- Phải dùng pháo công thành tơi đanh sao?
Chu Phác đầu tiên hơi sửng sốt, sau đó lập tức hiểu rõ ý đối phương.
Pháo công thành của Đại Hán uy lực cực lớn, là thứ chuyên dùng để công kích pháo đài và thành lũy của quân địch. Trước đây ở Cửu Châu, để khoe vũ lực từng bày trước mặt Đại Danh các nhà dưới thành Cửu Lưu Mễ, ngay cả Chu Phác cũng run sợ trong lòng vì cái thanh thế che trời phủ đất kia.
Nhưng khuyết điểm của uy lực mạnh mẽ này chính là đại pháo nặng cực kỳ, muốn di chuyển phải tháo dỡ ra, sau đó dùng pháo xa chuyên dụng để kéo, vì vậy hành động vô cùng bất tiện. Hơn nữa, địa vị loại đại pháo này cũng rất quan trọng, thuộc hăn về thống soái quân chinh Nhật Triệu Tùng đích thân chỉ huy, người khác không có quyền điều động.
Lúc Chu Phác dẫn đại quân đổ bộ Bổn Châu, xuất phát về phía kinh thanh, để tăng tốc độ tiến công, bọn họ cố ý không mang theo hỏa khí đặc biệt nặng, ngoại trừ hỏa súng ra chỉ mang theo một vài pháo dã chiến tiện dung. Bởi vì có tưng trai chiến đấu ở Cửu Châu lúc trước, bọn họ có chút coi thường quân lực của Mạc Phủ và các phiên của Nhật Bôn. Lại thêm quân lực của kinh thanh nhất định không bằng hang ổ Quan Đông của Mạc Phủ, cho nên bọn họ cảm thấy cho dù không mang theo hỏa lực hạng nặng, cũng đủ để đánh bại kẻ thù dọc đường.
Nhưng hiện tại, đám người Hoàng Xương Quốc đã không nghĩ như thế nữa. Mạc Phủ một phương hiển nhiên rất tỉnh táo đối với thế cục. Bọn họ cự tuyệt giao chiến ở Tây Quốc với quân đội Đại Hán, ngược lại muốn dựa vào pháo đài để làm trì trệ bước đường tiến quân của mình, mà cưng răn chông choi chính là điểm yếu của đội quân nay.
Cho nên sau khi thảo luận hồi lâu, mọi người quyết định vẫn là xin Chu Phác đến chỗ Triệu soái ở Cửu Châu xin chi viện, để ngài hạ lệnh cho hải quân vận chuyện pháo công thành đến, dùng hoa lực mạnh phá toang công vào thành Cơ Lộ.
Sau khi Hoàng Xương Quốc tỉ mỉ giải thích tình cảnh với Chu Phác, Chu Phác cũng không dám chậm trễ, vội vàng viết một phong thư gửi về hậu phương, thỉnh cầu Triêu Tùng vận chuyện pháo công thành đến cho mình, hiệp trợ mình công hạ thành Cơ Lộ.
Về phân địa điểm vận chuyên, bọn họ cũng đã chọn xong, ở quận Nhi Đảo (Kagoshima) Bị Tiền quốc gần Bá Ma, đồng thời tựa gân biển. Sau khi phong thư được gửi đi, Chu Phác cũng phái ra một đại quân từ trong quân, do Hoàng Xương Quốc đích thân dẫn đầu, chuẩn bị chiếm lĩnh quận Nhi Đảo, có được cảng biển.
Quận Nhi Đảo là lãnh địa của Cương Sơn phiên (Okayama), thuộc về sở hữu của Trì Điền gia. Hiện tại Trì Điền gia đã bỏ trốn, hẳn là dọc đường sẽ không gặp phản kháng gì.
Về phần chủ lực của đại quân, tiếp tục tiến quân vào trông đia phân Bá Ma quốc, chuẩn bị đánh đến dưới thành Cơ Lộ thì dừng.
Mà ngay sau khi Chu Phác đưa ra bố trí như vậy, thuộc hạ đột nhiên báo cho y một tin tức, sứ giả Mạc Phủ cầu kiến y.
Những sứ giả này trông vô cùng cẩn thận, hành tung rất quỷ dị, sau khi phát hiện tung tich đại quân, buổi tối mới tiếp xúc với binh sĩ, thiếu chút nữa bị đội tiên phong xem là kẻ địch thăng tay tiêu diệt. Sau khi nói rõ ý đồ, quan quân phiên quân trong đội tiên phong không dám chậm trễ, lập tức dẫn bọn họ đến bổn trận đại quân, hơn nữa y cũng có chút tinh quái, dọc đường rất giữ bí mật, cho nên tin tức cũng không lan truyền ra.
