Sau khi đám người Mục Diên Niên rời khỏi, Kiều Bản Thực Thôn cầu kiến Chu Phác.
Vị Kiều Bản Thực Thôn này nói ra cũng xem như là chỗ quen biết cũ của Chu Phác. Y nhờ sự giúp đỡ của Chu Phác mới rời khỏi Nhật Bôn được, đến Đại Hán dâng quốc thư cầu viện cho Hoàng Đế Đại Hán.
Ở Đại Hán, y nhận được lễ ngộ bất ngờ, không những các quan viên tiếp đãi y đều rất nhiệt tình, ngay cả Thừa tướng Đại Hán cũng tiếp kiến y, vẻ mặt ôn hòa hỏi thăm y rất nhiều vấn đề liên quan đến Nhật Bôn.
Điều khiến y cảm thấy phấn chấn là sau khi ở lại kinh thanh Đại Hán một khoảng thời gian, y lại bất ngờ nhận được tiếp đãi của Thiên Tử Đại Hán. Bởi vì sớm đã có giác ngộ rằng "Nếu được Đại Hán xuất binh cứu giúp, thì sẽ khiến Nhật Bôn trở thành nước chư hầu của Đại Hán, cho nên lúc yết kiến, y vô cùng cung kính đối với thiên tử Đại Hán, thậm chí nói đươc là khom lưng cuốn gối.
Cũng chính là trong lần tiếp kiến này, sau khi Kiều Bản Thực Thôn liệt kê tất tần tật những việc xấu của Mạc Phủ, lên án Mạc Phủ ức hiếp triều đình, Thiên Tử Đại Hán giận dữ, tuyên rằng loại loạn thần tặc tử này nhất định phải trừng trị.
Cho dù đã biết Đại Hán đã sớm quyết định tiến công Mạc Phủ, hiện tại đối phương chỉ đang diễn trò mà thôi, nhưng nếu đã có lợi cho mình, Kiều Bản Thực Thôn đương nhiên cũng diễn theo, thậm chí y còn than thở khóc lóc, khẩn cầu Đại Hán xuất binh trợ giúp Nhật Bôn cứu lấy quốc gia xã tắc, bình định loạn thần tặc tử bắt ép quân thượng.
Nhìn thấy mấy vị sứ thần này phản ứng kịch liệt như vậy, hơn nữa quốc thư lại viết khẩn thiết như thế, thiên tử Đại Hán cũng hết sức cảm động, tuyên bố mình phải giúp triều đình Nhật Bôn quét sạch Mạc Phủ, để kỷ cương Nhật Bôn được khôi phục.
Cũng chính là sau lần tiếp kiến này, triều đình Đại Hán chính thức hạ chiếu, liệt kê đủ mọi hành vi bất hợp pháp hoặc vô lễ của Mạc Phủ đối với Trung Quốc từ trước đến nay, tuyên bố bọn họ nhiều lần bất kính với triều đình và thiên tử Đại Hán, làm khó quan viên Đại Hán, thiết lập chướng ngại ngăn cản mậu dịch giữa hai nước.
Đồng thời, trên chiếu thư còn nói Mạc Phủ Nhật Bôn làm nhiều việc ác, dùng thế lực bắt ép quân chủ, hoành hành vô pháp, mang đến tại họa và hỗn loạn cho Nhật Bôn. Cho nên để trừng trị Mạc Phủ, chấm dứt hỗn loạn mà Mạc Phủ mang lại, triều đình Đại Hán quyết định xuất binh, thảo phạt Mạc Phủ Nhật Bôn.
Chiếu thư sớm đã chuẩn bị xong, chẳng khác nào là một thủ đoạn công bố chiến tranh toàn quốc. Trước tiên liệt kê những tội ác của Mạc Phủ đều là cho người trong thiên hạ một công đạo, thuận tiện giương cờ trượng nghĩa. Hiện tại còn có triều đình Nhật Bôn, càng khiến cho hành động này của Đại Hán có vẻ công bằng chính nghĩa, đây cũng là một thủ đoạn tuyên truyền tất yếu.
