Nếu như trở thành trung gian thương độc quyền mậu dịch của hai nước mà nói, Tam Tỉnh gia thế chắc chắn sẽ lại được lên tiếp một bậc thang, trở thành một nhà thương gia giàu có cao cấp nhất trong Nhật Bổn, mà chính địa vị của y ở trong gia tộc, khẳng định cũng sẽ như nước lên thì thuyền lên vậy.
- Đại nhân đối xử chân thành với tại hạ như thế, tại hạ sẽ cố gắng hết sức! Theo kích động, y chợt cúi lạy Chu Phác, sau đó lại lớn tiếng trả lời.- Đại nhân, chúng tôi sau khi trở về sẽ kiếm đồ vật cho ngài, hơn nữa tuyệt sẽ không hỗ trợ tiếp cho Mạc Phủ. Ngoài ra... đám vật tư đầu tiên, chúng tôi không cần ngài cho tiền đặt cọc, ngay cả tiền hàng cũng không cần, coi như là cho ngài xem xem thành ý của chúng tôi đi.
- Như vậy thật sự được không? Chu Phác cười hỏi.
- Chúng tôi nhiều lần bị Mạc Phủ ức hiếp, sớm đã tức giận bất bình, hiện giờ có vương sư Đại Hán đến giúp chúng ta mở rộng chính nghĩa, chúng tôi hoan hô nhảy nhót còn không kịp, sao lại còn dám ra đòi hỏi với thiên triều? Xin đại nhân hãy yên tâm, chúng tôi kế tiếp nhất định sẽ nghĩ hết cách chở lương thảo tới đây cho đại nhân. Sau khi quyết định, Tam Tỉnh Cao Tùng cũng không do dự nữa rồi, biểu lộ hẳn quyết tâm với đối phương.- Đại nhân coi trọng chúng tôi như thế, chúng tôi có tan xương nát thịt cũng không sao đền đáp nổi, cho dù phải mạo hiểm nguy hiểm đến tính mạng, cũng nhất định sẽ đạt thành mệnh lệnh của đại nhân!
Tại trước mặt hậu đãi hồi báo và lợi nhuận như thế, cho dù là bán nước, cũng không có cái gì băn khoăn được nữa rồi. Hơn nữa, ngay cả triều đình lúc đó chẳng phải đứng ở bên Đại Hán sao? Từ đại nghĩa đến xem, nhiều lắm cũng chỉ là bán đứng đám người loạn thần tặc tử Mạc Phủ mà thôi.
- Các ngươi có được quyết tâm như vậy, tốt lắm.
Chu Phác khẽ mỉm cười, hiển nhiên cảm thấy hết sức hài lòng đối với quyết sách của đối phương.- Chỉ cần các ngươi cống hiến sức lực cho chúng tôi, chúng tôi tuyệt sẽ không bạc đãi các ngươi.
- Mà chúng tôi cũng tuyệt đối sẽ không phụ lòng đại nhân. Tam Tỉnh Cao Tùng như có điều ám chỉ.- Nếu đại nhân từ trong đó nói giúp chúng tôi, để cho chúng tôi lấy được Đặc Hứa mà nói, như vậy sau này chúng ta tuyệt sẽ không quên ân đức của đại nhân!
- Sự việc này sau này hãy nói, ngươi cũng nhanh chóng trở về chuẩn bị đi. Đối với ám hiệu của y, Chu Phác từ chối cho ý kiến, chỉ phất phất tay ra hiệu bọn họ rời khỏi nơi này.
Sau khi Tam Tỉnh Cao Tùng rời khỏi, Chu Phác nhìn bóng lưng dần dần đi xa của y, trên mặt tươi cười cũng dần dần nhạt đi rồi, ngược lại trở nên một mảnh ngưng trọng.
Trong lòng những thương gia giàu có này, chỉ có gia nghiệp của mình, tính toán chi li chính là tư lợi, nào có một chút đất nước và đại nghĩa dân tộc? Vì con mồi do mình tung ra, bọn họ không tiếc bốc lên thiên đại mạo hiểm buôn lậu lương thực cho mình, một thân tham lam thấy được lốm đốm.
Loại tham lam này, làm sao chỉ dừng lại ở một nhà thương nhân Nhật Bổn thôi, mà ngay cả Đại Minh trước kia, cũng không biết có bao nhiêu thương nhân âm thầm buôn lậu kiếm lời với Kiến Nô, trợ giúp Kiến Nô thủ tiêu tang vật buôn bán nhân khẩu sao? Thương nhân lãi nặng vong nghĩa, coi đây là chuyện rất bình thường.
Đại Hán xưa nay trọng thương, trọng thương mang đến tài chính đẫy đà cho triều đình, mang đến trăm nghề phồn vinh, cố nhiên là không tệ, nhưng thật sự khiến cho một đám thương nhân tâm vô đại nghĩa như vậy chủ đạo triều đình, vậy hiện tượng mất nước lại sắp sửa hiện ra rồi. Triều đình nhất định phải thừa dịp hiện tại thương gia giàu có còn chưa phát triển toàn diện, khống chế được những thương nhân này, làm cho bọn họ không đến mức nguy hại đến quốc gia, nếu không đến lúc đó kiểu tai họa này sợ rằng sẽ luân hồi đến bên Đại Hán.
