Bọn họ phái Mao Lợi Nguyên Tín đến, thứ nhất là để do thám thái độ Đại Hán, xem xem bọn họ phải chăng muốn cùng Mao Lợi gia làm kẻ địch; thứ hai là tìm kiếm hai phe hợp tác, ít nhất đây là cơ hội để Mao Lợi gia hành sự.
Quân đội Đại Hán vừa đến liền biểu hiện sức chiến đấu cực mạnh, bất luận là trên trời hay trên biển, đều duy trì ưu thế võ lực nghiền ép, cho dù hai phe vẫn chưa có giao chiến, nhưng trên dưới Trường Châu phiên đều hiểu, võ lực của mình bây giờ, là tuyệt đối không ngăn cản được tiến công của quân đội Đại Hán.
Cho nên, Tất Túc tỏ vẻ chỉ cần Mao Lợi gia không vì Mạc Phủ mà tử chiến thì không xem Mao Lời gia làm kẻ địch, y cũng lập tức thể hiện rõ thái độ lập trường, sợ vì Mạc Phủ mà đưa tới tai bay vạ gió.
- Quý phiên quả nhiên là hiểu rõ đại nghĩa. Mắt thấy đối phương biết điều, Tất Túc cũng thản nhiên mỉm cười.- Vậy ta làm ra được bảo đảm với ngươi.
Tuy thực lực Mao Lợi gia không hẳn mạnh bao nhiêu, nhưng dù sao cũng trấn giữ cực nam đảo Bản Châu, chiếm giữ con đường quân đội Đại Hán phải đi qua bắc tiến kinh đô, nếu như bọn họ hợp tác cùng quân đội Đại Hán, đương nhiên là một chuyện tốt. Đối với quân đội Đại Hán mà nói, kẻ thù phải đối diện càng ít càng tốt.
Chẳng qua, càng như vậy, càng không được trước mặt bọn họ biểu lộ vui vẻ, gã cố ý biểu hiện quá thận trọng, giống như thái độ của Mao Lợi gia đối với gã mà nói cũng không mấy trọng yếu.
- Đa tạ Tướng quân, như vậy, trên dưới tệ phiên nên yên tâm. Để nhận được cam đoan từ chính miệng Tất Túc sau đó, Mao Lợi Nguyên Tín nhẹ nhàng thở ra.- Mao Lợi gia chúng tôi, đối với Mạc Phủ thù hận sâu đậm, đó là lý do không giúp đỡ bọn họ, mong Đại Hán có thể nhất cổ tác khí, hoàn toàn đánh bại Đức Xuyên Mạc Phủ, vì ta chờ đợi đã lân rồi!
Tuy nói như thế, nhưng Mao Lợi Nguyên Tín cũng nhìn ra, gã chỉ là một quan quân chiến địa của Đại Hán mà thôi, mặc dù địa vị rất cao nhưng hẳn là không đứng được ở lập trường của triều đình Đại Hán đề ra một quyết định, cho nên thái độ của y không tin tưởng hoàn toàn.
Tuy là trên dưới phiên Trường Châu sau khi phân tách rất lâu, đều được chia ra Đại Hán khoan dung những loại phiên chủ trung lập hoặc là đầu hàng, vả lại thái độ của bọn họ đối với Đảo Tân gia và Lập Hoa gia đã biểu lộ điểm này, nhưng lời nói không được bảo đảm đáng tin, tâm vẫn không an ổn.
Vẫn phải gặp gỡ Tổng đại tướng Đại Hán với vị sứ giả Đại Hán tuyên bố “Cửu Châu thưởng phạt lệnh”, cùng bọn họ xác định thái độ thiết lập liên hệ mới được.
Hai người trầm mặc một lúc lâu sau đó, trước mắt thấy lời nói của Tướng quân Đại Hán luôn có ý tứ, Mao Lợi Nguyên Tín đành phải nói tiếp.
- Ý của Tướng quân, chúng tôi đã hiểu rồi, chúng tôi sẽ phối hợp với hành động của Tướng quân, chỉ cần quân đội Đại Hán muốn tiến lên phía bắc giao chiến với Mạc Phủ, tệ phiên tuyệt đối không cản trở. Bây giờ quân đội Đại Hán ở Cửu Châu võ công lừng lẫy, nghĩ đến rất nhanh sẽ tiến quân đến kinh đô rồi… Tướng quân, để ta và sứ giả đi tham kiến Tướng quân và sứ giả thiên tử quý quốc phái tới không?
- Nếu là muốn tham kiến, các ngươi dĩ nhiên được đi tham kiến. Tất Túc không có ý làm khó bọn họ.- Hiện tại Đại tướng và sứ thần Đại Hán chúng tôi đã đi công cán ở Trường Khi rồi, nếu ngươi muốn đi, vậy thì đi đi, ta sẽ cho một số binh lính hộ tống ngươi đi, nhưng bây giờ trên đảo Cửu Châu khá là hỗn loạn, trên đường đi sứ giả phải cẩn thận.