Sau khi Đại Hán tuyên bố chiếu lệnh, chiến sự giữa hai nước cũng tiến vào giai đoạn công khai. Mà lúc này ngươi thay măt của Mạc Phủ phái đến Đại Hán đều đã bị bắt giữ, mà Kiều Bản Thực Thôn cũng đã trở thành ngươi thay măt Nhật Bôn duy nhất mà triều đình Đại Hán thừa nhận. Mặc dù không có danh hiệu sứ thần chính thức, nhưng y đã nhận được ưu đãi như sứ thần, được ưu ái của các vị đại thần.
Mà cũng trong khoảng thời gian này, y đã được thưởng thức quang cảnh Đại Hán, càng cảm nhận được dân giàu nước mạnh của Đại Hán. Rõ ràng là lập quốc chưa đến mười năm, lại có thanh thế bực này, thật sự khiến y không tượng tưởng nổi, cũng củng cố thêm lòng tin đối với việc Đại Hán thảo phạt Mạc Phủ.
Lúc này tuy rằng y đã nghe nói một vài điều kiện hà khắc trong đoi hoi của Đại Hán đối với triều đình Nhật Bôn, nhưng giống như đám người Nhị Điều Khang Đạo, y cho rằng chỉ cần khiến triều đình thoát khỏi quẫn cảnh gông cùm xiềng xích, có được một địa vị thi triển quyền lực, dù phải trả một cái gì thì cũng có kha năng tiếp nhận.
Mà sau khi tin tức Đại Hán chiến thắng thuận lợi truyền về kinh thành, y cũng hưng phấn trong lòng không kiềm nén được, thỉnh cầu Đại Hán cho về nước, trợ giúp triều đình khôi phục thiên hạ. Trải qua mấy ngày thảo luận, đoi hoi của y được tiếp nhận. Sau đó y lên đường đi Nhật Bôn cùng ngươi thay măt của Mạc Phủ ở Đại Hán, và các quan viên Đại Hán chọn lựa phái đi Nhật Bôn.
Trước khi y về đến Nhật Bôn, Cửu Châu đã bị quân Đại Hán công hạ, Mao Lợi gia cũng đã đầu hàng Đại Hán, mà triều đình cũng đã chạy trốn từ kinh đô về phương nam, ban bố chính lệnh xem Mạc Phủ là địch. Y đến thăng đảo Bổn Châu, sau đó yết kiến triều đình đã dời về phương nam trong lãnh địa của Mao Lợi gia.
Sau khi trở về triều đình, bởi vì công tích mình lập được từ mạo hiểm, y được triều đình ngợi khen không ngớt. Ngay cả Pháp hoàng bệ hạ, đương nhiên hiện tại không xưng hô đươc như vậy, cũng đích thân động viên y, rằng y trung dũng như vậy, về sau triều đình chắc chắn sẽ trọng dụng.
Lời nói này đương nhiên cũng không phải nói miệng. Ngay trong ngày yết kiến, y đã được triều đình tuyên chỉ, bổ nhiệm y làm Tòng tứ vị thượng Tả cận vệ Trung tướng. Cận vệ phủ, ở Nhật Bản thời cổ đại là cơ quan hộ vệ Thiên hoàng, canh gác hoàng cư, khi Thiên hoàng vi hành cũng làm thân binh tùy tùng. Trải qua diễn biến của thời đại, cũng trở thành quan chưc cao cấp của các tướng làm quân sự, thông quản quân đội.
Các Tướng quân của Đức Xuyên Gia đều từng đảm nhân chưc vị Hữu cận vệ Tướng quân, mà Tả cận vệ Đại tướng thì do công khanh đảm nhiệm. Tả cận vệ Trung tướng là phó tướng của Tả cận vệ Đại tướng. Mà bổ nhiệm này, ý nghĩa thực sư cũng chính là để Kiều Bản Thực Thôn trở thành người quản sự thật sự của quân đội triều đình.
Vốn dĩ trước đây, y chỉ là kẻ mạt lưu (cấp thấp) trong các công khanh mạt lưu, nói đươc là một nhân vật bé nhỏ không đáng kể. Nhưng hiện giờ trải qua biến cố này, y lại một bước lên mây, đã trở thành một trong những hang ngươi trọng yêu trong triều đình, điều này khiến y kích động nhường nào?
Tuy rằng hiện tại trong tay không có binh, chức vị Tả cận vệ Trung tướng này của y xem như một danh hiệu vinh dự, trong tay không binh không tiền. Nhưng dựa vào lãnh địa và tài nguyên triều đình sẽ nhận được trong tương lai, tiền đồ của y sẽ không lường trước được.
