Cho nên Mao Lợi Nguyên Tín không tránh khỏi xuất hiện một ít thần sắc lo lắng, chờ đợi tuyên cáo của sứ thần Đại Hán.
- Đương nhiên, chúng tôi ngoài thỏa mãn đòi hỏi của triều đình quý quốc, giúp đỡ nó ra, đối với trung thần quý quốc, cùng với công thần trợ giúp bọn ta tiêu diệt Mạc Phủ đều sẽ được phong thưởng, hơn nữa xuất lực càng nhiều, thì phong thưởng càng lớn. Chu Phác nhìn ra mong đợi và lo lắng không yên của đối phương, cho nên hơi mỉm cười.- Lúc này ta hứa hẹn với quý phiên. Nếu quý phiên, Mao Lợi gia nguyện ý vì Đại Hán dốc sức, trợ giúp nước ta khuôn phò xã tắc quý quốc, nước ta nguyện ý bảo đảm, khiến triều đình quý quốc vào sau cuộc chiến bắt Mạc Phủ Đức Xuyên trả toàn bộ lãnh địa cướp đi lại cho Mao Lợi gia.
Giọng điệu của gã vô cùng bình thản, nhưng Mao Lợi Nguyên Tín nghe giống như là một tiếng sấm sét.
- Toàn bộ… Toàn bộ trả lại? Vậy… Vậy… Xin hỏi thiên sứ, đây có thật không vậy?
Cũng không trách ông ta kinh hãi như vậy, phải biết rằng năm đó là một trong ngũ Đại lão, Mao Lợi gia được Thái các Phong Thần Tú Cát xác định lãnh địa liền có được lãnh địa hơn một trăm vạn thạch trong nước (đại bộ phận của bảy nước Trường Môn, Chu Phòng, Thạch Kiến, An Vân, Bị Hậu, Xuất Vân, Ẩn Kỳ, cùng một bộ phận nhỏ của nước Bị Trung, Bá Kỳ), gần như là gấp ba lần lãnh thổ hiện tại, lấy diện tích mà nói so với toàn bộ đảo Cửu Châu cũng không nhỏ hơn bao nhiêu.
Lúc trước thời điểm phiên chủ một tộc Mao Lợi và các trọng thần thảo luận, bọn họ đều mơ tưởng nhân cơ hội lần này, hướng đến Mạc Phủ Đức Xuyên báo thù ngoài ra mở rộng một chút lãnh thổ, nhưng bọn họ cho dù cách nhìn lạc quan nhất cũng không có nghĩ qua Đại Hán sẽ đem tất cả lãnh thổ trước đó đều trả lại cho bọn họ, dù sao lúc trước bọn họ và Đại Hán cũng không có đắp lên giao tình tốt đẹp, Đại Hán cũng không cần phải rộng rãi như thế với bọn họ. Kỳ vọng tốt nhất của bọn họ mà nói bất quá là ở trên lãnh thổ hiện có gia phong thêm một hai nước mà thôi.
Cho nên khi nghe sứ thần Đại Hán khẳng khái như thế, lại còn nói muốn đem toàn bộ lãnh thổ trước đây trả lại cho Mao Lợi gia, Mao Lợi Nguyên Tín vô cùng khó mà tin được.
- Ta trước chuyến này đến, chính là thay mặt ý chí thiên tử Đại Hán, sao có lý nào lấy lời nói đùa đến bắt nạt lừa gạt của các ngươi? Chu Phác vẫn cười như cũ.- Lúc trước Mạc Phủ ức hiếp Mao Lợi gia, đây không phải là nói hành vi bất nghĩa, chúng tôi đương nhiên phải đánh loạn bình định lại. Đương nhiên, điều này cũng muốn Mao Lợi gia hiểu rõ đại nghĩa, vì Đại Hán chúng tôi và triều đình quý phiên ra sức mới đạt được kết quả, hơn nữa chúng tôi chỉ là đưa ra đề nghị cho quý phiên mà thôi, thi hành cụ thể vẫn là phải dựa vào bọn họ…
Chu Phác tính toán như vậy, đương nhiên cũng không phải gã tâm huyết nhất thời dâng trào, sớm trước lúc đi tới kinh đô, từ phía bắc Cửu Châu đổ bộ Hạ Quan, thời điểm đi qua lãnh thổ Mao Lợi gia, gã liền cẩn thận suy xét nên an bài Mao Lợi gia lúc sau cuộc chiến thế nào.
