Sau khi đưa bọn sứ giả Mạc Phủ này rời khỏi, Chu Phác không dám chậm trễ, ngay lập tức kêu đám quan tham nghị đi tới, bởi vì Hoàng Xương Quốc đã dẫn dắt một quân đội đi tới chuẩn bị trước tiên chiếm lĩnh bến cảng tại quận Nhi Đảo nước Bị Tiền, cho nên hiện tại đám quan tham nghị do Tô Chiêu trợ thủ của Hoàng Xương Quốc cầm đầu.
Sau khi đợi đám tham nghị tập hợp đủ rồi, Chu Phác ngay lập tức đem tình hình hiện tại mà mình đã đụng phải nói cho bọn hắn nghe.
Ngay lúc nghe tới chỗ Mạc Phủ không ngờ đã bắt đầu cầu hòa, đám tham nghị quan này vừa mừng vừa sợ, cảm giác trên đoạn đường này mình đã đụng phải ánh rạng đông.
Tuy nhiên bọn họ cũng rất nhanh hiểu được, hiện tại thực lực của Mạc Phủ vẫn còn, khí thế còn rất cao, sẽ không dễ dàng chấp nhận điều kiện hoà đàm do Đại Hán đề xuất, cho nên chiến sự kế tiếp còn gánh nặng đường xa.
- Đại nhân, xem ra kế tiếp chúng ta không đánh cho thật tốt, đánh gãy cột sống của bọn họ, bọn họ còn cho là mình có tiền vốn trả giá với Đại Hán chúng ta. Tô Chiêu cau mày nói.
- Hiện tại chúng ta tạm thời hoãn lại một chút, đợi đến khi đại pháo của chúng ta vận đến đây, cho hắn mấy trận oanh kích mãnh liệt, xem đám tôm tép nhãi nhép còn có cái gì để dựa vào!
Lời của gã cũng đúng ý của mọi người, cho nên đám quan tham nghị một trận phụ họa theo, trải qua nhiều năm chiến sự, quân đội Đại Hán đã liên tiếp thắng lợi nên có đủ tự tin, huống chi còn là trên lửa đạn mà chính mình vẫn lấy làm hãnh diện kia.
- Tuy nói như thế, nhưng chúng ta cũng không coi trọng kẻ địch không được. Chu Phác thật ra không có hưng trí ngẩng cao như bọn hắn vậy.
- Hiện tại sứ giả Mạc Phủ đã bị ta dẫn đi nghỉ ngơi, ta đoán rằng bọn họ ngoại trừ sứ mệnh hoà đàm với chúng ta ra, nhất định còn có sứ mệnh thám thính tình hình thật hư thu thập tình báo của quân ta, chúng ta không đề phòng không được.
Vừa nghe Chu Phác nói như thế, vài vị quan tham nghị đều có chút kinh ngạc.
Đoạn đường này đại quân tuy rằng nhìn qua nhân số khổng lồ, nhưng kỳ thật trong đó nhân số quân đội Đại Hán lại cực nhỏ, đây cũng là bọn họ vẫn luôn cảm thấy lo lắng, nếu như bị sứ giả Mạc Phủ khám phá hư thật, vậy còn được sao?
- Hay là chúng ta đem những sứ giả này giam cầm lại trước, đợi sau khi công phá quân địch mới thả ra lại? Tô Chiêu chần chờ hỏi Chu Phác.
- Chúng ta thân là thần tử thiên triều, sao có khả năng làm ra loại chuyện như vậy? Chu Phác cười hỏi lại.- Những người này muốn thám thính hư thật, chúng ta cứ làm cho bọn họ xem thật đã mắt đi.
Tô Chiêu trước tiên có chút mê hoặc, nhưng rất nhanh đã hiểu ý của Chu Phác.
- Đại nhân là muốn ngụy trang ở trước mặt bọn họ sao?
- Đúng, hiện tại gọi quân đội Đại Hán đã cắm trại đều lên hết đi, cho bọn họ cầm đuốc tuần tra ở doanh trại, nhớ rõ, phải cho bọn họ cầm đuốc tuần hoành qua lại không ngừng. Chu Phác gật gật đầu, sau đó nói ra chủ ý của mình.- Chúng ta phải khiến cho đám sứ giả này nhìn thấy quân uy của Đại Hán chúng ta!
- Hiểu rõ! Đám người Tô Chiêu bừng tỉnh đại ngộ, lập tức lĩnh mệnh mà đi.
Ở nơi trong cái đêm khuya này, theo mệnh lệnh của các quân quan, binh lính Đại Hán trong doanh đang đi vào giấc ngủ hết thảy đều bị gọi dậy.