- Đa tạ ý tốt của Tướng quân, chúng tôi sẽ cẩn thận. Tuy nghe được Trường Khi đã rơi vào tay Đại Hán, hơn nữa thành là đất trú đóng của đại quan trong quân chính bọn họ làm người ta có phần cảm khái, nhưng Mao Lợi Nguyên Tín vẫn hành lễ với Tất Túc.
Tiếp đó, y đột nhiên hạ thấp thanh âm.
- Nếu quý quân thật sự có thành kiến với Tế Xuyên gia, vả lại muốn dùng tính mạng Tế Xuyên gia để lập uy, Mao Lợi gia chúng tôi cũng giúp đỡ được.
Tất Túc còn chưa biểu đạt ý kiến, đột nhiên Mao Lợi Nguyên Tín cười quỷ dị rồi đứng dậy.- Không dối gạt gì Tướng quân, hiện tại bên trong phiên thành Tiểu Thương, đã có không ít người bất mãn với Tế Xuyên gia, bọn họ cũng không đồng ý đi chịu chết cùng Tế Xuyên gia, nếu Tướng quân thật sự muốn tính mạng bọn họ, chúng tôi ngấm ngầm hòa giải.
Vì trong lòng mong đợi Mao Lợi gia đến trợ giúp mình, cho nên từ khi sứ giả Mao Lợi gia giá lâm, Tế Xuyên Trung Lợi đối xử với bọn họ hết sức ân cần, không có bao nhiêu phòng bị, vốn dĩ Mao Lợi gia và phiên Tiểu Thương qua lại rất nhiều, lần này càng là cơ hội tốt cùng một số nhân vật trọng yếu trong phiên Tiểu Thương tiến hành đàm phán —— đương nhiên, thực sự không có bao nhiêu người nguyên ý vì Tế Xuyên gia và Mạc Phủ tuẫn táng.
Dự định lấy Tế Xuyên gia làm công cụ lấy lòng Đại Hán chúng ta sao? Tất Túc nở nụ cười lạnh trong lòng.
Tuy nhiên, mượn cớ này mà ít khiến quân đội Đại Hán chịu chút thiệt hại, dù sao vẫn là chuyện tốt.
- Vậy thì cứ theo như sứ giả nói đi. Gã cười phá lên.- Mời ngươi về nói cho những người có lòng dạ đó, trong vòng ba ngày nếu không dâng thành trì ra, chúng tôi sẽ lấy mạng toàn bộ gia tộc Tế Xuyên, nếu ba ngày sau đó vẫn không có làm thành, vậy thì đừng trách chúng tôi!
Mao Lợi Nguyên Tín vẫn mỉm cười.- Tin tưởng bọn họ sẽ đưa ra phán đóan sáng suốt.
Ngày hôm đó, Mao Lợi Nguyên Tín trở về trong thành, sao đó đem tin tức quân đội Đại Hán bằng lòng bỏ qua cho Tế Xuyên gia nói cho Tế Xuyên Trung Lợi biết, nhưng mà y cũng không cao hứng được bao lâu. Khoảng chừng trong đêm hôm đó, vài vị trọng thần trong phiên nhận được tin tức chân chính đã phát động nổi loạn trong đêm khuya, Tế Xuyên Trung Lợi và con cái bị giết chết.
Kỳ hạn ba ngày Tất Túc đưa ra chỉ còn một ngày, phiên thành Tiểu Thương liền theo trợ giúp của Mao Lợi đánh hạ được rồi, quân Đại Hán đã tiến đến cực bắc đảo Cửu Châu, như vậy đã chính thức khống chế toàn bộ đảo Cửu Châu.
Đây là một thắng lợi hết sức huy hoàng, đương nhiên đối với bọn họ mà nói, chỉ là hoàn thành một phần mục tiêu thứ nhất mà thôi, quãng đường còn lại vẫn rất dài.
Sau khi đánh hạ phiên Tiểu Thương, một đám quân sĩ Đại Hán cùng Mao Lợi Nguyên Tín xuôi nam tới Trường Khi, y sửa soạn được tham kiến Đại tướng và sứ thần Đại Hán, nhưng mà bọn họ chỉ dốc sức vô ích, bởi vì khi đó bọn người Triệu Tùng và Chu Phác đem theo địa chủ các nơi tham trận tấn công thành Cửu Lưu Mễ trước.
Mao Lợi Nguyên Tín không bằng lòng lãng phí thời giờ mà chờ đợi, cho nên y dứt khoác lên đường lần nữa, từ Trường Khi xuất phát đến thành Cửu Lưu Mễ, lần này ruốt cuộc theo kịp bước chân đám người Chu Phác.
Bởi vì phiên Cửu Lưu Mễ từng bị bình định toàn bộ, vốn dĩ Chu Phác và Triệu Tùng đã dự định điều quân trở về, nhưng sau khi nghe được tin tức sứ giả Mao Lợi gia phiên Trường Châu đến, Chu Phác vẫn dành thời giờ tiếp kiến vị sứ giả này.
Vừa gặp mặt, Mao Lợi Nguyên Tín hướng đến vị sứ giả này hành lễ một mực cung kính.
- Tại hạ Mao Lợi Nguyên Tín, bái kiến sứ giả.