Sau khi biết được tin tức này, phản ứng đầu tiên của Chu Phác là mừng rỡ.
Tuy rằng trên đường ga tiến binh vô cùng thuận lợi, nhưng ga hiêu rất rõ quân đội Đại Hán, hơn nữa đối với kẻ địch hiện tại cũng rất coi trọng, cho nên cũng không tỏ ra kiêu ngạo bao nhiêu. Hơn nữa Đại Hán vốn dĩ định dùng chiến tranh để thỏa hiệp, mà Mạc Phủ nhanh như vậy đã bắt đầu tìm kiếm bọn họ để thỏa hiệp, thật sự là một chuyện tốt.
Nhưng mà, cho dù mừng rỡ, ga cũng biết không biểu hiện cảm xúc này ra ngoài. Ga cố ý lờ đám sứ giả này, cho người giam cầm bọn họ, mãi đến tối mới sai người dẫn bọn họ đến trước mặt.
Hiện tại bọn họ đang trú đóng trong một thôn trang. Để trốn quân tiên phong Đại Hán, thôn dân sớm đã bỏ chạy, cho nên bị Chu Phác trưng dụng làm doanh địa tạm thời cho bổn trận của mình. Nhà dân tốt nhất trong thôn đương nhiên cũng trở thành nơi nghỉ ngơi của ga.
Tuy nhiên, nhà gỗ của nông gia Nhật Bản, bay tri không tốt bao nhiêu, lại thêm mùa hè ẩm thấp trầm trọng, cho nên khiến ga cũng cảm thấy có chút không thoải mái.
Đám sứ giả này rất nhanh đã được binh sĩ dẫn đến trước mặt ga. Sau khi gặp mặt được Chu Phác, đám sứ giả Mạc Phủ, Cao Mộc Thanh dẫn đầu, cùng nhau ngồi xổm trên san nhả thi lễ với Chu Phác, có vẻ cung kính nhưng lại không khúm núm.
- Tại hạ Cao Mộc Thanh, là thuộc hạ của Lão trung tối cao Mạc Phủ Thổ Tỉnh Lợi Thắng, bái kiến đại nhân.
Nhưng mà để tranh thủ một địa vị ưu thế, thể hiện khí độ của thượng quốc, Chu Phác lại phải kiêu căng hơn nhiều. Ga ngồi ngay cai ghê chủ nhà, sau đó liếc nhìn đám sứ giả này, lạnh lùng nói.
- Ta chính là sứ thần Đại Hán Chu Phác, lần này theo đại quân của triều đình quý quốc đến quốc đô quý quốc. Dám hỏi chư vị có gì chỉ bảo?
- Tại hạ lần này đến đây, là phụng mệnh của Lão trung đại nhân cùng Tướng Quân đại nhân, muốn hòa giải mối quan hệ giữa Mạc Phủ và quý quốc.
Cao Mộc Thanh cũng không nổi giận vì thái độ ngạo mạn của Chu Phác, chỉ bình tĩnh nói ra ý đồ của mình.
Kể từ khi Đại Hán chiêm lĩnh Cửu Châu, tuyên bố hịch văn thảo phạt Mạc Phủ khắp nơi, cái tên Chu Phác đã lan truyền khắp Nhật Bản. Cao Mộc Thanh đương nhiên cũng đã sớm nghe nói. Hôm nay có cơ hội được tận mặt gặp y, Cao Mộc Thanh cũng không ngờ y lại trẻ như vậy.
Tuy nhiên ngẫm nghĩ cũng rất tự nhiên. Nghe nói thiên tử Đại Hán tuy rằng bắt đầu từ bàn tay trắng, nhưng rất trẻ đã bắt đầu lập nghiệp, hơn nữa quật khởi vô cùng nhanh, chưa đến ba mươi tuổi đã có được thiên hạ, Tây Hán Cao Tổ bốn mươi mấy tuổi mới bắt đầu lập nghiệp không so sánh nổi.
Ngài còn trẻ tuổi, những huynh đệ bên cạnh cũng rất trẻ, đến cả thần tử ở dưới đương nhiên cũng sẽ không lớn tuổi lắm. Cho nên hiện Đại Hán nói đươc là một triều đình tràn đầy sức sống, khó trách có chí tiến thủ mạnh mẽ như vậy.