Ở trong quân đội tiền Minh, bởi vì tinh thần khẩn trương cao độ và quan hệ khẩn trương giữa quan binh, ban đêm chỉ cần gây ra một chút nhiễu loạn sẽ xuất hiện hiện tượng bùng doanh, cho nên tiền Minh vẫn luôn ngầm quy kết khuôn phép vô cùng nghiêm khắc trong doanh trại, buổi tối thì ngăn chặn các loại hoạt động, nhưng quân đội Đại Hán huấn luyện nổi trội, trong quan binh rất là tín nhiệm với nhau, cho nên trong buổi tối xôn xao cũng không có quấy nhiễu đến binh lính, bọn họ rất nhanh đều bị gọi dậy, sau đó làm theo huấn luyện của trước kia, rất nhanh ngay khi châm lửa trại là tập kết lại.
Tiếp theo, bọn quan binh Đại Hán này cầm cây đuốc đã chuẩn bị sẵn bày trận tuần tra ở trong doanh địa, làm ra một trận thế không ngừng có quân đội tiếp viện lại đây. Theo ban đêm lửa trại sáng ngời, những quan binh trên người mặc quân phục màu đỏ và đeo cúc áo huân chương lại càng thêm sáng ngời, chói lọi đến quả thực chói mắt.
Loại điều động qua lại này, cũng quả thật rơi vào tới trong mắt đám sứ giả Mạc Phủ đang âm thầm rình rập. Sau khi bọn hắn thấy được quân dung điều động và nghiêm chỉnh quân đội Đại Hán trong ban đêm, càng thêm kính sợ không ngừng đối với quân đội này, càng thêm kinh hãi với thực lực của quân đội Đại Hán.
Bọn họ mặc dù là văn thần trong Mạc Phủ, nhưng cũng không phải hoàn toàn không biết về chiến sự, sau khi thấy biểu hiện của bọn quan binh Đại Hán này, bọn họ dĩ nhiên biết được còn mạnh hơn cỡ nào so với quân đội Mạc Phủ. Chỉ là bởi vì khoảng cách quá xa, cho nên bọn họ mơ mơ hồ hồ, không thấy rõ mặt mũi và tầm vóc cụ thể bên đối diện.
Cho đến nửa đêm sau, quân đội màu đỏ này mới kết thúc điều động, chậm rãi trở về tới trong doanh trại rồi, vốn đang ồn ào huyên náo cũng trở về tới trong yên tĩnh rồi. Mà lúc này đám người Cao Mộc Thanh cũng âm thầm tính toán lại một chút tầm vóc đã thấy được của bên quân đội Đại Hán, sơ lược phỏng chừng một chút chỉ sợ xấp xỉ trên vạn người, ít nhất cũng có năm sáu ngàn người.
Có lẽ quân đội Đại Hán còn chưa dừng lại một lộ này, có càng nhiều quân đội Đại Hán nữa đang dọc theo các tuyến đường xuất phát về hướng thành Cơ Lộ và kinh thành, thật sự như núi cao vậy, ép tới trong lòng bọn họ càng thêm nặng nề.
Rạng sáng ngày thứ hai, sứ thần Đại Hán quả nhiên giữ lời hứa, đưa bọn họ lên trên con đường trở về thành, bọn họ lập tức vội vàng chạy đến hướng thành Cơ Lộ.
Mà Chu Phác cũng hết sức hài lòng đối với biểu hiện tối hôm qua của các bộ hạ mình, gã biết mình đã hoàn thành nhiệm vụ lừa gạt được đối phương. Sứ giả Mạc Phủ sau khi trở về nhất định sẽ đem tình báo mà mình thấy được nói cho tướng lĩnh quân coi giữ Mạc Phủ, cho nên đối với số lượng đại quân phán đoán số lượng một lộ quân đội Đại Hán này càng nhiều hơn, quân Mạc Phủ sẽ càng cảm thấy kinh hãi, đây cũng là một tâm lý kinh sợ.
Huống chi, bọn họ càng cảm thấy Đại Hán như muốn thêm nhanh tiến độ tiến công, lại càng không ngờ phương hướng chủ công của Đại Hán lại giết thẳng đến Quan Đông, quyết chiến với Mạc Phủ, vậy bố trí quân sự của bọn họ sẽ xuất hiện vấn đề.
Sau khi đám sứ giả được đưa đi, tốc độ tiến binh của quân đội Đại Hán bắt đầu hòa hoãn tiếp, ngoại trừ Hoàng Xương Quốc một đường thuận lợi tiến binh càn quét các thành trấn bờ biển của nước Bị Tiền ra, bổn trận của đại quân Chu Phác bắt đầu vững bước tiến quân, cuối cùng ngừng lại ở trong lãnh thổ nước Bị Tiền nơi cách thành Cơ Lộ hơn mười dặm, xem nơi đó biến thành đại doanh của mình.
Khi bọn họ tiến quân, quân đội Mạc Phủ vẫn không có ra khỏi thành tiến hành tập kích quấy rối đại quân của Chu Phác, xem ra giống như phán đoán của đám người Hoàng Xương Quốc, Mạc Phủ quả thật chính là định vứt bỏ Tây Quốc, sau đó dựa vào thành Cơ Lộ địa phương pháo đài này đến tiến hành tử thủ, dùng phương pháp kéo dài khiến cho Đại Hán không ngừng mất máu, cuối cùng đạt tới mục đích Đại Hán không rút lui không được rồi.