- Hạ thần có một chút lo lắng.
Thổ Tỉnh Lợi Thắng cũng phụ họa theo.
- Từ mọi loại dấu hiệu ở hiện tại, giặc Hán vô cùng coi trọng việc lôi kéo hào tộc địa phương về phía mình. Ở trước mặt quân tiên phong Đại Hán bọn họ đã bắt đầu run sợ rồi. Nếu như triều đình lại đến bên cạnh Đại Hán, hiệu triệu hào tộc địa phương đứng dậy phản đối Mạc Phủ, chỉ e… chỉ e sẽ có không ít người động lòng.
Lời của lão, lại khiến biểu điện lại lần nữa rơi vào im lặng.
Những phiên chủ này, trong lòng nhất định đã suy tính cho lợi ích gia tộc, không có đại nghĩa gia tộc trong lòng. Hơn nữa nhiều năm qua Mạc Phủ luôn chèn ép bọn họ, trong số bọn họ có không ít người trong lòng nhất định có cảm giác bất mãn đối với Mạc Phủ. Nếu như giặc Hán dùng lợi dụ dỗ, hơn nữa có thư xác nhận của triều đình, thì nhất định sẽ có không ít người sẽ lựa chọn ngồi xem, thậm chí đầu hàng giặc Hán.
Giặc Hán là kẻ xâm lăng đi đường xa, bản thân sẽ chịu áp lực rất lớn về cung ứng hậu cần. Nếu như bọn họ chịu kháng cự kịch liệt, việc cung ứng hậu cần sẽ càng khó khăn hơn, sau cùng sẽ trở thành gánh nặng tiêu hao mà ngay cả vương triều Trung Nguyên cũng khó chịu nổi. Nhưng nếu như có hào tộc địa phương ra tay, thì hoàn toàn khác. Nhờ các hào tộc đầu hàng hợp tác, những khó khăn ngăn cản Đại Hán đứng vững chân sẽ ít đi rất nhiều.
- Vậy các khanh nói xem phải làm gì?
Đức Xuyên Gia Quang lại nhíu chặt mày, hỏi.
- Có cách nào ngăn cản được bọn họ đầu hàng giặc Hán?
- Không có cách nào đáng tin mười phần.
Tỉnh Y Trực Hiếu bất đắc dĩ thở dài.
- Những người này không có lòng trung nghĩa, muốn dùng trung nghĩa để thức tỉnh lương tri của bọn họ là chuyện không thể nào. Nếu như quân tiên phòng của Đại Hán tiếp cận, trong lòng bọn họ nhất định sẽ sinh lòng phản trắc. Chúng ta chỉ đành tận lực xoay chuyển tình hình. Nếu như đại quân tập trung ở Đô Kinh, hẳn là khiến những phiên chủ Tây Quốc có chút kinh sợ.
Trong tình thế như thế này, Tỉnh Y Trực Hiếu nói vô cùng thẳng thán. Bới vì lão biết rõ suy nghĩ trong lòng những phiên chủ kia, cho nên đối với chuyện bọn họ có giữ trung nghĩa không, lão cũng không ôm hy vọng quá lớn, chỉ ra sức tranh thủ.
- Cứ dứt khoát tuyên bố thông lệnh, nói các lãnh chúa của Tây Quốc, chỉ cần anh dũng chống lại giặc Hán, mặc kệ bọn họ có bao nhiêu tổn thất, sau cuộc chiến Mạc Phủ sẽ bồi thường, và sẽ mở rộng lãnh địa của bọn họ bằng tài sản mà Tướng quân có trong tay. Như thế có lẽ sẽ khiến trái tim bọn họ yên ổn.
Lão trung Tùng Bình Tín Cương từ đầu vẫn im lặng cuối cùng đã lên tiếng.
- Quân tiên phòng của giặc Hán sắc bén như thế, khó tránh sẽ có vài phiên chủ dao động, chúng ta phải hứa ban lợi lộc.
- Đúng, phải cho chúng lợi lộc!
Tỉnh Y Trực Hiếu gật gật đầu.
- Tỷ như Mao Lợi gia, chúng ta khôi phục được lãnh địa bị tước bỏ trước kia của bọn họ, để bọn họ dẫn đầu quân đội bổn phiên đi kháng cự lại giặc Hán. Chỗ bọn họ là cực nam đảo Bản Châu, nếu như giặc Hán muốn bắc thượng kinh thành, bọn họ chính là tuyến đầu, cũng hẳn nên ban thưởng.
Nghe thấy phải trả cho Mao Lợi gia lãnh địa một trăm hai mươi vạn thạch, Đức Xuyên Gia Quang không kìm nổi mà cứng đơ người.
Tuy nhiên y cũng biết, hiện tại là thời khắc nguy cấp, đưa ra điều kiện phải rộng rãi hơn một chút. Chỉ cần ổn định được lòng người, cho dù là đưa ra một vài điều kiện khó chấp nhận được cũng là chuyện đương nhiên. Chỉ cần Mạc Phủ đánh lui được giặc Hán, sau cuộc chiến một lần nữa nắm được Nhật Bổn trong tay, những lời hứa này rốt cuộc có làm theo hay không, không phải là chuyện của Mạc Phủ sao?