Đáng tiếc chí tiến thủ này hiện tại lại mang đến cho Nhật Bôn một tai họa lớn như vậy.
- Giải hòa?
Chu Phác nhíu nhíu mày, giống như nghe không hiểu lời y.
- Lúc trước sứ giả chưa xem qua hịch văn của Đại Hán bọn ta tuyên cáo sao? Bọn ta đã nói rất là rõ ràng. Lần này Bọn ta đến đây, chính là vì trợ giúp Nhật Bôn thảo phạt thần tử lộng quyền, chấn chỉnh kỷ cương. Hiện giờ nghịch thần của Nhật Bôn vẫn chưa khuất phục, bọn ta làm sao lại hòa giải được?
- Đại nhân, quan vị của Tướng quân Mạc Phủ chính là do Thiên hoàng khâm thưởng, bản thân có chức trách vì Thiên hoàng chỉnh đốn võ gia, chinh phạt kẻ bất tuân, làm sao nói là nghịch thần được?
Cao Mộc Thanh kiềm chế phẫn nộ trong lòng, cẩn thận biện hộ.
- Từ mấy trăm năm nay, nước tôi đều do quốc quân làm chủ xã tắc, Tướng quân thay mặt quản lý quân sự dân chính. Đức Xuyên gia chỉ là thuận theo tập tục của nước tôi mà thôi, làm sao mà bại hoại kỷ cương được chứ?
- Đây là một lời nói xằng bậy!
Chu Phác lập tức cắt ngang lời y.
- Ngài nói hay như vậy, nhưng sự thật còn đó, lai đu đê chống chế sao? Tướng quân Mạc Phủ hoành hành bá đạo, ức hiếp triều đình, lòng lang dạ sói người ngoài đường của quý quốc cũng biết! Ngang ngược kiêu ngạo như vậy, còn nói gì đến trung quân? Mạc Phủ quý quốc dùng thế lực bắt ép triều đình, cướp lấy quyền lực của triều đình, ức hiếp triều đình Đại Danh các nơi, càng làm nhiều chuyện xấu, còn ai chống chế đươc nưa? Nếu hôm nay sứ giả đến đây là để nói những lời khéo léo này, mưu toan lừa gạt triều đình nước ta, thì xin mời quay về. Thánh thiên tử nước ta biết mọi chuyện trên đời, làm sao bị hoa ngôn xảo ngữ của các ngài lừa gạt!
- Đại nhân, Mạc Phủ tay nắm quyền to, la chuyện từ xưa đến này đã như vậy, so với Mạc Phủ nhiều đời trước, Mạc Phủ Giang Hộ chúng tôi lại càng thêm tôn trọng Thiên hoàng. Hơn nữa đối đãi với triều đình và công khanh tốt như vậy, làm sao xem là ức hiếp triều đình được?
Cao Mộc Thanh vẫn đang cố gắng cãi lý.
- Đại nhân mới đến, đã bị một vài tiểu nhân bịt mắt, nhưng tại hạ thề với trời, người Giang Hộ chúng tôi, đối với triều đình tuyệt không có lòng khinh bạc!
- Thề với trời? Hạng sài lang các người, cho dù thề với trời thì có ích lợi gì?
Chu Phác cười phá lên.
- Hiện tại triều đình và quốc quân của quý quốc đều nằm trong tay bọn ta, sớm đã kể đu moi thư về việc xấu của Mạc Phủ, thật là từng chữ cứ như nhỏ lệ máu Cho dù ngài có nói những lời này, thì có ích lợi gì?
Thần sắc của Cao Mộc Thanh hơi biến đổi, nhưng vẫn miễn cưỡng trả lời.
- Pháp hoàng bệ hạ và Thiên hoàng bệ hạ đều bị tiểu nhân bịt mắt kiềm kẹp. Bọn họ thân bất do kỷ, lời nói xem là thật sao? Triều đình có vài hạng người gian trá, thân mang chức vị cao không nghĩ đến chuyện đền nợ nước, ngược lại còn muốn nao động, khiến hai nước giao binh, thành toàn cho dã tâm của bọn chung! Đám tiểu nhân gian trá này, đại nhân ngàn vạn lần đừng tin.
Chu Phác vẫn cười lạnh như cũ.
