- Đại nhân Chúng ta chúng ta thật sự ngăn cản đươc giặc Hán không?
Câu hỏi này, Bản Thương Trọng Tông sớm đã tâm phiền ý loạn nghe thấy, càng thêm chói tai.
Làm sao biết ngăn cản đươc hay không? Nếu như biết, còn cần phải ưu phiền như thế hay sao? Y không kìm nổi mắng trong lòng.
Hiện giờ thiên hạ đã hòa bình được từng ấy năm, những danh thần võ tướng dũng mãnh trước đây phần lớn đã điêu linh, mà con cháu của họ thì lại sống trong cuộc sống ấm no, đã đánh mất đi dũng khí và nhiệt huyết của tổ tiên rồi. Hơn nữa trên minh Bổn Đa Chính Triều thân yếu nhiều bệnh, càng nhìn không ra được chút hào khí nào của phụ thân và tổ phụ nữa.
Mấy ngày qua, y vẫn lo sợ bất an, đặc biệt là sau khi nghe tin phiên chủ Thủy Dã Thắng Thành (Mizuno Katsushige) của Phúc Sơn phiên đã chết, càng thêm hoang mang không chịu nổi dù chỉ một ngày, sợ mình cũng sẽ rơi vào kết cục như vậy. Khoảng thời gian này y sớm đã đưa gia quyến thân tộc về Quan Đông, nếu như không phải vì Bản Thương Trọng Tông và Mac Phu đều cự tuyệt đoi hoi dời nhà về Quan Đông của y, e là bản thân y cũng sớm vứt bỏ Cơ Lộ phiên trong tay bỏ chạy về Quan Đông rồi.
Cho dù là như vậy, y cũng không vứt bỏ được nỗi sợ hãi vốn có. Mấy ngày qua y vẫn luôn ở bên cạnh Bản Thương Trọng Tông, giống như mượn lấy một chút dũng khí của Bản Thương Trọng Tông vậy. Nếu như không phải e dè Bổn Đa gia có thế lớn gốc sâu trong nội bộ Mac Phu, Bản Thương Trọng Tông sớm đã trách phạt hành vi nhát gan này rồi.
Y không kìm nổi thầm trách mắng đối phương
- Chúng ta các đời nhận ân huệ của Mac Phu, lại là Phổ đại Đại Danh được Thần quân chấp nhận, đáng lẽ phải trung thành đến thời khắc cuối cùng, nghĩ nhiều như vậy có ích gì? Hiện tại Mac Phu đang rất gian nan, chính là lúc chúng ta lấy thân báo quốc. Chúng ta chỉ cần tận trung với Mac Phu là được! Về phần chống đỡ được hay không, thì phải xem ý trời.
- Vâng vâng.
Bổn Đa Chính Triều sắc mặt hơi biến đổi, nhưng cũng không nói gì nữa, chỉ nhẹ nhàng gật đầu.
Mặc dù biết trong lòng đối phương không đồng ý với lời nói của mình, nhưng Bản Thương Trọng Tông cũng không có hứng tranh luận với vị Đại Danh phổ đại này nữa. Từ sau khi đến Cơ Lộ phiên, y đã hạ lệnh tập kết toàn bộ phiên quân thu về làm thuộc hạ của mình, do mình đích thân chỉ huy. Mà Bổn Đa Chính Triều cũng không mâu thuẫn về vấn đề này cho lắm. Y biết mình cũng không có bao nhiêu kinh nghiệm, còn không bằng làm Thiên Lôi sai đâu đánh đó.
Nhưng cho dù là ngoài mặt giữ tự nhiên thế nào, thì Bản Thương Trọng Tông có bao nhiêu lòng tin? Y cũng lớn lên trong thời thái bình, bản thân y cũng không có bao nhiêu lòng tin đánh bại đươc quân tiên phong Đại Hán ở trước mặt, để giặc Hán không dừng bước ở Tây Quốc không đươc.
Cho nên trận này y vẫn không ngừng báo cáo với Mac Phu, hy vọng Mac Phu phái ra đươc càng nhiều viện quân và tinh binh mãnh tướng chi viện mình. Tuy rằng gần đây Mac Phu vẫn luôn điều động đại quân đến kinh thanh, nhưng y luôn cảm thấy vẫn chưa đủ, nên y cứ co cụm sưc manh về xung quanh mình.