Tuy nhiên đây cần một điều kiện tiên quyết, y nhất định phải chống đỡ được đến lúc đó, cũng nhất định phải giao tinh tốt với Đại Hán.
Trải qua mấy tháng, y đã nhìn ra, tương lai Đại Hán nhất định sẽ là sưc manh chua tê Nhật Bôn, lại có danh phận mẫu quốc, nhất định sẽ có sức ảnh hưởng cực kỳ lớn đối với triều đình Nhật Bôn. Y xuất thân hàn vi, trong đám công khanh cấp cao nhất định chỉ là một hang ngươi nhỏ nhoi, cho dù là có được địa vị cũng chưa chắc ngồi vững. Nhưng nếu y có giao tinh tốt với Đại Hán, tình hình sẽ hoàn toàn khác.
Chỉ cần Đại Hán ủng hộ y, cho dù trong triều đình y không chút căn cơ cũng ngồi đươc vững vàng một cai ghê bất di bất dịch. Mà y đã được triều đình Đại Hán khen ngợi, lại được thiên tử Đại Hán tiếp kiến, nhất định địa vị khác với những người khác. Sau này chỉ cần y tiếp tục giư vưng giao tinh tốt với Đại Hán, thì tuyệt đối sẽ không bị những người khác trong triều đình loại trừ.
Đúng vậy, lúc trước y cam chịu mạo hiểm, không chỉ là vì triều đình, chẳng lẽ không phải là vì bản thân sao? Hiện tại triều đình đã được cứu rồi, thì kế tiếp cũng nên suy nghĩ cho bản thân một chút.
Bởi vì lúc trước y đều đã diện kiến triều đình và bệ hạ, cho nên lần này Chu Phác đối đãi với Kiều Bản Thực Thôn vô cùng khách khí, vừa thấy Kiều Bản Thực Thôn đã thi lễ, không nhìn ra được một chút ngạo mạn thường thấy khi gặp các phiên chủ khác.
- Đại nhân, đã lâu không gặp.
Mà Kiều Bản Thực Thôn cũng vô cùng cung kính với Chu Phác.
- Từ lần từ biệt trước, tại hạ vẫn luôn vô cùng lo lắng cho an nguy của đại nhân. Lúc trước nghe đại nhân lập nên công lao sự nghiệp lớn như vậy, còn mang theo lo lắng hết lòng đối với xã tắc của tệ quốc, tại hạ thật sự kính nể!
- Lúc trước ngài cũng dấn thân mạo hiểm, vất vả lắm mới đến được nước ta, sau cùng đã đạt thành sứ mệnh, ta cũng có chút kính nể.
Chu Phác cũng khách sáo với y một câu.
- Nước ta vì giúp đỡ quý quốc, trước sau đã bỏ ra biết bao tâm trí sức lực, cá nhân ta chịu chút mạo hiểm thì có tính là gì chứ?
- Đại nhân thật là người cao thượng!
Kiều Bản Thực Thôn cúi người thi lễ thật sâu.
Sau đó, y đi vào chủ đề chính.
- Đại nhân, chúng tôi được triều đình phái đến đây, chính là để phối hợp với ngài tiến quân thẳng một đường. Đoạn đường này ngài từng đi qua, rất nhanh sẽ đánh đến vùng phụ cận gân kinh ky. Cho nên để tiện cho đại quân thu thập đô vật ven đường, triều đình cố ý phái tại hạ đến hiệp trợ đại nhân.
Chu Phác biết lời này của y là vô cùng giả dối. Suy nghĩ hiệp trợ gì đó đương nhiên là có, đương nhiên chủ yếu vẫn là sau khi tiến vào khu vực gân kinh kỳ, bắt đầu tìm kiếm một địa bàn mà triều đình cần thu thập, tiến hành khống chế ban đầu, để tiện cho triều đình thống trị về sau.
Tuy nhiên cho dù biết rõ long da của đối phương, y cũng không có suy nghĩ làm khó dễ. Dù sao có người của triều đình làm chiêu bài cho mình, việc chiến sự kế tiếp của mình nhất định sẽ thuận lợi hơn một chút.
Hơn nữa, một Tả cận vệ Trung tướng của triều đình tham gia vào đội quân của y phát huy hưu dụng cũng là danh chính ngôn thuận.
Chu Phác cũng gật gật đầu.