- Ai trung ai gian, mọi người đều biết rõ như ban ngày, sứ giả cho dù nói nghe hay đi chăng nữa, cũng không bằng mắt thấy sự thật. Hiện giờ triều đình quý quốc tuyên cáo hịch văn thảo phạt Mạc Phủ khắp nơi, hơn nữa đã làm xôn xao toàn bộ Nhật Bôn, chẳng lẽ đây không phải là minh chứng cho việc quý quốc sớm đã chịu khổ vì Mạc Phủ đã lâu rồi sao?
Câu hỏi vô cùng có lực, cho nên Cao Mộc Thanh hơi sững lại, nhất thời không tiếp lời.
Mặc dù trong lòng hai người đều biết rõ, trong bối cảnh hai nước giao binh hiện giờ, thái độ của Mạc Phủ đối với triều đình tuyệt đối không phải là nhân tố quan trọng nhất, nhưng vì đàm phán tranh đoạt một địa vị có lợi, cho nên bắt đầu công thủ bằng những coi hỏi không quan trọng như thế này.
Mà lần giao phong này, Chu Phác đã chiếm thượng phong. Đây chẳng phải là vì tài ăn nói của Cao Mộc Thanh không giỏi, mà là khách quan đến xem, Mạc Phủ quả thật đã xem triều đình là bù nhìn, hơn nữa còn ức hiếp Pháp hoàng và các Đại Danh. Nếu như Đại Hán chỉ trích từ danh phân đại nghĩa, quả thật là không cách nào biện giải.
Sau một lúc do dự, Cao Mộc Thanh không chuyển sang tranh phong bằng đại nghĩa khác không đươc, chuyên sang hướng thực tế.
- Tình hình nước tôi đặc thù, không so đươc với Trung Nguyên mà vơ đũa cả nắm. Đại nhân, hiện giờ hai nước vì một hiểu lầm mà giao binh, với nước với dân đều là nỗi bất hạnh. Tướng quân Mạc Phủ chúng tôi không nhẫn tâm nhìn lê dân thê thảm như vậy, cho nên phái tại hạ đến đây, dám hỏi quý quốc ngừng tiến binh hay không, để quan hệ hai nước lại trở nên tốt đẹp
- Lần này nước ta phát binh, đều là vì quý quốc nơi đâu cũng làm điều trái lẽ thường, còn bất kính với nước ta, vì thế chọc giận thiên tử thánh triều. Nếu như muốn dừng tiến binh, cũng rất đơn giản. Trước đây bọn ta cũng nói rất rõ ràng, chỉ cần trừng phạt đầu so gây ra cuộc chiến giữa hai nước, kỷ cương của quý quốc được khôi phục, thì nước ta đương nhiên sẽ không có lý do để hưng binh nữa.
Chu Phác trả lời.
- Những lời này, chắc hẳn người bọn ta trả về trước đây đã chuyển cho Mạc Phủ rồi chứ?
- Hai nước đi đến bước này, quả thật là do Mạc Phủ có một vài đại thần làm việc không tốt, cho nên mới khiến hai nước trở mặt.
Bởi vì tâm tình đã bắt đầu có chút khẩn trương, cho nên chóp mũi của Cao Mộc Thanh đã có chút mồ hôi.
- Những người này đương nhiên là tội không tha đươc. Tướng Quân chúng tôi cũng định trừng phạt bọn họ, để tạ lỗi thiên hạ.
- Chuyện đến nước này, chẳng lẽ sứ giả còn cho rằng chỉ cần ném ra vài con sơn dương thế tội, là kết thúc mọi chuyện sao?
Nụ cười của Chu Phác càng có thêm vài phần trào phúng.
- Nếu là như vậy, sứ giả đã xem thường bọn ta rồi. Trước đây bọn ta đã nói rất rõ ràng, lân này hai nước trở mặt, đầu sỏ gây nên chính là Tướng Quân Đức Xuyên Gia Quang của Mạc Phủ. Hơn nữa Đức Xuyên Gia Quang thân làm hạ thần ức hiếp quân chủ, tội càng không tha đươc. Cho nên y nhất định phải tự nhận tội từ chức, rời khỏi vị trí Tướng quân và gia chủ Đức Xuyên gia, cũng không đươc tháo túng quốc chính Nhật Bôn nữa!
- Chẳng lẽ đại nhân không cảm thấy điều kiện này quá hà khắc hay sao?
Bởi vì có chút phẫn nộ, giọng nói của Cao Mộc Thanh đã hơi run run.
- Tướng quân đại nhân của chúng tôi vì muốn giao hảo trở lại với quý quốc, đã hạ quyết tâm lớn nhất. Nhưng điều kiện như thế của đại nhân không nhìn thấy một chút thành ý nào của chúng tôi. Thứ cho chúng tôi thật sự khó chấp nhận.