Tuy nhiên, bất kể như thế nào, thành Cơ Lộ phải giữ, mà phía sau của thành Cơ Lộ chính là một bình nguyên, thẳng đến kinh thanh đều là một đường bằng phẳng. Nếu như thành Cơ Lộ bị công phá, đại quân giặc Hán tiến quân một mạch, thậm chí đánh thăng đến dưới thành Đô Kinh, khiến cho cả gân kinh ky cũng trở thành nơi chiến loạn.
Cho nên dù cảm thấy sưc manh trong tay mình không đủ, y vẫn đích thân dẫn một đại quân đến thành Cơ Lộ, định dựa vào pháo đài này cố gắng hết sức chống đỡ giặc Hán.
Y đứng ở trên đại Thiên Thủ các trung tâm thành Cơ Lộ, từ trên cao đưa mắt nhìn quân đội đang tuân tra bôn phia.
Sau khi giặc Hán đổ bộ, trong thành đã có không ít người vì sợ hãi nên lựa chọn rời khỏi thành thị này, mà y vừa đến đây, liền hạ lệnh bình dân không có liên quan đến việc quân sự trong thành thì di chuyển về gân kinh ky và Quan Đông, cho nên hiện tại trong thành Cơ Lộ đã không còn bao nhiêu bình dân nữa, khắp nơi đều là binh sĩ.
Những bình dân được di tản, Bản Thương Trọng Tông đang túng quẫn tài nguyên cũng không có cach gì đảm bảo cho họ, chỉ đuổi bọn họ đi, nên chặng đường tiếp theo của bọn họ nhất định sẽ gặp phải tình cảnh gian nan, chỉ đanh lang thang vất vưởng khắp nơi. Tuy nhiên đối với Bản Thương Trọng Tông, như thế còn tốt hơn nhiều so với việc ở lại trong thành Cơ Lộ làm vật hi sinh giữa hai làn lửa đạn.
Đương nhiên, ngoại trừ liều chết kháng cự giặc Hán tiến quân ra, y còn nhận một mệnh lệnh khác từ Giang Hộ ở ngoài ngàn dặm. So với cố thủ chờ viện binh, chống lại giặc Hán đến, mệnh lệnh này không đươc truyền ra ngoài, chỉ đanh làm trong bí mật.
Không sai, cùng với lúc phái viện binh, bên phía Giang Hộ cũng phái một đoàn sứ giả. Bọn họ đều là tâm phúc của Lão trung Thổ Tỉnh Lợi Thắng đại nhân. Lần này họ đến đây mang theo một sứ mệnh đặc biệt. Mà sứ mệnh đặc biệt này, ngoại trừ Bản Thương Trọng Tông ra cũng chỉ có cực kỳ ít người biết chuyện.
Đại Hán cướp bóc khắp nơi, chỗ nào cũng chịu tai họa chiến tranh, va lai còn tuyên hịch văn nói rằng muốn thảo phạt Mac Phu, muốn khiến cho Tướng quân Mac Phu Đức Xuyên Gia Quang và trọng thần của y phải trả giá vì trước đây đã bất kính với Đại Hán. Nhưng Tướng quân Mac Phu vẫn ngầm toan tính hòa đàm với Đại Hán, muốn thỏa hiệp với bọn họ. Tin tức này nếu truyền ra, chỉ sợ sẽ khiến những người khác bị chấn động rất nhiều.
Mac Phu hiện tại ở ngoài sáng vẫn tuyên cáo khắp nơi muốn huyết chiến đến cùng với giặc Hán, phải lấy Bắc Điều Thời Tông (Hojo Tokimune) làm gương. Cả nước trên dưới một lòng, cùng nhau chống lại xâm lăng của giặc Hán. Ai mà ngờ được rằng, ở sau lưng Tướng quân và trọng thần Mac Phu đang nghĩ hết cach để thỏa hiệp với giặc Hán, thậm chí còn định đưa ra một cái gia cực lớn.
Tuy nhiên Bản Thương Trọng Tông lại tiếp nhận hiện thực này. Dù sao y là người phải đích thân đối mặt với quân tiên phong của giặc Hán, đương nhiên hy vọng hơn bất kỳ ai rằng chiến sự xảy đến bất ngờ này kết thúc sớm một chút. Lưu dân lang thang vất vưởng thê thảm cỡ nào, y đã chứng kiến. Y vô cùng sợ hãi nếu như tiếp tục đánh nữa, con dân Quan Đông cũng phải chịu tai họa đáng sợ này. Y càng thêm sợ hãi thống trị của Mac Phu sụp đổ trong cơn mưa to gió lớn, cũng khiến cho Đại Danh phổ đại như y phải tùy táng.