- Tốt lắm, nếu ngài đã đến, thì đương nhiên ta cũng sẽ để cho ngài có việc để làm. Ngài hay làm trợ thủ cho Lập Hoa Tướng quân, hiệp trợ Tướng quân quản liên quân các phiên. Nếu như đại nhân cảm thấy vậy là hạ mình, ta sẽ suy nghĩ sắp xếp khác
- Đại nhân
Kiều Bản Thực Thôn không ngờ Chu Phác lại khẳng khái như vậy, lập tức có chút giật mình. Nhưng y lại lập tức phản ứng.
- Lập Hoa Tướng quân là danh tướng của nước tại hạ, trước đây đã chiến công hiển hách. Những ngày tới đây, sẽ càng lập thêm không ít công huân vì triều đình. Nếu như làm trợ thủ của ngài ấy, là vinh quang của tại hạ, sao lại có y kiến!
Nếu như làm trợ thủ của Lập Hoa Tông Mậu, thì y liên cung
- Đại nhân thân là quan lớn trong triều, nếu như làm trợ thủ, bên phía triều đình của quý quốc, có ý kiến gì không?
Chu Phác có chút chần chừ.
Kiều Bản Thực Thôn liền lắc đầu.
- Đại nhân, việc này triều đình tuyệt đối sẽ không có ý kiến. Hiện tại đại nhân vẫn chưa biết. Để khen ngợi công lao của Lập Hoa tướng quân, triều đình hiện tại đã thăng chức cho Lập HoatTướng quân rồi, hiện tại ngài ấy đã là Chính tứ vị thượng Binh bộ khanh, trông coi sư viêc binh vụ triều đình.
Lúc trước quan vị của Lập Hoa Tông Mậu trong triều là Tòng tứ vị hạ Phi tán thủ, chớp mắt trở thành Chính tứ vị Binh bộ công khanh, một lúc thăng mấy cấp, xem như là một bước lên mây. Tuy rằng quan vị của triều đình đối với gã mà nói không có bao nhiêu ý nghĩa.
Trong quan chế pháp lệnh mà Nhật Bôn sử dụng ngàn năm nay, Binh bộ khanh là cơ cấu quan liêu chủ quản quân vụ cả nước, mà Cận vệ đại tướng thì ganh vac chỉ huy đội quân cụ thể, đương nhiên là một chức vị vô cùng quan trọng. Tuy nhiên, trải qua diễn biến nhiều năm, trong tay triều đình đã khong còn quân đội và tài nguyên đáng kể nữa. Binh bộ khanh này cũng dần trở thành một chức vụ bù nhìn, không có sức ảnh hưởng.
Nhưng cho dù là như vậy, Binh bộ khanh vẫn là trưởng quan tối cao trên danh nghĩa. Triều đình Nhật Bôn ban danh hiệu này cho Lập Hoa Tông mậu, nhất định là có ý lôi kéo Lập Hoa Tông Mậu. Điều này đối với Chu Phác mà nói đương nhiên không phải là một chuyện khiến người ta vui mừng.
Tuy nhiên hiện tại chiến sự trọng yêu, chỉ cần bên trong không xảy ra biến loạn, việc này cứ bỏ qua thôi.
- Ồ, là như thế sao?
Chu Phác thản nhiên đáp lời.
- Như vậy cũng tốt, Lập Hoa tướng quân cùng chúng ta lập nhiều công lao như vậy, quả thật cũng cần phải ban thưởng hậu một chút.
Sau đó, y vỗ vỗ lên vai Kiều Bản Thực Thôn.
- Kiều Bản đại nhân, tình hình quân ta ngài cũng đã nhìn thấy rồi. Tuy rằng chiến lực cực cao, nhưng dù sao cũng là quân khách, hơn nữa nhân số rất ít, cần các ngài nỗ lực nhiều hơn nữa, trợ giúp quân ta thu thập càng nhiều lương thảo từ địa phương lân cận. Cũng chỉ có như vậy, mới đánh bại đươc Mạc Phủ càng thêm dễ dàng, giúp triều đình quý quốc về đô! Đương nhiên, suy xét đến chỗ khó xử của đại nhân, ta sẽ ưu tiên việc điều phối tiền tài trong quân cho ngài
Ngụ ý của y, là mình không có bao nhiêu binh lực chuyển giao thăng đươc cho Kiều Bản Thực Thôn, cần Kiều Bản Thực Thôn tự mình tuyển quân mua ngựa. Điều này đương nhiên là đã cho Kiều Bản Thực Thôn một vấn đề nan giải, nhưng cũng là cho y một cơ hội. Ít nhất y không phải chịu cản trở mà phát triển sưc manh quân sự trực thuộc triều đình. Hơn nữa Chu Phác cũng nói rõ sẽ giúp đỡ tiền vàng.