Cũng khó trách gã tức giận như vậy. Sứ thần Đại Hán hiện tại kiêu căng như vậy, hơn nữa từ đầu đã đưa ra một điều kiện không cach nào chấp nhận, thật sự khiến gã không kiềm nổi cơn giận. Hơn nữa gã cũng hiểu rõ, ở biểu hiện khúm núm trước mặt Đại Hán chỉ có bị chèn ép không vực dậy nổi, cho nên thà rằng biểu hiện một chút thái độ phản kháng.
- Hiện giờ đại quân của bọn ta đã tiếp cận, hơn nữa các nơi quý quốc đều đã hưởng ứng bọn ta. Mạc Phủ các người hiện tại đã lung lay sắp đổ, cho dù các người không đáp ứng, thì làm thê nao?
Chu Phác vẫn không có ý mềm dẻo, vẫn gây áp lực với đối phương.
- Nếu như ngài cảm thấy hai chúng ta đã không còn gì để đàm phán, thì cứ quay về đi. Bọn ta tuyệt đối sẽ không gây khó dễ cho sứ giả, đến lúc đó gặp nhau ở kinh thanh.
Mắt thấy cuộc tranh chấp cứ như vậy mà tiêp tuc hai phia sẽ đàm phán không thành, Cao Mộc Thanh cắn chặt răng, cuối cùng vẫn nhẫn nhịn. Hôm nay gã đến đây, vốn dĩ không có ý định đạt thành hiệp nghị với Đại Hán. Bây giờ nghĩ cách muốn biết rõ dụng ý thật sự của bọn họ.
Nếu như Đại Hán quyết tâm nhất định phải diệt trừ Tướng quân, muốn Đức Xuyên Gia Quang cứ như vậy mà diệt vong, thì đương nhiên không phải nói chuyện. Nhưng nếu Đại Hán muốn tiền tài hoặc đất đai, thì co khoang trông cò kè mặc cả.
- Đại nhân đừng nóng vội. Lúc này thật sự quá trọng đại, cho nên chúng ta gấp gáp sẽ không đưa ra quyết định đươc. Tạm thời gác lại một bên đi. Đại nhân chắc hẳn cũng sẽ không đề xuất một điều kiện này với Mạc Phủ chứ?
- Đó là đương nhiên.
Chu Phác lập tức gật đầu.
- Lần này hai nước giao binh, nguyên nhân đều do Mạc Phủ. Chính là vì Mạc Phủ đơn phương quấy nhiều mậu dịch hai nước mới dẫn đến chuyện này. Cho nên tổn thất về mậu địch và tổn thất về quân phí mà Mạc Phủ gây ra cho chúng ta, đều phải bồi thường.
Cao Mộc Thanh lập tức nói ra tính toán của Mạc Phủ.
- Bởi vì gian thần làm khó dễ, cho nên giữa hai nước xuất hiện tranh chấp về mậu dịch, dẫn đến hỗn loạn. Đối với Tướng quân đại nhân quả thật cũng có ý tạ lỗi, bằng lòng bồi thường cho những thương gia chịu ảnh hưởng. Tuy nhiên quý quốc chưa đàm phán đã hưng binh, khiến nước tôi gặp tổn thất nghiêm trọng như thế, thứ cho Mạc Phủ không bồi thường đươc. Tuy nhiên suy xét đến việc quý quốc tập hợp đại quân, phải điều động đều đã gặp nhiều bất tiện, cho nên một chút quân phí, Mạc Phủ chúng tôi liên cấp cho đươc.
Lời này đã ám chỉ rõ ràng. Vì thanh danh của Mạc Phủ, Mạc Phủ không chịu bồi thường cho Đại Hán, nhưng bằng lòng lấy danh nghĩa bù đăp và khao thưởng đại quân tiến hành bồi thường cho Đại Hán, từ bản chất thì không khác bao nhiêu.
- Vậy rốt cuộc Mạc Phủ định bù đáp quân phí như thế nào đây?
Chu Phác đầy hứng thú, hỏi.
- Theo ta được biết, tài chính hiện tại của Mạc Phủ vô cùng khó khăn, chỉ sợ trong lúc gấp gáp không lấy ra được bao nhiêu tiền.
- Mạc Phủ tích trữ hùng hậu, cho dù hiện tại chi rất nhiều, cũng hoàn toàn chống đỡ đươc.