Lúc ấy sau gã suy nghĩ liền đưa ra quyết định, chỉ cần Mao Lợi gia phối hợp với Đại Hán, sau cuộc chiến gã cũng muốn dìu đỡ Mao Lợi gia, khiến bọn họ thành một phiên chủ lớn, có được thực lực thật lớn.
Đây đương nhiên không phải bởi vì hắn thích Mao Lợi gia, mà là vì nắm chắc ý kiến của thừa phụng thiên tử và Thừa tướng đại nhân dành cho. Bất luận là thiên tử Đại Hán, hay là Thừa tướng đại nhân, khi gã rời khỏi Trung Quốc đều được dặn dò trọng điểm, Đại Hán xuất binh cũng không phải chỉ vì đoạt lấy một phần của cải mà thôi, mà là phải sau cuộc chiến tăng cường khống chế Nhật Bổn, khiến nó trở thành một nước phiên thuộc không dựa vào Đại Hán không được.
Muốn đạt tới loại mục đích này, ngoại trừ sau cuộc chiến tiếp tục đóng quân ở Nhật Bổn ra, trọng yếu nhất là phải tận lực cấu tạo ra một cái thế lực kiềm chế cục diện lẫn nhau. Chỉ có các thế lực kiềm chế lẫn nhau đấu tranh lẫn nhau, như vậy bọn họ mới dựa vào được thiên uy của Đại Hán mà bảo toàn chính mình.
Vì lôi kéo thế lực chủ yếu của Nhật Bổn đến đầu quân vào Đại Hán, lúc trước Chu Phác đã vô cùng khẳng khái mà đem toàn bộ đảo Cửu Châu và địa phương gần kinh kỳ chia ra an bài cho Đảo Tân gia và triều đình kinh thành, cái này có nghĩa là sau cuộc chiến hai nhà bọn họ sẽ trở thành thực lực hùng mạnh, đủ để ảnh hưởng toàn bộ quốc gia.
Để cân bằng ảnh hưởng của bọn họ, nhất là vì không để bọn họ dễ dàng khuếch trương thế lực của mình, Chu Phác cho rằng cần phải ở bên trong bọn họ an bài một thế lực mạnh mẽ, để không khiến chúng nó tiếp tục lớn mạnh.
Mao Lợi gia chính là một người lựa chọn rất tốt. Nó trước đấy đã có qua huy hoàng, hơn nữa còn có hùng tâm, cho nên bọn họ sẽ nghĩ hết cách đi đoạt lại lãnh địa ngày trước, đồng thời sẽ không chính thức phục tùng cho bất kỳ thế lực khác, nếu khôi phục lãnh địa Mao Lợi gia, sau đó lại ở những nơi này xen vào một ít tiểu phiên, nói vậy sau cuộc chiến thế cục của Nhật Bổn sẽ càng thêm củng cố, ai cũng không có cách nào chủ động biến đổi cục diện, Đại Hán cũng là bình yên ở vị trí người giảng hòa.
Xét thấy những suy xét này, gã nên đáp ứng chỉ cần Mao Lợi gia hợp tác, liền giao lãnh thổ một trăm hai mươi vạn thạch cho Mao Lợi gia.
Dù sao, vẫn là câu nói kia, đây không phải đất đai của gã, gã rút ra hoàn tìan không đau lòng, Đại Hán vốn dĩ cũng không để ý, chỉ cần đạt thành nhiệm vụ chính trị thiên tử Đại Hán giao cho gã, gã được tùy ý tiến hành phân chia.
Bất quá, không nói không được, loại cảm giác quyền bính và tùy ý phân chia đất đai một nước này, thực sự là thật là làm cho người ta mát ruột. Nói cho cùng, ở xã hội phong kiến, một người quyền lực lớn nhất, không phải là tùy ý phân chia lãnh địa sao?
Tuy nhiên, Chu Phác mặc dù đắc chí vừa lòng, nhưng cũng không có đắc ý vênh váo, gã biết quyền lực của gã cũng không phải thiên nhiên có sẵn, mà chỉ là tới từ ủy nhiệm của thiên tử Đại Hán, đến từ chính quân đội Đại Hán vũ lực hùng mạnh, gã cũng nhất định phải biểu hiện khiến người vừa lòng báo đáp lại thiên tử. Nếu không, thiên tử nói một câu, quyền lực vốn dĩ của gã sẽ hóa thành hư ảo.
- Thật… Thật tốt quá… Mặc dù biết bản thân không nên thất thố, nhưng Mao Lợi Nguyên Tín vẫn là không kìm nổi kích động khiến cả người rung lên.- Đa tạ… Đa tạ thiên sứ!