Trên đời này, hứa hẹn gì cũng đều xem như là không, vẫn chỉ có binh mã mới có quyền lên tiêng. Hơn nữa, bởi vì cuộc chiến này, xung quanh kinh kỳ đều toàn là lưu dân, lưu dân không có áo cơm muốn gia nhập quân đội cũng không khó.
- Đại nhân xin yên tâm, tại hạ nhất định sẽ dốc hết sức mình, toàn lực mở rộng thực lực quân ta, để quân ta mau chóng đánh bại Mạc Phủ.
Kiều Bản Thực Thôn cam đoan.
- Chúng tôi ở kinh đô nhiều năm, đối với phong thổ nhân tình các nơi đều hiểu rất rõ, chỉ cần đại nhân ủng hộ, nghĩ là không khó!
- Vậy thì đành chờ tin tốt của đại nhân.
Mắt thấy nỗi lo của mình cũng đã được giải quyết, Chu Phác đương nhiên cũng bớt sầu.
- Ta cũng đang mong chờ cái ngày mà ngài làm Đại tướng, trước trận vung đao tiến vào kinh đô!
- Nhất định sẽ có ngày đó.
Kiều Bản Thực Thôn cũng tràn đầy tự tin.
Trước khi y đến, cũng đã nhìn thấy một đoàn tướng lĩnh bổn quân tuần tra, uy phong lẫm lẫm như vậy! Y cũng hâm mộ cái uy nghi này. Với lời khen ngợi của Chu Phác, y không khỏi sung sướng nghĩ đến cảnh tượng mình cưỡi ngựa bước vào kinh thành giữa tiếng hoan hô của vạn dân, hồn nhiên quên mất mình trước đây chỉ biết văn, chưa bao giờ học qua đánh trận thực tế.
Tuy nhiên, tưởng tượng thì tưởng tượng, vấn đề thực tế vẫn là cần phải nghiêm túc đối mặt. Y lập tức lại hỏi vấn đề mấu chốt nhất trong lòng.
- Đại nhân, lần này ta bắc thượng, nhìn thấy thế trận quân ta, thật sự là khôi giáp sáng loáng, nhưng bên trong hình như binh sĩ thuộc về Đại Hán cũng không nhiều lắm?
Để thống nhất chỉ huy, Chu Phác đã ra lệnh liên quân bắc thượng lần này phải thống nhất trang phục. Thứ y chọn là y phục màu xanh hoặc là màu đen. Tuy rằng hình dạng và cấu tạo không giống nhau, nhưng tóm lại cũng xem như là thống nhất. Khác biệt giữa binh sĩ của những phiên quân này và Đại Hán đương nhiên rất dễ phân ra.
- Đúng vậy, lần này chúng ta bắc thượng, bên phía Cửu Châu chỉ phân cho ta ngàn người..
Chu Phác gật gật đầu, thành thật trả lời câu hỏi.
- Bởi vì theo Triệu Tướng quân, mục tiêu chủ yếu nhất của quân ta là phải quyết chiến với Mạc Phủ. Căn cơ của Mạc Phủ lại ở Quan Đông, cho nên chúng ta nhất định phải tập trung tất cả sưc manh, dồn lực đánh một đon, thăng tiến về Quan Đông đánh Mạc Phủ.
- Kế này rất hay.
Kiều Bản Thực Thôn đồng ý với cách nói này, nhưng lại lập tức truy hỏi.
- Vậy không biết Đại Hán sẽ đưa bao nhiêu đại quân quyết chiến với Mạc Phủ ở Quan Đông?
- Khoảng năm sáu ngàn người. Đây cũng là tất cả quân đội của chúng ta ở Cửu Châu.
Chu Phác vẫn thừa nhận với y, đây cũng là lần đầu tiên y nói với người Nhật Bôn vấn đề cơ mật này.
- Năm sáu ngàn người?
Kiều Bản Thực Thôn kinh hãi. Lúc này y mới biết, thực lực thật sự của quân đội Đại Hán.