Sau khi Bổn Đa Chính Triều rời khỏi tầng đỉnh của đại Thiên Thủ các mang theo tâm tình bất an, thì tầng đỉnh bắt đầu trở nên hoàn toàn yên tĩnh. Mãi đến một lúc lâu sau, mới có mấy tiếng bước chân rời rạc vang lên sau lưng y.
Đó là một người tuổi tầm bốn mươi, ăn măc như võ sĩ bình thường, nhưng diện mạo có hơi nhã nhặn, trông như một quan văn, chứ không phải là một võ sĩ ra trận giết địch.
- Tham kiến đại nhân.
Khi nhìn thấy Bản Thương Trọng Tông đứng xoay lưng, người đó rất cung kính hành lễ với y.
Gã là Cao Mộc Thanh (tạm dịch Takagi Kiyoshi), là tâm phúc bên cạnh Lão trung đứng đầu Thổ Tỉnh Lợi Thắng, cũng chính là người dẫn đầu được lão phái đi ganh vac việc hòa đàm lần này.
Gã có tính cách cẩn trọng, làm việc vô cùng tỉ mỉ cẩn thận, tuy rằng chức vị trong Mac Phu không cao, nhưng lại được Thổ Tỉnh Lợi Thắng nhìn trúng. Chuyện này phải hành sự bí ẩn, phải giao cho người như thế này làm mới được.
Mà gã cũng biết tầm quan trọng của việc làm này, cho nên kể từ khi tiếp nhận mệnh lệnh, liền ngựa không dừng vó từ Giang Hộ chạy đến kinh thanh, đi theo Bản Thương Trọng Tông cùng đến thành Cơ Lộ.
Thành Cơ Lộ đương nhiên cũng không phải là điểm cuối cùng của chặng đường của gã.
- Cao Mộc, tình thế trước mắt của thành Cơ Lộ thậm chí là cả Tây Quốc, dọc đường ngươi cũng đã nhìn thấy rồi. Cho nên nhiệm vụ lần này của ngươi rất nặng nề, chắc hẳn ngươi cũng đã hiểu rõ rồi phải không?
Bản Thương Trọng Tông không quay đầu nhìn gã, mà vẫn ngắm nhìn những tòa nhà trùng trùng điệp điệp.
- Kỳ vọng của Tướng quân đại nhân và Lão trung đại nhân, ngươi nhất định phải hành sự cẩn thận, tuyệt đối không đươc phụ lòng các ngài.
Tuy rằng Cao Mộc Thanh là tâm phúc của Lão trung đại nhân, nhưng Bản Thương Trọng Tông là sở Ti đại kinh đô, trong thể chế Mac Phu cách Lão trung cũng chỉ có một bước, địa vị vô cùng cao quý, cho nên lúc nói chuyện với gã cũng không cần khách khí gì cả.
- Xin đại nhân yên tâm, tại hạ đã hiểu rõ rồi.
Cao Mọc Thanh vẫn khom người, cung kính trả lời.
- Trước mắt thời thế khó khăn, qua một ngày thì tồi tệ thêm một phần, cho nên tại hiện tại cũng cam lòng phiêu lưu cả tính mạng, thay mặt Mac Phu đi đàm phán với giặc Hán. Chỉ cần phát hiện tung tích của giặc Hán, tại hạ sẽ lập tức đi tới.
Bản Thương lập tức trả lời.
- Đường tiến quân cụ thể của giặc Hán, ta đương nhiên không biết, nhưng lấy tốc độ tiến quân của bọn chúng, thì không bao lâu sau sẽ tiếp vào cảnh nội Bá Ma quốc. Cho nên ngươi chỉ cần ngay lập tức đi về phía tây nam, rất nhanh se bắt gặp quân đội của bọn chúng. Tuy nhiên, dọc đường ngươi nhất định phải giữ bí mật, tuyệt đối không đươc để bất cứ ai biết ý đồ ngươi làm việc này, cho đến khi gặp thủ lĩnh giặc Hán mới thôi, có hiểu không?