Mang theo một loại sầu lo tự phát không hiểu nổi, gã quyết định đem cái đề nghị này cũng viết đến trong tấu chương khoe thành tích, trình lên đưa đến trong kinh thành, khiến bệ hạ cũng vì thế làm ra một chút phòng bị.
Theo Chu Phác một đường tiến quân thuận lợi, tin tức tốt từng bước từng bước một được truyền tới, ngay tại sau khi gã tiễn hết đám thương gia giàu có cầu kiến gã trở về, từ bên Cửu Châu cũng truyền đến tin tức tốt, sau khi đã biết được thỉnh cầu của gã, sau khi trải qua một thời gian ngắn suy xét, tướng quân Triệu Tùng liền đồng ý điều vận pháo công thành cho Chu phác, cho bọn họ dùng những vũ khí hạng nặng này đến đột phá pháo đài thành thị ven đường.
Mà trong lúc này, quan tham nghị bên cạnh gã, Hoàng Xương Quốc đã chiếm lĩnh được quận Nhi Đảo mà trong kế sách trở về bọn họ sẽ chiếm lĩnh, sau đó cướp lấy hải cảng Quận Trung, khiến hải quân Đại Hán vận chuyển được đại pháo đến trên đảo Bản Châu, thỏa mãn đòi hỏi của bọn họ.
Bởi vì những đại pháo bao nhiêu này coi như là trọng khí quân quốc, hơn nữa đối với bổn quân vô cùng trọng yếu, cho nên đám người Chu Phác quyết ý không cho người Nhật Bổn tiếp xúc những đại pháo này, mà là cho binh lính Đại Hán bên trong đám cấp dưới của mình đến gánh vác tiếp nhận và vận chuyển đại pháo.
Những đại pháo này có thể tích thật lớn, nhất định phải trải qua tháo dỡ mới vận chuyển được đến trên thuyền, sau khi tới bờ biển rồi lại phải một lần nữa lắp ráp vào, sau đó dùng xe pháo riêng biệt đến vận chuyển, tốc độ vận chuyển càng phải thong thả, cần một khoảng thời gian sau đó mới vận chuyển đến trong quân tiền tuyến.
Binh lính Đại Hán trong tay gã vốn là không nhiều lắm, sau khi được chia ra một đám thì càng ít thêm, Chu Phác biết quân đội trong tay mình nhìn qua thực lực khổng lồ, nhưng thật sự ra sức mạnh tinh nhuệ dựa vào cũng không nhiều lắm, hơn nữa hiện tại lại cần yên lặng chờ đại pháo vận đến trong quân tiền tuyến, cho nên trong khoảng thời gian này gã vẫn án binh bất động, cũng không có tìm kiếm cơ hội tác chiến với kẻ địch bên đối diện.
Huống chi, gã cũng biết lai lịch quân đội dưới tay mình vốn dĩ là thành phần hết sức phức tạp, khó đồng lòng với nhau, phải nghiêm khắc trói buộc mới đầu nhập vào trong chiến tranh, hiện tại tuyệt đối không phải là lúc tìm kiếm quyết chiến với kẻ thù.
Bọn họ trái ngược với thái độ lúc trước hát vang tiến mạnh, ngược lại án binh bất động, mà quân đội Mạc Phủ cũng không có lợi dụng thời cơ chiến đấu này đến giành trước tiến công, chỉ tiến hành tập kích quấy rối trong tầm vóc nhỏ, đồng thời nắm chặt thời gian củng cố phòng thủ thành phố, đem hết toàn lực đến gia tăng phòng ngự thành Cơ Lộ.
Tuy nhiên, tại đây trong lúc bình yên này, vùng đất gần kinh kỳ cũng bắt đầu sa vào đến trong hỗn loạn. Đại Hán đã đổ bộ tới đảo Bản Châu rồi, hơn nữa Mạc Phủ lâu dài vô sức đuổi đi bọn họ, ngược lại liên tiếp bại lui mặc kệ Mạc Phủ vì thế làm ra bao nhiêu giải thích, ở trong mắt sĩ dân gần kinh kỳ nơi đứng mũi chịu sào xem ra đều là căn cứ chứng minh rằng Mạc Phủ đã vô sức đánh thắng Đại Hán rồi.
Bởi vì lịch sử đã trôi qua, cư dân nơi này vốn không có bao nhiêu tình cảm tốt đẹp dành cho Mạc Phủ, mà Mạc Phủ tình thế đang bấp bênh, cùng với hành động cưỡng ép bắt người cướp của di chuyển bình dân, càng thêm thúc đẩy phản cảm của bọn họ đối với Mạc Phủ. Dựa theo mệnh lệnh của tướng quân Mạc Phủ, quân đội Mạc Phủ đại lượng di chuyển nhân khẩu và vật tư ở gần kinh kỳ, mà quan binh Mạc Phủ lại âm thầm mượn cơ hội này làm chuyện phi nghĩa, đánh cướp chung quanh, càng khiến cho tiếng oán than các nơi khơi dậy trời đất.