Đức Xuyên Gia Quang suy nghĩ một chút, mắt thấy các trọng thần không đưa ra được cách tốt hơn., đành phải thừa nhận sự thật.
- Vậy thì tuyên bố sắc lệnh đi, kêu gọi Đại Danh Tây Quốc tạo thành liên quân, cùng nhau chống đỡ giặc Hán. Đồng thời thúc giục đại quân nhanh chóng đến Đô Kinh, an định lòng người.
- Hạ thần còn một đề nghị.
Thổ Tỉnh Lợi Thắng đột nhiên lại lên tiếng. Sắc mặt lão ngưng trọng, ánh mắt có chút lóe sáng.
- Đề nghị gì?
Đức Xuyên Gia Quang nhìn lão.
Lần này giặc Hán xâm lăng, khiến chúng ta bị thương nặng, hơn nữa rất có khả năng sẽ khơi dậy hỗn loạn của thế cục trong nước.
Thổ Tỉnh Lợi Thắng nhìn xuống thấp.
- Ngoại trừ cố thủ Tây Quốc và Đô Kinh, hạ thần cảm thấy chúng ta phải đưa ra tính toán xấu nhất.
- Tính toán xấu nhất là gì?
Đức Xuyên Gia Quang hỏi lại.
- Nếu thật sự triều đình làm phản, hơn nữa cả đám phiên chủ đều không có lòng trung nghĩa, đầu hàng giặc Hán, chúng ta… chúng ta nhất định phải chuẩn bị trước khả năng không giữ được Đô Kinh hoặc Tây Quốc.
Giọng điệu Thổ Tỉnh Lợi Thắng đột nhiên trở nên có chút âm trầm.
- Đương nhiên, hạ thần cũng không phải nói chuyện nhất định sẽ phát triển đến mức này, nhưng chuẩn bị cần thiết vẫn là cần phải làm.
Lời nói của lão lập tức gây nên sóng to gió lớn bên trong biểu điện.
- Lợi Thắng, lời nói có chút quá đáng chăng? Hiện giờ đối đầu với cường địch, chúng ta phải chung một mối thù, sao nói ra lời đả kích sỹ khí của người mình như vậy? Nếu như các tướng sỹ tiền phương nghe nói chúng ta định vứt bỏ Tây Quốc, thì bọn họ sẽ nghĩ thế nào?
Tửu Tỉnh Trung Thắng nhịn không nổi, phản bác.
- Ở trước mặt giặc Hán, chúng ta đã bị mất đi Cửu Châu, nếu như lại mất đi Tây Quốc, lại có mặt mũi đâu mà gặp Thần Quân? Kế sách hiện giờ, chỉ có liều chết chống cự lại giặc Hán mà thôi, không còn con đường nào để đi!
- Lời này hiên ngang lẫm liệt, cũng hết sức dễ nghe, nhưng hiện tại có cất lên giọng điệu này thì có ý nghĩa gì? Giặc Hán đã đánh tới, Tây Quốc nay đã lung lay sắp đổ, chẳng lẽ trước đó không tính toán cho trường hợp xấu nhất được hay sao?
Thổ Tỉnh Lợi Thắng không vui trừng mắt nhìn Tửu Tỉnh Trung Thắng.
- Chính là bởi vì chúng ta làm quá nhiều việc trước đây đều không kế sách kỹ càng, cho nên mới ra nông nỗi như bây giờ, chẳng lẽ chúng ta không lấy đó làm gương hay sao?
Theo ánh mắt sắc bén của lão, Tửu Tỉnh Trung Thắng nhất thời không nói được nên lời. Lúc trước giao tình giữa Mạc Phủ và Đại Hán, Tửu Tỉnh gia vẫn rất mạnh mẽ, đơn phương gián đoạn cũng là do bọn họ kiên trì, cho nên lúc Thổ Tỉnh Lợi Thắng âm thầm chỉ trích mầm tai vạ của bọn họ, Tửu Tỉnh Trung Thắng chỉ tức giận nhất thời.
- Tướng quân đại nhân, tai họa lần này, đều là tội của chúng thần, thật là thẹn với đại nhân!
Mắt thấy tình thế nội bộ Mạc Phủ có chút bất lợi đối với mình, một Lão trung khác của Tửu Tỉnh gia là Tửu Tỉnh Trung Thế đứng dậy.
- Tội lỗi ngập trời như thế, vốn dĩ phải để chúng thần tự sát đền tội, nhưng thần thỉnh cầu Tướng quân đại nhân sai thần đi Tây Quốc, dẫn đầu binh sỹ dưới trướng tử chiến với giặc Hán, lấy cái chết trên chiến trường để chuộc tội!
Lời này của lão vừa nói ra, hai vị Lão trung của Tửu Tỉnh gia đồng thời ngã quỵ xuống đất, giống như là đang chờ Đức Xuyên Gia Quang xử lý.
Đức Xuyên Gia Quang vẫn không nói gì, chỉ lạnh lùng nhìn hai người đang phủ phục dưới đất.