- Lão trung đại nhân cũng căn dặn tại hạ như vậy, tại hạ tuyệt đối sẽ không tiết lộ tin tức.
Cao Mộc Thanh trả lời.
Bản Thương Trọng Tông tiếp tục căn dặn.
- Lúc này giặc Hán sĩ khí đương thịnh, cho nên bọn chúng cũng sẽ không đáp ứng điều kiện chúng ta đề ra. Cho nên nếu như bọn chúng cự tuyệt, ngươi cũng tuyệt đối đừng có nổi giận. Chỉ cần thành lập một mối liên hệ với cấp cao của giặc Hán, để bọn chúng biết suy nghĩ của chúng ta, thì lần này coi như ngươi đã hoàn thành nhiệm vụ. Ngoài ra, ngươi cũng phải chú ý thu thập một chút tình báo của giặc Hán. Phải làm rõ hiện tại rốt cuộc bọn chúng có bao nhiêu binh lực, binh lực cấu thành như thế nào, sĩ khí quân địch ra sao. Những tình báo này cũng cực kỳ hữu dụng đối với chúng ta. Đây sẽ là thương lượng lâu dai, ngươi ngàn vạn lần không đươc làm mất mặt Mac Phu.
- Tại hạ nhất định sẽ làm tốt những việc mà sở Ti đại đại nhân dặn dò, nghĩ mọi cach để thám thính tin tức của giặc Hán.
Cao Mộc Thanh lập tức trả lời.
- Rất tốt, xem ra Lão trung đại nhân không chọn nhầm người.
Bản Thương Trọng Tông vui mừng đến bật cười.
- Thời giơ không đợi người. Đêm hôm nay các ngươi nhân lúc trời tối rời thành đi về phía tây đi, như thế cũng sẽ không gây xôn xao trong quân. Ta sẽ phái vài người trung thành và kín miệng đến hộ tống các ngươi.
- Đa tạ đại nhân!
Cao Mộc Thanh gật đầu thật mạnh, sau đó lại trở nên nghiêm túc.
- Thưa đại nhân, lúc tại hạ đến, Lão trung đại nhân cũng căn dặn tại hạ. Ngài nói giặc Hán lòng lang dạ sói, hơn nữa không biết thỏa mãn. Nếu như bọn chúng tất cả thuận lợi, thì chắc hẳn sẽ rao giá trên trời, đề ra những điều kiện mà chúng ta tuyệt đối khó mà tiếp nhận. Nếu như chúng ta muốn lấy những điều kiện mà chúng ta tiếp nhận đươc khiến giặc Hán lui binh, thì nhất định phải biểu hiện ra rằng chúng ta còn chống đỡ lại bọn họ, cho nên đại nhân nhất định phải nghĩ mọi cách, không tiếc bất cứ giá nào để ngăn cản giặc Hán. Cho dù ngăn cản không được, cũng phải khiến bọn chúng chịu tổn thất khó thừa nhận!
- Đấy là điều đương nhiên.
Bản Thương Trọng Tông ngẩng đầu nhìn thành Cơ Lộ.
- Cơ Lộ là nơi hiểm yếu như thế, lại có công sự phòng ngự khổ tâm gầy dựng qua bao đời, phai nói là không cach nao phá vỡ. Cho dù là giặc Hán có mạnh đi chăng nữa, muốn công phá nơi này cũng không đầu rơi máu chảy không đươc. Chỉ cần bọn chúng bị giáo huấn ở đây, thì bọn chúng sẽ biết điều mà thôi.
- Chỉ mong lời đại nhân nói sẽ thành sự thật.
Cao Mộc Thanh mỉm cười một cái, sau đó đột nhiên hạ thấp giọng.
- Còn một việc, cũng xin đại nhân phải chú ý. Chuyện này trọng đại, Lão trung đại nhân cố ý căn dặn tại hạ chỉ nói cho một mình đại nhân biết.
- Chuyện gì?
Bản Thương Trọng Tông có chút nghi hoặc.
- Trước khi tại hạ rời khỏi Giang Hộ, Mac Phu đã nhận được tin tức. Đại nạp ngôn đại nhân đã trốn thoát khỏi thành Cao Khi giam cầm ngài ấy, không biết tung tích.
Cao Mộc Thanh nhỏ giọng nói ra tin tức này.
- Để tránh gây chấn động thiên hạ, việc này tạm thời không nói ra. Tuy nhiên vẫn mong đại nhân cẩn thận đề phòng, quyết không để Đại nạp ngôn đại nhân tiếp xúc với giặc Hán!
