Sau khi công kích phái cứng rắn mấy câu, Tỉnh Y Trực Hiếu quay trở về vấn đề. Dù sao hiện tại cũng không phải là lúc truy cứu trách tội.
- Mọi người đều biết, quân đội Đại Hán vô cùng dũng mãnh, hơn nữa vũ khí rất tân tiến. Vì vậy đối với chúng ta mà nói bọn chúng là cường địch, thật sự không được khinh thường.
- Vậy thì ngươi cảm thấy hiện tại Mạc Phủ phải làm gì đây?
Đức Xuyên Gia Quang nhìn chằm chằm vào vị Đại lão này, hỏi thẳng.
Tỉnh Y Trực Hiếu trên mặt càng đổ mồ hôi nhiều hơn, bởi vì lão biết, lời nói kế tiếp của lão nhất định sẽ không khiến Tướng quân đại nhân thích thú.
- Căn cứ theo tin tức hiện tại nhận được, quân đội Đại Hán hống hách. Tuy rằng Nội Đằng Trung Trọng đã kháng cự kịch liệt ở Cửu Châu, nhưng vẫn khó chống lại quân tiên phong của Hán tặc. Mất Cửu Châu… e rằng là chuyện tất nhiên.
Lão nói chuyện càng lúc càng khó khăn, hơi thở cũng vô cùng nặng nề.
Hai ngày trước, tân Thừa hành Trường Khi Tằng Ngã Cổ Hựu đã trở về Giang Hộ. Sau khi giao chiến cùng Đại Hán, y phụng mệnh Lão trung Nội Đằng Trung Trọng chạy về đây để báo cáo tình hình giao chiến với Đại Hán. Từ lời báo cáo của y, các trọng thần Mạc Phủ đã biết tin Đại Hán mấy lần giao chiến với quân Mạc Phủ và phiên quân ở Cửu Châu hơn nữa đều thoải mái giành thắng lợi. Không đối mặt với sự thật đảo Cửu Châu sẽ rơi vào trong tay giặc Hán không được.
Tuy rằng tin tức tiếp theo truyền tới vẫn chưa biết rõ, nhưng với tốc độ tiến quân của quân đội Đại Hán, chỉ sợ hiện tại đảo Cửu Châu đã mất rồi, mà Lão trung đã dữ nhiều lành ít. Từ quyết tâm lúc trước của lão, một khi tình thế tuyệt vọng lão sẽ tuẫn thân vì Mạc Phủ.
Đảo Cửu Châu tuy rằng không có bao nhiêu lãnh địa do Mạc Phủ quản hạt, nhưng nhanh như vậy đã mất trong tay những người này, thật sự không biết phải đối mặt với Thần Quân linh thiêng trên trời như thế nào.
Điều càng đáng sợ hơn là quân tiên phong Đại Hán, không chỉ nhắm vào đảo Cửu Châu, bọn họ nhất định còn tiến binh thêm một bước, tiếp đến là đâu? Kinh Đô? Hay là Giang Hộ? Không ai biết trước. Duy nhất một điều khẳng định được, chính là kiếp nạn mà từ lúc thành lập đến nay Mạc Phủ chưa bao giờ gặp phải, sắp ập lên đầu mọi người.
Quả nhiên, nghe thấy phán đoán Cửu Châu sắp rơi vào trong tay địch, Đức Xuyên Gia Quang chợt co rút cơ mặt, sau đó siết chặt nắm tay, giống như sắp sửa cắn người.
- Cửu Châu mất rồi, hiện tại chúng ta khó cho đại quân đi cứu viện được, cho nên sau này e là nó sẽ luân lạc vào trong tay giặc Hán một quãng tháng ngày rất dài.
Tuy rằng Tướng Quân đại nhân đã tức giận đến cực điểm, nhưng thân làm Đại lão, Tỉnh Y Trực Hiếu trong tình huống hiện tại, cũng bất chấp nhiều như vậy.
- Tuy nhiên, tình thế đối với chúng ta mà nói, cũng không phải là không cứu vãn được. Đại Hán nhọc sức viễn chinh, giữ vững một đại quân nhất định phải hao phí vô số tài nguyên và tiền lương. Đại Hán vốn dĩ là một vương triều mới lập, tiêu hao như vậy bọn họ nhất định sẽ không cách nào chịu đựng Trường Khi. Chỉ cần chúng ta tiếp tục kiên trì, tiêu hao thời giờ, chung quy sẽ có một ngày Đại Hán chịu không nổi tiêu hao mà chủ động lùi bước.
Mặc dù biết rõ Đại lão đang ủng hộ sỹ khí mọi người, nhưng Tướng quân và những người khác vẫn không nhịn nổi mà thở phào nhẹ nhõm.
- Cuộc đại chiến lần này, Đại Hán có lợi thế về trang bị, nhưng chúng ta lại có thiên thời địa lợi. Chỉ cần chúng ta đoàn kết lại, thì không cần phải sợ giặc Hán.
Tỉnh Y Hiếu Trực tiếp tục nói.