- Thế này thế này quá ít rồi phải không? Mạc Phủ trong tay Mạc Phủ có rất nhiều người
- Ít? Ít chỗ nào?
Chu Phác biến đổi sắc mặt, nghiêm túc hơn rất nhiều.
- Quân ta đánh đến hiện tại, chiến lực ngài cũng đã nhìn thấy rồi. Nói là lấy một địch mười, địch hai mươi, hoàn toàn là không quá đáng phai không? Mạc Phủ tuy rằng trông như con quái vật to lớn, nhưng bọn chung sớm đã suy yếu, hơn nữa bốn phía bất ổn cần phải phái binh, có bao nhiêu người là địch thủ của chúng ta? Hơn nữa, số binh đó của bọn họ, được bao nhiêu người biêt chiến đấu. Xưng mấy mươi vạn người, người biêt chiến đấu được mấy vạn là không tồi rồi
- Nhưng nhưng
Tuy rằng Chu Phác nói rất có lý, nhưng dù sao chênh lệch số lượng vẫn còn đó, Kiều Bản Thực Thôn vẫn có chút do dự.
Y cũng không phải lo lắng Đại Hán tổn thất thảm trọng, mà là lo lắng nếu như Mạc Phủ giao chiến với Đại Hán vẫn còn lại thực lực thì đến lúc đó sẽ mang đến tai họa ngập đầu cho triều đình.
- Đại nhân, ngài tốt xấu gì cũng từng đến Đại Hán, cũng đã nhìn thấy nước ta rốt cuộc mạnh mẽ bao nhiêu rồi chứ? Nước ta nước giàu binh mạnh, há có đạo lý sợ hãi Mạc Phủ? Cho dù đội quân này không một kích đánh bại Mạc Phủ, sau đó còn có viện binh tăng thêm. Chẳng lẽ đại nhân còn sợ chúng ta giữa đường lui bước, buông tay mặc kệ triều đình của quý quốc sao? Thiên tử triều ta một khi đã hạ chiếu thư, thì sẽ không phải là lời nói chơi đâu, không toàn thắng tuyệt đôi sẽ không thu binh.
- Vậy thì tốt vậy thì tốt
Theo trấn an liên tiếp của Chu Phác, Kiều Bản Thực Thôn cuối cùng đã bình tĩnh.
- Vậy thì tại hạ sẽ chiếu theo sắp xếp của đại nhân làm việc.
Ngay sau khi đám người Mục Diên Niên và Kiều Bản Thực Thôn đến dưới trướng Chu Phác, đại quân của Chu Phác tiếp tục xuất phát bắc thượng, một đường thế như chẻ tre, rất nhanh đã đến Bị Tiền quốc (Bizen no kuni), môn hộ của kinh kỳ cũng đã nhìn thấy rõ ràng. Thắng lợi này cũng khiến cho đám người Chu Phác càng có thêm sức mạnh. Dọc đường đám người Kiều Bản Thực Thôn mượn danh nghĩa triều đình mở rộng quân đội, cũng khiến các địa phương bắt đầu có một trật tự bước đầu.
Mà các quan viên Mạc Phủ phái đến trú đóng ở Đại Hán được đưa về Nhật Bôn, cũng được Chu Phác đưa thăng đến Giang Hộ.
Bọn họ cũng nói ra điều kiện hòa đàm của Đại Hán cho Mạc Phủ biết.
- Khốn kiếp! Khốn kiếp!
Sau khi Đức Xuyên Gia Quang đã biết không ngờ Đại Hán lại dám đưa ra điều kiện hà khắc như vậy, liền tức giận đến sôi máu, chửi mắng không ngừng.
- Những điều kiện này nếu như ta đáp ứng, thì ngay sau ta làm sao gặp mặt Thần Quân! Không được tuyệt đối không đươc đáp ứng!
Nhưng mà, tâm phúc của y, Lão trung thủ tịch Thổ Tỉnh Lợi Thắng, lại bình tĩnh hơn y nhiều. Cho dù lão cũng bị Đại Hán liệt vào danh sách "đầu sỏ" nhất định phải trừng phạt.
- Đại nhân, bất kể chúng ta co đáp ứng ý kiến của bọn chúng hay không, hiện tại bọn chúng đã đưa ra một cái giá rồi, đây cũng xem như là chuyện tốt.