Từ sau khi Đại Hán lập quốc, bởi vì nó vô cùng chú trọng thương nghiệp, cho nên cùng Mạc Phủ lui tới buôn bán vô cùng thường xuyên, mối quan hệ cũng coi như là rất tốt, thời điểm ấy Đức Xuyên Trugn Trường còn là phiên chủ, liền nhiều lần mua xa xỉ phẩm từ Đại Hán. Y thật sự không nghĩ đến, y mới bị giam cầm hai ba năm, quan hệ giữa hai nước lại đột nhiên chuyển xấu đến độ này, thế cho nên đã xảy ra chiến tranh.
Y càng thật không nghĩ tới, Mạc Phủ sẽ vừa khai chiến liền xuất hiện thảm bại như vậy, không ngờ mất đi toàn bộ đảo Cửu Châu.
Thời điểm Mạc Phủ Liêm Thương tại vị, Mông Nguyên cũng từng xâm lấn, thế nhưng chỉ là ở lên đảo Cửu Châu, Mạc Phủ đã ngăn chặn quân tiên phong giặc Nguyên, nhưng đến bây giờ… Tới Đức Xuyên Mạc Phủ cai trị, không ngờ khai chiến không bao lâu, toàn bộ Cửu Châu đều thất thủ rồi.
Nhục nhã và phẫn hận, thậm chí đau lòng, những tâm tình mặt xấu này trong lòng y đột nhiên cháy lên.
- Trúc Thiên Đại, ngươi còn mặt mũi nào đi gặp phụ thân! Y bất chấp hết thảy mà hô to lên - Ngươi có mặt mũi nào mà đi gặp ông nội! Ngươi làm mất hết thể diện Đức Xuyên Gia chúng ta!
Loại rít gào này sau khi phát tiết trong chốc lát, y rốt cục cũng bình tĩnh lại được, tuy rằng hô hấp trở nên nặng nề nhưng cuối cùng cũng coi như khôi phục lý trí.
- Mạc Phủ bây giờ ứng đối thế nào? Y lập tức hỏi.
- Tin tức hiện tại không chắc chắn lắm, ta cũng không rõ lắm. Đạo Diệp Chính Lợi lắc lắc đầu.- Chỉ có điều Mạc Phủ bây giờ đang thu thập đại quân, chỉ sợ là muốn toàn lực chống lại Đại Hán.
Sau đó, gã bỗng dưng hạ thấp giọng nói.- Đại nhân, bây giờ chính là cơ hội của ngài, chúng ta nghĩ cách trốn đi a! Bây giờ tinh lực của Mạc Phủ đều đặt ở bên trên việc chống lại Đại Hán, chỉ cần chúng ta trốn khỏi thành Cao Khi, như vậy bọn họ cũng không cách nào trong thiên hạ mênh mông tìm kiếm chúng ta được!
Đúng vậy a, bây giờ nếu như chạy trốn, người kia đúng là không có dư lực để đuổi theo giết ta đúng không?
Cái đề nghị này, khiến trong lòng Đức Xuyên Trung Trường rộng mở.
Y sở dĩ ở bên trong tình cảnh và bức hại như vậy vẫn cố gắng gượng ép chống đỡ, chưa hề tự vẫn như người ta mong muốn, cố nhiên là không nỡ chết, đồng thời cũng là bởi vì trong lòng còn tồn lấy lòng dạ may mắn, luôn hi vọng có được cơ hội xoay chuyển.
Tuy rằng biết rõ kết quả là tuyệt vọng, thế nhưng mong muốn cầu sống vẫn khiến y không kìm được mà tiếp tục ôm lấy hy vọng chờ đợi, hy vọng mọi chuyện có được một cái chuyển biến gì đó đặc biệt, để mình chuyển nguy thành an, thoát khỏi loại tình cảnh đáng sợ hiện tại.
Tuy rằng Đại Hán đánh tới, đối với Mạc Phủ, đối với Đức Xuyên gia mà nói đều là một tin dữ, nhưng với y mà nói, chưa hẳn hoàn tòan là tin xấu, chí ít… Y lợi dụng được cơ hội này, thoát khỏi ràng buộc đáng sợ này, không cần phải tuổi trẻ đã từ biệt nhân gian.
Lúc trước y chưa từng nghĩ qua cách chạy trốn, bởi vì quyền thế của Mạc Phủ đã uy hiếp cả thiên hạ, y cho dù cố gắng chạy trốn thành công, cũng khẳng định tránh không khỏi việc bị Mạc Phủ truy bắt, đến lúc đó chỉ sẽ chết càng thêm tủi nhục mà thôi, thế nhưng tình thế bây giờ, đã hoàn toàn khác rồi.
Chạy đi, liền không cần chết! Trên bầu trời không dứt tiếng sấm sét bên tai, giống như là ông trời cũng đang kêu gọi y.
Tuy rằng thường thường lấy hậu duệ Võ gia, cháu ruột Thần Quân khoe khoang, nhưng Đức Xuyên Trung Trường từ bé đã là một người sống trong giàu sang phú quý, hơn nữa còn trẻ như vậy, y đương nhiên không bằng lòng cứ không minh bạch như vậy mà chết đi, không không lưu lại một trò cười.
