Trong lúc công thành, binh lính trả giá thương vong lớn nhất là bộ hạ của y, hiện tại? Khen thưởng lớn bị Lập Hoa Tông Mậu đoạt thẳng đi rồi, khẳng định trong lòng có chút không thoải mái.
Tuy nhiên phong thưởng Lập Hoa Tông Mậu hiện tại đã trở thành sự thật, y cũng không có cách thay đổi, sứ giả Đại Hán đồng ý trước khi phong thưởng báo cho mình một tiếng, lấy danh nghĩa triều đình, đã cho y mặt mũi rồi. Hiện tại y đối với triều đình mà nói, bảo vệ danh nghĩa vô cùng quan trọng, hơn nữa Lập Hoa Tông Mậu cũng rất đáng để triều đình lôi kéo.
- Tạ ơn hai vị đại nhân! Lập Hoa Tông Mậu lại gửi lời cảm ơn cho hai người bọn họ. Mặc dù ngoài mặc vẫn một mảng yên ổn, nhưng trong lòng thật ra vô cùng vui mừng.
Trước khi đi nhờ vả sứ giả Đại Hán, y đã nhận được lời hứa phong thưởng năm mươi vạn thạch lãnh thổ sau cuộc chiến của sứ giả Đại Hán, mà hiện tại lại phong thêm hai mươi vạn thạch, chẳng khác nào nói hiện tại y sẽ có lãnh thổ bảy mươi vạn thạch lúc hậu chiến —— Hơn nữa trước điệu bộ của sứ giả Đại Hán xem ra, chỉ cần y sau này tiếp tục biểu hiện tốt đẹp, vậy khẳng định còn gia phong cho y thêm nữa.
Có lẽ, ta ở sau cuộc chiến trở thành Đại Danh trăm vạn thạch cũng nói không chừng —— y bỗng nhiên đã hiện lên ý nghĩa như vậy.
Trước khi y ở dưới tay Phong Thần Tú Cát và Đức Xuyên Gia Khang, mặc dù rất được ngưỡng mộ, nhưng nhiều lắm cũng chỉ là cho lãnh thổ hơn mười vạn thạch mà thôi, vốn trải qua nhiều chìm chìm nổi nổi như vậy y đã nhìn thấu thế sự, với lãnh địa Liễu Hà phiên hết sức hài lòng, dự định trong suốt quãng đời còn lại này, kết quả không ngờ tới, y ở thời điểm tuổi già gần đất xa trời, lại vì Đại Hán phái sứ thần tới, không ngờ được trọng dụng, thậm chí trở thành một trong Đại Danh lớn nhất toàn bộ Nhật Bổn.
Nhân sinh chi vô thường, Lập Hoa Tông Mậu đã vô cùng đau khổ lĩnh ngộ được.
Mà khẳng khái phong thưởng của sứ giả Đại Hán, cũng khiến Lập Hoa Tông Mậu sinh ra một cảm giác kẻ sĩ chết vì người tri kỷ, y hy vọng dùng cố gắng của bản thân, về báo đối phương coi trọng mình.
Sau khi Lập Hoa Tông Mậu phong thưởng, Chu Phác cũng trong Thiên Thủ các, bắt đầu phong thưởng tầm cỡ lớn cho tướng sĩ tác chiến hữu dụng. Vì trấn an tâm tình Nhị Điều Khang Đạo, y cố ý phong thưởng rất nhiều cho tướng sĩ quân dội triều đình Nhật Bổn. Tuy nhiên, xét cho cùng triều đình Nhật Bổn quá nghiêm khắc với lãnh địa, y phong thưởng mấy tướng sĩ này chủ yếu là vàng bạc, không phong thưởng lãnh địa.
Mà Đông Hương Trọng Phương vào lúc này đi vào trong Thiên Thủ các, nhận phong thưởng của Chu Phác. Vào lúc nhìn thấy Đông Hương Trọng Phương quen biết đã lâu, Chu Phác ánh mắt sáng lên, sau đó bỏ qua những người khác, lập tức đi đến trước mặt Đông Hương Trọng Phương.
Y cười hướng đối phương chào hỏi.- Đông Hương, đã lâu không gặp!
Mà nhiệt tình trước mặt y như thế, Đông Hương Trọng Phương lại hơi mù mờ.
Lúc trước chịu mệnh lệnh của phiên chủ đảo Tân Trung Hằng, y đến bên vị sứ giả Đại Hán này đảm nhiệm hộ vệ, nhưng khi đó đối phương nói được là thân đang ở cảnh bữa hôm la bữa mai, giữa hai người coi như là đã trở thành bằng hữu.
Nhưng hiện nay tất cả đều đã xưa không bằng nay, y hiện tại đã thống trị vạn quân, sứ giả Đại Hán nói một là một, ngay cả công khanh của triều đình và phiên chủ các nơi, đều phải cung kính cúi đầu nghe theo y, Đông Hương Trọng Phương y bất quá là một kẻ phiên sĩ mà thôi, làm sao lại có lập trường và thân thiết với y như vậy?
Mang theo ý nghĩ như vậy, y tất cung tất kính cung hạ thân xuống.- Bái kiến đại nhân!
