôi.
Đối với thực lực quân đội của nhà mình, Tế Xuyên Trung Lợi đương nhiên là vô cùng rõ ràng, thế nhưng lúc trước y vẫn lòng còn may mắn, cảm thấy cho dù đánh không lại, quân đội vừa mới lên bờ khẳng định cũng không nhiều, quân đội Mạc Phủ và các phiên khác tập kết lại, số người vượt qua bọn chúng rất nhiều, chỉ cần mọi người đồng tâm hiệp lực, liền đuổi giặc Hán xuống biển.
Nhưng chuyện kế tiếp phát triển lại khiến Tế Xuyên Trung Lợi thất vọng. Sau khi giặc Hán lên bờ, lập tức đánh bại quân đội của Mạc Phủ và Phúc Cương phiên, sau đó một đường truy đuổi. Lúc nghe thấy tin tức Đại Hán đổ bổ vịnh Bác Đa, Tế Xuyên Trung Lợi từng triệu tập binh sĩ trong phiên của mình chuẩn bị nam hạ chi viện, nhưng còn chưa có đi đường bao nhiêu xa liền truyền tới tin tức Phúc Cương phiên bị toàn diệt đánh tan, ông ta chỉ đành lập tức thu binh.
Kế đó, Tế Xuyên Trung Lợi lưu thủ Tiểu Thương, nghe được từng cái tin tức xấu. Theo thắng lợi tiếp chiến ban đầu, Đại Hán bắt đầu một đường tiến đánh, lấy khí thế như chẻ tre nhằm hướng xung quanh đảo Cửu Châu thẳng tiến, gần như không người ngăn chặn. Còn các phiên vốn dĩ hẳn nên chân thành đoàn kết, thì theo quân tiên phong Đại Hán dần dần chọn lựa cúi đầu. Lúc ban đầu là Đảo Tân gia, mà sau đó là Lập Hoa gia, cuối cùng Tế Xuyên Trung Lợi nhận ra chỉ cần là phiên chủ còn chưa có giao chiến với Đại Hán, về cơ bản đều theo uy hiếp của Đại Hán chọn lựa đầu hàng.
Nhìn thấy nhiều người như thế theo binh uy của Đại Hán từ bỏ tôn nghiêm thân là phiên chủ, khuất phục Đại Hán, Tế Xuyên Trung Lợi vốn dĩ cũng động đậy lòng dạ đầu hàng. Nhưng khi thông qua đủ loại con đường, lúc có được hịch văn “Cửu Châu thưởng phạt lệnh” của sứ thần Đại Hán phát ra, gã không lại lần nữa xem chừng không được.
Quyển hịch văn này, rõ ràng đem phiên chủ Đại Danh các nhà Hữu Mã gia, Tông gia, Hắc Điền gia còn có Tế Xuyên gia của Tiểu Thương phiên đã hoặc sắp giao chiến với Đại Hán định thành “ngụy nghịch hiệp tòng” (hiệp đồng với nghịch tặc). Theo tuyên bố của quân tiên phong Đại Hán, phải khiến bọn chúng và quan viên Mạc Phủ ngọc đá cùng tan, vả lại lấy tội danh nghịch tặc tru diệt toàn tộc.
Nói thật trong lòng Tế Xuyên Trung Lợi cũng cảm thấy rất tủi nhục. Bản thân rõ ràng là Đại Danh đứng ngoài giống như Đảo Tân gia, Lập Hoa gia, vả lại còn chưa có giao chiến qua với Đại Hán, kết quả lại bị Đại Hán bên trong hịch văn xếp vào hàng ngũ kẻ địch, phải trừ diệt cho thống khoái, đây quả thật chính là tai bay vạ gió.
Tế Xuyên Trung Lợi đoán rằng đây khả năng là có vị phiên chủ lòng ôm bất mãn ở trước mặt sứ giả Đại Hán nói lời xấu mình, mượn cơ hội này tới diệt trừ mình.
Bất đắc dĩ Tế Xuyên Trung Lợi chỉ đành tiếp tục chỉnh đốn phiên quân, thấp thỏm không yên chờ đợi quân đội Đại Hán tất nhiên sẽ tới.
Ông ta đương nhiên sẽ không cảm thấy mình ngăn chặn được quân tiên phong Đại Hán, nhưng bảo ông ta bó tay chịu trói, chờ bị Đại Hán diệt tộc đương nhiên cũng không khả năng, chỉ đành đi một bước tính một bước, chống cự được tới khi nào nói sau. Đương nhiên trong lòng của ông ta cũng tồn tại hi vọng, hy vọng có người tới cứu viện mình.
Chi viện trên đảo Cửu Châu đương nhiên là không khả năng xuất hiện rồi. Thế nhưng trên đảo Bản Châu trước mắt còn chưa có gặp phải binh tiên phong của quân đội Đại Hán, ngay thời điểm Đại Hán vừa mới giẫm bước lên mặt đất Cửu Châu. Tế Xuyên Trung Lợi liền phái sứ giả bắc tiến đảo Bản Châu, ven đường thông tri các phiên, hi vọng bọn họ đủ chỉnh đốn tốt quân đội, giúp đỡ chống cự giặc Hán. Lúc ấy ông ta cảm thấy chỉ cần mình bên này ra sức chống đỡ giặc Hán, các phiên khác lại phái viện binh sang, ngăn trở tiên phong giặc Hán hẳn không phải vấn đề.
Tuy nhiên ngoài dự tính của Tế Xuyên Trung Lợi, quân đội Đại Hán nhanh như vậy đã quét ngang cả đảo Cửu Châu, vả lại bắt đầu tiến quân tới nơi này của ông ta, hiện giờ nhìn xem, muốn trông cậy các phiên khác phái binh tới cứu viện mình đã là không khả năng lớn rồi, trừ phiên Trường Châu và phiên Quảng Đảo cách rất gần.
Nhưng phiên chủ phiên Trường Châu là Mao Lợi gia tiếng tăm lừng lẫy thời Chiến Quốc, bởi vì mấy lần đắc tội Đức Xuyên Gia Khang, sau khi Mạc Phủ Đức Xuyên dựng lên nhiều lần tiến quân đánh dẹp bọn họ, lãnh địa ngâm nước rất lớn, mà ngay cả quân đội cũng bị bức bách cắt giảm rất nhiều. Mặc kệ về tâm ý hay là về thực lực đều khó vì Mạc Phủ ra sức. Cho nên Đức Xuyên Trung Lợi mặc dù chờ đợi trông ngóng mòn con mắt, nhưng viện binh của Mao Lợi gia lại vẫn luôn không có tới.
Chỉ mấy vị sứ giả, dường như là vì quan sát tình hình cụ thể của quân đội Đại Hán, hiện giờ liền có một vị nán lại ở trong trận của mình.