Thổ Tĩnh Lợi Thắng nói rất có lý, điều này cũng làm cho Đức Xuyên Gia Quang rơi vào nghi nan, nhưng như nay hịch văn của Đại Hán và triều đình cũng đã phán tán khắp nơi, cho dù chúng ta đang phong tỏa tin tức, bọn họ khẳng định cũng sẽ rất nhanh sẽ biết tình hình, nếu như chúng ta thật cái gì cũng không làm, khó tránh khỏi sẽ rước lấy việc lớn.
- Quả thực có loại nguy hiểm này, tuy nhiên đại địch trước mắt, thần quả thực cho rằng chúng ta không nên gia tăng thêm địch nhân cho mình. Thổ Tĩnh Lợi Thắng thở dài, hiển nhiên đối với cái này cũng không có chủ ý đặc biệt tốt.- Thần cảm thấy tốt nhất vẫn là do bản thân tướng quân đại nhân tới trấn an bọn họ, đồng thời hứa hẹn sau cuộc chiến sẽ ban thưởng cho bọn họ, hơn nữa không cần thúc giục bọn họ phái binh giao nộp lương thực, chỉ cần bọn họ an tĩnh không động là tốt rồi. Như vậy chắc chắn bọn họ cũng nguyện ý chờ đợi.
- Vậy thì cũng chỉ làm cho bọn họ tiếp tục xem chừng. Trầm mặc một hồi lâu, Đức Xuyên Gia Quang cuối cùng cũng chán nản thở dài.- Thì làm theo như ngươi nói đi.
Tính cách y hung ác, vẫn luôn muốn làm gì thì làm, hơn nữa từ sau khi lên làm Tướng quân vẫn luôn thuận buồn xuối gió, thiên hạ không người nào dám cãi lời, cho nên càng không coi ai ra gì, nhưng sau khi gặp phải nguy hiểm chân chính, y mới phát hiện hóa ra mối nguy tiềm tàng ở bên cạnh nhiều như vậy, sinh ra một chút suy sụp và mệt mỏi cũng là không tránh khỏi rồi.
Thế nhưng cho dù mệt mỏi, cũng phải chống đỡ tiếp, bởi vì thiên hạ Đức Xuyên Gia, thật sự không dung được thất bại.
Ông nội và phụ thân trên trời có linh thiêng, làm sao có khả năng dung tha bản thân trông nom gia nghiệp bại hoại đến nước này? Áp lực đè nặng giống như núi áp lên người của y, khiến y vô cùng lo lắng, khiến y vô cùng căm phẫn, y muốn tìm một chỗ nào đó phát tiết loại căm phẫn này, nhưng lại không có chỗ để phát tiết.
- Đại nhân, thần còn có một chuyện muốn can gián. Đúng lúc này, Thổ Tĩnh Lợi Thắng lại đột nhiên mở miệng.- Sự tình bề ngoài Mạc Phủ phải dọn dẹp, lòng người trong chúng ta phải ổn định, cũng phải đem một chút sự tình không ổn định chấm dứt, để tai họa ngầm không có khả năng làm loạn nữa.
- Ý của ngươi là? ĐứcXuyên Gia quang nhất thời không hiểu rõ, nghi hoặc nhìn gã.
Mà Thổ Tĩnh Lợi Thắng không nói thêm gì nữa, chỉ cúi đầu xuống, dường như là đang chờ đợi ĐứcXuyên Gia Quang đưa ra một quyết định.
Nhìn bộ dáng của y, ĐứcXuyên Gia Quang rốt cục cũng hiểu được là có ý gì rồi.
Chuyện này quả thực vô cùng trọng yếu. Y là bởi vì e dè, cho nên mới không dám nói rõ.
- Đúng, Trung Trường nhất định phải bị xử trí. Sau một lát, y lạnh lùng nói.
- Bây giờ, không được để cho người ta mượn danh nghĩa của nó sinh loạn bậy ở Mạc Phủ.
Mượn điều này, y nhếch miệng cười, hiển nhiên có chút khinh thường.- Nó rõ ràng còn không có tự sát, quả thực là mặt dạn mày dày a!
Y quả thực đối với việc Đức Xuyên Trung Trường còn chưa có tự sát mà cảm thấy mất hứng.
***************
Lúc này, động tĩnh và tin tức nội bộ Mạc Phủ, Chu Phác và đại quân thủ hạ gã đương nhiên hoàn toàn không biết gì cả, bọn họ bây giờ chỉ lo hướng mục tiêu duy nhất thẳng tiến, điểm cuối con đường phía trước, với y mà nói chỉ có kinh thành mà thôi.
Thời điểm bọn họ tiến quân thẳng vào bên trong mặt đất Quảng Đảo phiên, có lẽ là bởi vì sai khiến của ban thưởng, có lẽ muốn ở trước mặt Đại Hán thể hiện mình, liên quân các phiên dưới trướng của y tác chiến vô cùng dũng mãnh, quân đội bên trong phiên Quảng Đảo cũng không có làm ra bao nhiêu chống cự đã bắt đầu lui lại, hơn nữa để lại mảng lớn ruộng đất tính cả phiên thành đều để lại cho quân đội tiến quân.