Y trịnh trọng như vậy, thật khiến Chu Phác hơi sửng sốt, sau đó không kìm nổi lại bất cười.
- Đừng trịnh trọng như vậy! Chúng ta trước là bằng hữu, ngươi cũng đã giúp ta nhiều như vậy, hiện tại ngươi làm cho xa lạ như vậy, chẳng phải là khiến cho ta khó xử sao?
Đông Hương Trọng Phương có chút do dự, không biết nên như thế nào là tốt.- Đại nhân…
- Tốt rồi, đừng câu nệ như vậy, ta giống như ban đầu là được rồi. Chu Phác cười vỗ vỗ bờ vai của y.- Sự tích ngươi trước khi công thành ta đã nghe nói rồi, làm ta vô cùng khâm phục, quả nhiên là anh hùng liễu đắc, phiên chủ quý phiên không có nhìn nhầm người.
Lời nói của Chu Phác gợi lên trí nhớ của Đông Hương Trọng Phương, trong thành đó từng màn thảm thiết lại hiện lên lần nữa trước mắt y.
Vất vả và hy sinh lúc đó, làm sao một câu “Anh hùng liễu đắc” lại nói hết được hay sao?
- Hiện tại ngươi đã là công thần của quân ta, chiến công của ngươi nhất định phải nhận được khen thưởng. Lúc y đang nhớ lại, Chu Phác đã tiếp tục mở miệng.- Ta dự định cho ngươi làm Đại Danh, ngươi đồng ý hay không?
Bởi vì lúc trước Đông Hương Trọng Phương tận tâm tận lực đi theo gã, hiện nay Chu Phác cũng tính báo đáp mạnh một chút, nương theo chiến công trong thành của y, lãnh địa phong một hai vạn thạch cho y, khiến y thoát khỏi Tát Mài phiên, trở thành một Đại Danh độc lập, coi như là phương thức mình hồi đáp lại cho y.
Chu Phác cảm thấy làm một võ sĩ, trở thành Đại Danh hẳn là tâm nguyên cả đời, hiện giờ vì một câu nói của bản thân mà thực hiện, y nên cảm kích bản thân.
Nhưng mà sau khi gã chờ giây lát, cũng không nhận thấy Đông Hương Trọng Phương biểu thị cảm kích đến rơi nước mắt, ngược lại y vẫn mơ màng mở to hai mắt, giống như thần du vật ngoại.
Này sợ là trước kia ở trong thành liên tiếp suốt mấy ngày đêm chém giết, đầu óc còn không có xoay chuyển đến đây? Chu Phác thầm nghĩ.
Gã hỏi một lần nữa.- Ngươi cảm thấy khen thưởng này như thế nào?
Lúc này, Đông Hương Trọng Phương đột nhiên ngẩng đầu lên nhìn Chu Phác.- Đại nhân, đáp ứng tại hạ một thỉnh cầu được hay không.
Chu Phác hơi kinh ngạc.- Mời nói?
Mình cũng đã được đủ hậu đãi rồi, nếu y còn muốn cầu thêm nhiều thứ vậy thì không khỏi có chút không biết suy xét.
- Đại nhân… Thành công lần này, quân ta tổn thất rất lớn, trong những tướng sĩ chết đi này, có không ít người còn anh dũng hơn tại hạ, chính là bọn họ đã bỏ ra tính mạng của bản thân, quân ta mới công phá thành này… Cho nên công lao của chúng ta so với bọn họ, thật sự là không đáng kể. Đông Hương Trọng Phương nhìn Chu Phác, vô cùng khẩn thiết nói.- Cho nên, ta muốn thỉnh cầu đại nhân hạ lệnh xây dựng một bia an ủi linh hồn ở trong thành, tế những tướng sĩ đã chết đi này, khiến linh hồn của bọn họ được yên nghỉ.
Chu Phác hơi sững sờ, gã không ngờ đối phương đưa ra đòi hỏi như vậy trước mặt mình.
Tuy nhiên, gã rất nhanh gật gật đầu.- Tốt, đa tạ ngươi nhắc nhở, ta sẽ hạ lệnh lập bia ngay.
Tiếp theo, gã khẽ thở dài một cái, sau đó lại vỗ vỗ bả vai Đông Hương Trọng Phương, như thể là nhắc nhở.- Về sau làm Đại Danh, cũng nhất định phải nhớ rõ yêu thương dân trong thuộc địa…
Đông Hương Trọng Phương quỳ hẳn xuống đất, sau đó hướng về phía Chu Phác dập đầu.- Tạ ơn đại nhân! Ân tình của đại nhân, tại hạ trọn đời không quên!
Chu Phác phất phất tay, ra hiệu y nên rời đi trước.- Về sau tiếp tục đánh giặc thật tốt.
Theo mệnh lệnh của Chu Phác, công việc khôi phục trong thành rất nhanh bắt đầu tiến hành, mà Lập Hoa Tông Mậu cũng dẫn binh ra khỏi thành thẳng tiến tới trong kỳ, bắt đầu truy kích những bại binh của Mạc Phủ.