- Đối với chúng ta mà nói, việc cần làm nhất là giữ vững đảo Bản Châu, đừng cho Đại Hán có cơ hội lấy chiến tranh nuôi chiến tranh, mà phải khiến bọn chúng tiêu hao tài nguyên, mãi đến khi không chịu nổi mới thôi.
- Ý của ngươi là chúng ta ngồi nhìn Cửu Châu bị chiếm đóng, sau đó ở lại nơi này ngồi yên bất động?
Đức Xuyên Gia Quang lại cau mày.
- Tướng quân đại nhân, hạ thần cũng hy vọng chúng ta lập tức diệt trừ được giặc Hán, khôi phục lại quốc thổ Nhật Bổn… Nhưng hiện tại quân tiên phong của giặc Hán thế lớn như vậy, chúng ta phải phái bao nhiêu quân đội đi đây? Mười vạn? Hai mươi vạn? Khoan hãy nói đến chuyện diệt trừ được giặc Hán hay không, cho dù được, chúng ta dốc hết sức của cả nước thì cung ứng cho họ được bao lâu? Nếu đánh như thế, địa lợi của chúng ta hoàn toàn mất đi, trở thành hai nước cùng tiêu hao quốc lực và tài lực. Điều này đối với chúng ta mà nói là hành vi cực kỳ không khôn ngoan.
Tỉnh Y Trực Hiếu thẳng thắn trả lời câu hỏi của Tướng quân đại nhân, một điều hiếm thấy.
- Lại nói, Cửu Châu là một đảo, mà pháo hạm của Đại Hán tung hoành trên biển, thật sự không phải là thứ mà sức mạnh trên biển của Mạc Phủ địch lại được. Chúng ta lại thế nào nuôi được quân đội đi Cửu Châu đối phó giặc Hán? Theo hạ thần thấy, chúng ta phải lấy cố thủ đảo Bản Châu là việc chính. Chỉ cần giữ được đảo Bản Châu, thì Cửu Châu đương nhiên sẽ nằm trong tay của Mạc Phủ.
Đức Xuyên Gia Quang im lặng, vẻ mặt của y vô cùng lạnh lùng, ai cũng không nhìn ra rốt cuộc y làm gì nghĩ gì.
- Hạ thần ủng hộ đề nghị của Lão trung đại nhân!
Đúng lúc này, người đứng đầu Lão trung Thổ Tỉnh Lợi Thắng đột nhiên lên tiếp.
- Đề nghị của Lão trung mới là thấu đáo nhất, cũng là cách có lợi nhất đối với chúng ta!
Giọng nói của lão rất lớn, hơn nữa đã thay đổi tác phong so với thường ngày, bày tỏ thái độ một cách rõ ràng, nhất thời người ngồi xung quanh đều sợ hãi.
- Từ xưa đến nay, vương triều Trung Nguyên chỉ cần tạm thời nghỉ ngơi, thì sẽ nghĩ cách tấn công bốn phương, mở mang bờ cõi. Giặc Hán chỉ là đang mô phỏng những triều đại trước mà thôi, giống như Tùy Đường chinh phạt Cao Ly.
Thổ Tỉnh Lợi Thắng không đưa tầm mắt nhìn sang bên cạnh mà nhìn về phía Tướng quân.
- Tuy nhiên bất kể là Tùy Dương Đế hay là Đường Thái Tông. Tuy rằng đều vài lần chinh phạt Cao Ly, nhưng cuối cùng vẫn không công hạ được Cao Ly. Là Tùy Đường trang bị không tốt sao? Hay là quốc thế của bọn họ không thịnh? Hay là bọn họ không có địa bàn để công hạ Cao Ly? Không, đều không phải. Lần nào bọn họ cũng đều có quân tiên phong mạnh mẽ, công hạ được một mảng lớn đất đai của Cao Ly, nhưng cuối cùng lại không lùi bước không được…
Thổ Tỉnh Lợi Thắng dường như trở thành một người khác, chậm rãi nói.
- Đây chính là vì người Cao Ly thi hành chiến lược chính xác. Bọn họ không so đo được mất một thành một vùng đất. Lúc phải lùi bước nhượng bộ thì sẽ lùi bước nhượng bộ, để cho khoảng cách trở thành kẻ địch lớn nhất của Tùy Đường. Quân đội mỗi một lần tiến mấy bước, việc cung ứng sẽ khó khăn hơn vài phần, tự mình tiêu hao mình. Sau cùng tiêu hao vô ích quốc lực, đại quân cũng không lui bước không được…
Nghe lời giải thích của Thổ Tỉnh Lợi Thắng, không chỉ Tỉnh Y Trực Hiếu khẽ gật đầu, mà ngay cả những người khác cũng liếc nhìn nhau, cảm thấy lão nói rất có lý.
- Cho nên, Tướng quân đại nhân, vì thắng lợi sau cùng, chúng ta tạm thời buông bỏ đảo Cửu Châu, là việc làm được, hơn nữa là việc phải làm.
Thổ Tỉnh Lợi Thắng ngẩng đầu nhìn Đức Xuyên Gia Quang.
- Kính mong đại nhân vì thiên hạ Đức Xuyên, đưa ra phán đoán thận trọng rõ ràng!