Thiển Dã gia sở dĩ chống cự yếu như vậy, là bởi vì phát hiện, Mạc Phủ vốn dĩ không có ý phái ra đạo quân nào tiến tới phiên Quảng Đảo viện trợ chống cự quân tiên phong Đại Hán, ngược lại phát lệnh gọi phiên chủ bọn họ dời đến Quan Đông.
Theo tình thế như vậy, vốn dĩ phiên chủ Quang Đảo Nông Dã Quang Thịnh bị Đại Hán đột kích sợ tới mức thấp thỏm bất an cũng vui vẻ như vậy, y lựa chọn dẫn dắt bọn phiên thần thân tín thoát khỏi phiên Quảng Đảo, sau đó mệnh lệnh quân đội trong phiên mình rút lui về phía bắc đến kinh thành, cùng tụ hợp với quân đội Mạc Phủ ở kinh thành, tiếp nhận cai quản của Mạc Phủ.
Năm ấy phiên chủ chỉ mười sau tuổi, là sau khi phụ thân mất vào năm ngoái kế thừa ngôi vị gia đốc phụ thân để lại, về cơ bản còn vào giai đoạn làm gì cũng đều không hiểu, sau khi nghe đồn quân đội Đại Hán đáng sợ đến cỡ nào, từ bé y sống an nhàn đâu có tâm tư đi chống lại?
Theo tình hình phiên chủ cùng phiên thần rời đi, phiên quân phiên Quảng Đảo đương nhiên không có chiến ý, một bộ phận người lựa chọn phục tùng rút lui về phía bắc tới kinh thành, nhưng vẫn có không ít người không chịu rời đi, bọn họ cũng không có khái niệm quốc gia gì, chỉ là xem bản phiên thành trọng trách giữ đất của mình, cho nên vốn không muốn đi kinh thành làm vật hy sinh đổ máu không công cho Mạc Phủ, một bộ phận người rất nhiều dứt khoát lựa chọn đầu hàng, mà không ít người tản thẳng vào đến bên trong rừng núi và sơn dã.
Đám người Chu Phác hiển nhiên xuất hiện tình huống như thế liền vui mừng, bọn họ sau khi đánh hạ phiên thành Quảng Đảo phiên, liền phát ra tuyên cáo, khiến người cũ các nơi Quảng Đảo phiên giữ trật tự, để tránh nhiễu loạn hậu cần cung ứng đại quân, sau đó lưu lại một bộ phận người thủ hậu phương, bổn quân tiếp tục tiến lên.
Bên trong đoạn đường tiến quân này, quân đội dưới trướng Chu Phác tiến hành đánh cướp thôn trang dọc đường, Chu Phác biết rõ những phiên quân này tốt xấu lẫn lộn đánh cướp là không cách nào tránh được, hơn nữa cũng cần đánh cướp một ít để duy trì quân nhu và sĩ khí, tuy nhiên vì không kích khởi phản loạn hậu phương, gã vẫn hạ lệnh ước thúc quân binh, chí ít để Quảng Đảo phiên duy trì yên bình.
Hậu phương của bọn họ vẫn luôn đến từ phiên Quảng Đảo, mà Quảng Đảo phiên vốn là vùng đất cằn cỗi, người bình thường cũng vô cùng nghèo túng, tuy rằng phiên Quảng Đảo lúc trước thu được đã nghiêm khắc đoạt lại lương thực, nhưng vẫn là thật sự khó gánh được gánh nặng tiêu hao của một cánh đại quân này, cũng may vào lúc nghe Quảng Đảo phiên đã đầu hàng Đại Hán, quân đội Đại Hán đã giẫm bước lên mặt đất đảo Bản Châu, thái tử điện hạ ở Cao Ly hạ lệnh đem lương thực tồn trữ ở Cao Ly hướng Quảng Đảo phiên tiến hành vận chuyển, lúc này đã lập nên một tuyến cung ứng đáng tin cậy, duy trì thế tiến công của cánh quân đội Chu Phác.
Sau khi bước ra mặt đất Quảng Đảo phiên, bọn họ dọc theo tuyến đường đi kinh thành, chuẩn bị bước vào sâu bên trong lãnh thổ nước Bị Hậu.
Đất đai nước Bị Hậu nhỏ hẹp, trong nước cũng chỉ có hai phiên, một là phiên Tam Thứ năm vạn thạch, phiên này là phân gia của Thiển Dã gia chiếm hữu, phiên chủ Thiển Dã Trường Trị là anh trai của Thiển Dã Quang Thịnh, Thiển Dã Quang Thịnh là con trai trưởng, Thiển Dã Trường Trị là con trai thứ, cho nên gia đốc của bản gia do Quang Thịnh kế thừa, Nông Dã Trường Trị chỉ lấy được một cái phiên làm phiên chủ phân gia.