Từ khi Đức Xuyên gia buộc Mao Lợi gia cắt nhường lãnh địa, sau đó đem Mao Lợi gia biến thành lãnh chúa không đến bốn mươi vạn thạch, quân thần trên dưới Mao Lợi gia, tâm tâm niệm niệm phải khôi phục huy hoàng ngày trước, có điều vì thế lực và ưu thế của Mạc Phủ trước đó thật sự quá lớn, cho nên bọn họ chỉ đành đem thù hận giấu trong lòng, cho dù cách nhìn rất lạc quan, cũng chỉ đành thừa nhận chí ít trong vài thập niên này, Mạc Phủ vẫn có địa vị thống trị, sẽ không dễ dàng dao động, nhất định phải mấy đời yên tĩnh chờ cơ hội.
Nhưng mà bọn họ cũng không ngờ đến, cơ hội lại nhanh như vậy đã tới, hơn nữa khẳng khái như vậy, nếu quả thật thành, vậy bọn họ sẻ trở thành một đời phục hưng của Mao Lợi gia, khẳng định trở thành tồn tại hậu bối trong tộc kính trọng và ngưỡng mộ, về bản thân Mao Lợi Nguyên Tín, cũng khẳng định sẽ được nội bộ gia tộc trọng thưởng. Thậm chí có khả năng sẽ được phân ra mấy vạn thạch lãnh địa, thành là làm thủy tổ một thế tập chi phiên trong gia tộc.
Mặc dù sứ giả Đại Hán nói đây chỉ là kiến nghị của Đại Hán, nhưng Mao Lợi Nguyên Tín lòng dạ biết rõ, đến lúc đó triều đình còn không phải là dựa vào ý chí đến tình thế của Đại Hán, chỉ cần sứ thần lên tiếng, việc này coi như là tốt đẹp.
- Nước ta luôn luôn đối xử tử tế những người vì nước ta ra sức, ra sức càng nhiều, hồi báo của chúng tôi càng lớn.
Chu Phác vẫn là một bộ tươi cười như tắm gió xuân.- Vì để quý phiên yên tâm, ta sẽ viết một phong thư gửi đến phiên chủ quý phiên, đem điều kiện và lời hứa của chúng tôi đều viết lên. Đương nhiên, đây không phải chiếu thư chính thức, phân phối yên ổn lãnh thổ quý quốc, hay là phải đợi triều đình quý quốc đến tán thành.
Thời đại trước đây, Đức Xuyên Mạc Phủ bổ nhiệm hoặc xác nhận an cư một phiên chủ, đều sẽ đắp hình trạng An Cư chu ấn Mạc Phủ cho y, tỏ vẻ đem phiến lãnh thổ này xác thực cho là lãnh thổ của y, hơn nữa cho phép con cháu đời sau hợp pháp của y nhiều thế hệ kế thừa, chẳng qua hiện nay, thư của sứ thần Đại Hán khẳng định phải so với hình trạng An Cư của Mạc Phủ tốt hơn.
- Đa tạ… Đa tạ thiên sứ! Theo kích động, Mao Lợi Nguyên Tín quỳ thẳng trên mặt đất, khấu đầu hành lễ với Chu Phác.- Nếu việc này thật sự thành, Mao Lợi gia chúng tôi sẽ đời đời kiếp kiếp cảm ơn thiên tử Đại Hán và đại nhân, cũng nhất định sẽ dốc hết toàn lực hồi báo Đại Hán cùng đại nhân. Sau khi ta trở về nhất định sẽ bảo phiên chủ lập tức chỉnh đốn và sắp đặt, chậm đợi Đại Hán bắc thượng! Cúc cung tận tụy đến chết mới thôi!
- Nói cái gì chết mới thôi, Đại Hán thảo phạt Mạc Phủ là thuận theo thiên ý, làm sao muốn lấy mạng của ngươi? Chu Phác cười trêu chọc y.
- Được, lúc ngươi trở về, cũng làm phiên chủ quý phiên chú ý tìm một triều đình quý quốc, tranh thủ sớm một chút bảo vệ cho bọn họ, tránh cho đêm dài lắm mộng…
Nhưng vào giờ phút này, tại rừng núi ngoài thành Đô Kinh, một người hung phấn mà nói với người bên cạnh.- Chư vị!
- Đại Hán thật sự đánh tới rồi, hơn nữa sắp đánh hạ Cửu Châu, chúng ta phải chờ đợi đến ngày đó khôi phục thiên hạ!