- Đại nạp ngôn đại nhân không ngờ lại bỏ trốn rồi
Khi nghe được tin tức này, Bản Thương Trọng Tông cũng vô cùng chấn động.
Đại nạp ngôn Đức Xuyên Trung Trương, là đích tử của Tướng quân đời trước, hơn nữa lúc trước còn từng tranh đoạt ngôi vị thừa kế với Tướng quân hiện tại Đức Xuyên Gia Quang. Cho dù là hiện tại Đức Xuyên Gia Quang không có con trai, y vẫn là người thừa kế ngôi vị Tướng quân danh chính ngôn thuận nhất về mặt lý luận.
Bởi vì thân phận đặc biệt này, đào vong của y, đương nhiên sẽ khiến cho trên dưới Mac Phu cực kỳ chấn động.
Điều càng đáng suy ngẫm hơn là nếu như y tiếp xúc với giặc Hán, khó tránh sẽ giống như triều đình, trở thành quân cờ trong tay giặc Hán, bị bọn họ lợi dụng, biến thành lợi khí chống lại Tướng quân Mac Phu.
Cho nên bất kể như thế nào, cũng không đươc để Đại nạp ngôn đại nhân đang bỏ trốn tiếp xúc với giặc Hán. Chính là vì suy nghĩ này, binh lực các nơi của Mac Phu đều đang trong tình hình căng thẳng phái nhiều đam người đi lùng sục bắt Đức Xuyên Trung Trường. Đức Xuyên Gia Quang còn đặc biệt ra mệnh lệnh, tuyên bố đệ đệ của mình đã phạm tội mưu nghịch, giết chết tại chỗ không cần e dè thân phận.
Mà Bản Thương Trọng Tông đương nhiên cũng phải nghiêm ngặt tử thủ, quyết không để Đức Xuyên Trung Trường và đám người ủng hộ y có cơ hội tiếp xúc với giặc Hán.
Sau khi Ban Thương Trong Tông đã hiểu rõ ý của Lão trung đại nhân, vội vàng bày tỏ mình cũng sẽ chu ý, mới khiến cho Cao Môc Thanh yên long.
Ngay trong đêm đó, đám người Cao Mộc Thanh, theo hộ tống của hộ vệ do Bản Thương Trọng Tông phân phó, thừa dịp trời tối rời khỏi thành Cơ Lộ, một mạch xuất phát về phía Tây Quốc.
Mà đúng như bọn họ suy đoán, đôi quân mà lần này Chu Phác suất lĩnh tiến quân một đương, đã đến vùng phụ cận nơi giao giới của Bá Ma quốc và Bị Tiền quốc.
Từ khi bọn họ đánh bại Thủy Dã Thắng Thành phiên chủ của Phúc Sơn phiên (Fukuyama), giết chết Thủy Dã Thắng Thành, hào tộc phiên chủ xung quanh càng nghe tên sợ mất mật, không ai dám giao phong với quân đội Đại Hán, đều nghe phong thanh chạy mất. Việc tiến binh của Chu Phác cũng trở nên vô cùng thuận lợi. Nếu như không phải là vì củng cố tuyến đường vận chuyển hậu cần. Đội quân của y thậm chí đã đánh vào gân kinh ky rồi.
Nhưng mà, y và quan Tham nghị bên cạnh không vì một loạt thắng lợi này mà đầu óc u mê. Bọn họ không chỉ tiến binh lấy ổn làm chính, mà cũng bắt đầu trở nên cẩn thận đối với chiến sự tiếp theo, cũng không còn lạc quan như trước nữa.
- Mac Phu quả nhiên làm việc quả quyết, thật sự có gan buông bỏ toàn bộ Tây Quốc, vườn không nhà trống, dĩ dật đãi lao chờ chúng ta đánh sang!
Ở trong doanh địa lâm thời, Hoàng Xương Quốc cảm thán với Chu Phác.
- Chu đại nhân, lúc trước chúng tôi suy tính, đều cảm thấy Mac Phu sẽ kiềm nén không được mà quyết chiến với quân ta, sau đó quân ta một trận chiến thắng, kế tiếp buông tay tiến công gân kinh ky. Hiện tại bọn chúng lại quyết đoán như thế, mặc kệ chúng ta khiêu khích bọn chúng thê nào cũng không nam hạ quyết chiến với quân ta, khiến quân ta không bắc thượng không đươc, kéo dài đường cung ứng của quân ta. Sưc manh của bọn chúng càng tụ tập sưc manh bị phân tán thì càng mạnh mẽ, tiếp theo e là quân sẽ gặp không ít khó khăn.