Lúc trước nhiều lần muốn tự sát, là bởi vì đối với tình thế kia đã hoàn toàn tuyệt vọng rồi, nhưng khi nhìn thấy hy vọng, y lại phát hiện, mình tại sao cũng không nỡ đi tìm cái chết.
Tuy nhiên, thình lình xảy ra chuyện tốt bất ngờ như vậy, cũng chưa làm cho toàn bộ đầu óc của y bị hôn mê, chút lý trí còn sót lại nói cho y biết, sự tình cũng không dễ dàng như vậy.
- Chạy trốn… chúng ta bây giờ bị người ta vây quanh, lại chạy thoát như thế nào? Y liền khẽ lắc đầu, chỉ có điều cuối cùng tạm thời bỏ ý nghĩ tự sát.- Bây giờ ngay cả lui tới bên ngoài cũng ngăn cách chúng ta rồi, lại làm sao có khả năng sẽ để cho chúng ta đi ra ngoài?
- Đại nhân, nếu như chúng ta mua chuộc được thủ vệ, từ trong miệng bọn chúng lấy được tin tức xác thật, như vậy chúng ta hiển nhiên sẽ mua chuộc được bọn họ, lơi lỏng canh gác, để chúng ta có cơ hội thừa dịp chạy trốn đi. Nghe thấy chủ công nói những lời nhụt chí như thế, Đạo Diệp Chính Lợi vội vàng vì y mà khích lệ.- Hiện tại quân tiên phong Đại Hán lợi hại như thế, trên dưới Mạc Phủ cũng đã loay hoay đến sứt đầu mẻ trán rồi, lại có ai còn sức chú ý đặt lên người chúng ta? Lại nói… hiện tại tình hình Mạc Phủ nguy cấp như thế nào, nơi này liệu có ai còn vì Đức Xuyên Gia mà một lòng bán mạng?
Bởi vì từ bé đã đi theo hầu bên cạnh Đức Xuyên Trung Trường, tình cảm giữa Đạo Diệp Chính Lợi và Đức Xuyên Trung Trường vô cùng thắm thiết, lại cộng thêm nhiều năm qua cùng người ủng hộ của Đức Xuyên Gia Quang mà tranh phong, y đã sớm bị xem thành bằng hữu sống chết của Đức Xuyên Trung Trường mà bị những người kia ghi hận.
Đạo Diệp Chính Lợi biết xuất thân và tiền đồ của mình đều thắt ở trên thân một người là Đức Xuyên Trung Trường, cho nên ngay khi Đức Xuyên Trung Trường thất bại, cuối cùng bị ca ca lưu đày đến thành Cao Khi, y cũng đã từng một hồi tuyệt vọng rồi, cảm thấy tiền đồ của mình đã bị hủy hoại hết, chúa công cũng không giữ được mạng rồi.
Cho nên, ngay lúc chạm tới được cơ hội này, y gần như hưng phấn giống Đức Xuyên Trung Trường, e sợ cho chúa công do dự lùi bước vuột mất cơ hội tốt này.
- Đây… nói như thế nào? Đức Xuyên Trung Trường có chút kinh ngạc.
- Đại nhân, Đức Xuyên Gia Quang từ khi tiếp nhận đại vị Tướng quân đến nay, vẫn luôn làm điều ngang ngược, sớm đã chọc cho trên dưới kết oán hận bất bình rồi, bây giờ quân đội Đại Hán vượt biển tấn công, nói cho cùng cũng là bởi vì gã cầm quyền sai lệch… Người tàn bạo vô năng như vậy, làm sao có được lòng trung thành yêu quý của mọi người? Đạo Diệp Chính Lợi tiếp tục khuyên bảo
- Ngài rơi đến bước này, người bên dưới cũng vô cùng thương cảm, mỗi người đều nói Công Phương đại nhân là loài lang sói, thậm chí ngay cả huynh đệ ruột thịt Đại nạp ngôn đại nhân cũng không buông tha…
- Nói đúng, quá đúng! Hắn chính là loài lang sói! Biết rõ bên trong những lời này khẳng định có Đạo Diệp Chính Lợi chế biến, thế nhưng Đức Xuyên Trung Trường vẫn không kìm được mà không ngừng lớn tiếng tán thành như cũ.- Chính là bởi vì hắn ngang ngược, cho nên mới khiến lòng người thù hận… Hôm nay Mạc Phủ rơi đến tình cảnh như thế này, Nhật Bổn gặp họa lớn như vậy, cũng là bởi vì hắn!
- cho nên, đại nhân càng phải giữ bản thân hữu dụng, mà không nên khuất phục người như vậy, làm thỏa mãn ước nguyện của hắn. Đạo Diệp Chính Lợi nghiến răng nói.- Thiên hạ bại hoại đến loại mức độ này, càng phải cần Đại nạp Ngôn đại nhân tới giúp đỡ!