Sau khi cất cao giọng, Cao Mộc Thanh lập tức nói ra suy nghĩ thật sự trong lòng Mạc Phủ.
- Tuy nhiên, lấy ý kiến của Lão trung đại nhân, phí dụng này, tốt nhất dùng núi vàng bạc ở Tây Quốc và Cửu Châu tiến hành bồi thường. Mạc Phủ để quý quốc khai thác kinh doanh núi vàng bạc này mấy mươi năm, dùng vàng bạc khai thác ra được bồi thường cho quý quốc.
- Hiện tại Tây Quốc và Cửu Châu đều không nằm trong tay Mạc Phủ, các người thăng tay ném cho Đại Hán bọn ta Đây há chẳng phải là không tốn chút gì sao?
Chu Phác không kiềm nổi lại cười phá lên.
- Tướng quân và Lão trung của các người làm ăn tốt đấy!
Tuy rằng đang nhạo báng, nhưng ga cũng không có ý cự tuyệt ý kiến này. Dù sao nói cho cùng, Đại Hán đánh tới vẫn không phải chính là vì những thứ này sao.
Chu Phác chuyển chủ đề.
- Hiện tại Tây Quốc và Cửu Châu đã bị Đại Danh kháng Mạc chiếm đoạt. Nếu Mạc Phủ bằng lòng thừa nhận Đại Danh các nơi độc lập, hơn nữa còn cam đoan không truy cứu bọn họ, vậy thì điểm này chúng ta bàn một chút. Nếu như Mạc Phủ còn muốn thảo phạt bọn họ, thì chúng ta tuyệt đối không đồng ý hòa đàm với Mạc Phủ.
- Điều này Tướng quân chúng tôi cũng bằng lòng cam đoan. Nếu như Đại Hán rút quân, chúng tôi bằng lòng duy trì hiện trạng, thừa nhận lãnh địa của các Đại Danh ở Tây Quốc.
Cao Mộc Thanh ảm đạm gật đầu, sau đó lại nhìn Chu Phác.
- Tuy nhiên, xin hỏi đại nhân, ngài chuẩn bị làm gì với Đức Xuyên gia?
- Đức Xuyên gia dù sao cũng là danh môn Nhật Bôn, hơn nữa đã có công diệt trừ tộc Phong Thần Tú Cát. Nếu như hoàn toàn diệt bỏ, đương nhiên không đúng.
Chu Phác thản nhiên nói, thái độ cũng nhẹ nhàng hơn một chút vì đối phương đã xuống nước.
- Đức Xuyên gia làm nhiều việc xấu, nói ra thì cũng là do bước lên ngôi vị Tướng quân nên dã tâm bành trướng. Cho nên chỉ cần Đức Xuyên gia rời khỏi Mạc Phủ, trả lại ngôi vị Tướng quân, cứ thế tiếp tục cai trị lãnh địa, cũng chưa hẳn là không đươc.
Phong Thần Tú Cát vì xâm lăng Cao Ly, trong lời nói của quan phủ Đại Hán cũng xem là tội nhân, mà Đức Xuyên gia diệt tộc Phong Thần thị, cho nên cũng xem như ghi công cho Đức Xuyên gia.
Tuy nhiên Cao Mộc Thanh lại không cach nào cảm kích được, trong nháy mắt cảm thấy máu huyết toàn thân đều đóng băng lại.
Giải tán Mạc Phủ, giao ra ngôi vị Tướng quân, quay về lãnh địa cũ. Điều kiện của Đại Hán không ngờ lại hà khắc như thế!
Trước thời Mạc Phủ, lãnh địa cũ của Đức Xuyên gia từ nhỏ đến lớn, từ góc Tam Hà trở thành Quan Đông khổng lồ, nhưng lúc cực thịnh chính là Phong Thần Tú Cát chuyển phong đất đai cho Đức Xuyên gia hai trăm năm mươi lăm vạn thạch. Nói cách khác, Đại Hán tối đa cũng chỉ thừa nhận nhiều lãnh địa cũ như vậy, thậm chí còn không được nhiều như vậy.
Nếu như nhận lời, vậy thì bốn trăm vạn lãnh địa, mấy trăm vạn lãnh địa thân phiên hiện giờ, đều phải thăng tay giao ra.
- Đại nhân, điều kiện hà khắc như vậy, chúng tôi thà tử trận, cũng tuyệt đối không chấp nhận đươc!
Cao Mộc Thanh nhiệt huyết dâng trào, đột nhiên hô to.