- Chuyện này cũng nằm trong dự liệu. Vốn dĩ ta chưa từng nghĩ thuận lợi vào kinh đô.
Chu Phác lại không lo lắng.
- Hơn nữa, chúng ta hấp dẫn càng nhiều quân đội Mac Phu đến đây, chẳng phải càng phối hợp thuân lơi với hành động của Triệu soái sao?
- Tuy là nói thế, nhưng nếu như chúng ta trên đường gặp thất bại, nửa bước cũng khó đi, vậy thì làm mất mặt Đại Hán rồi, cũng sẽ mất đi uy tín trước mặt đám phiên chủ này.
Hoàng Xương Quốc bình tĩnh trả lời.
- Đừng quên, đoạn đường này chúng ta chỉ có hơn ngàn quân Hán. Nếu như thật sự đám phiên chủ này sợ hãi, thậm chí là hai lòng, hậu quả cũng dễ dàng nghĩ ra được
Y nói như vậy, quả thật là khiến cho Chu Phác có chút bận tâm rồi.
- Vậy Hoàng tham nghị cảm thấy phải làm gì? Đâu dừng lại bất động được phải không?
- Mấy vị tham nghị chúng tôi đã thảo luận, mọi người đều cảm thấy nếu đã bắt đầu tiến binh, thì chẳng bằng cứ thẳng tiến, tuyệt đối không đươc do dự. Tuy nhiên phương thức đánh trận phải càng thêm cẩn thận, cầu ổn chứ không cầu nhanh.
Hoàng Xương Quôc vừa nói, vừa vẽ vẽ lên địa đồ.
- Nếu Mac Phu đã có tâm tư muốn dĩ dật đãi lao, thì bọn chúng nhất định sẽ tận dụng địa lợi để giao chiến với chúng ta. Địa lợi thì không gì qua khỏi kiên thành pháo đài, cho nên hiện tại quân địch có lẽ đã tập kết ở thành Cơ Lộ, định ngăn cản đường tiến binh của chúng ta.
- Thành Cơ Lộ?
Tầm măt của Chu Phác di chuyên trên địa đồ, sau cùng rơi vào tòa hung thành.
- Đó quả thật là một tòa thành hùng vĩ. Nếu quân phòng thủ ý chí kiên định, chỉ e là khó công phá nhanh chóng.
Hoàng Xương Quốc cũng gật gật đầu.
- Đúng vậy, thưa đại nhân. Căn cứ vào tình báo chúng ta nhận được lúc trước, tòa thành Cơ Lộ này là một pháo đài cỡ lớn, công sự phòng bị vô cùng nghiêm mật, hơn nữa số lượng rất đông, hoàn toàn khác với những phiên thành mà chúng ta gặp trên đường trước đây. Tòa thành hùng vĩ như vậy, Mac Phu lại tập trung nhiều binh lực. Nếu chúng ta cường công thì chỉ e là sẽ thương vong rất lớn.
Chu Phác im lặng ngẫm nghĩ một chút, cũng thống nhất với cách nhìn của đối phương.
Trải qua lôi kéo trên đường và chiêu mộ của triều đình, hiện tại quân đội trong tay y đã trở thành một đại quân mấy vạn người. Nhưng sưc manh trung thanh trong số đó không nhiều, cũng chỉ có một hai vạn người mang theo từ Cửu Châu mà thôi. Huống hồ ngay cả tố chất của những người này cũng khó mà khen ngợi được. Thứ tin tưởng nhất vẫn là binh lực hơn ngàn người của Đại Hán, thứ tuyệt đối không dễ dàng tổn thất.
- Cho nên, trải qua thảo luận của chúng tôi, phương thức tốt nhất vẫn là nhanh chóng chiếm lĩnh một tòa thành trì thông cảng, sau đó để hải quân mang pháo công thành lên bờ, như vậy mới giảm thiểu đươc thương vong của chúng ta.
Hoàng Xương Quôc nói ra ý kiến của mình.
- Kính mong đại nhân mau mau đưa tin với Cửu Châu!