Hịch văn của quân đội Đại Hán đã nói rất rõ ràng rồi, bọn họ chính là muốn trừng phạt Mạc Phủ, chính là muốn trừng phạt đầu đảng tội ác Đức Xuyên Gia Quang, cho nên Gia Quang vì bảo vệ tính mạng của mình nhất định sẽ liều chết chống cự, cuối cùng sẽ cưỡng ép kéo Đức Xuyên Gia chôn cùng y, còn Đức Xuyên Trung Trường cho rằng bản thân có nghĩa vụ đứng ra bảo vệ cốt nhục của Đức Xuyên gia, còn không phải theo loại tình thế này liều chết tới cùng.
Cho nên, sau khi trải qua xem chừng ngủ đông một đoạn thì giờ, Đức Xuyên Trung Trường quyết định chủ động đứng ra tiếp xúc với Đại Hán.
Tuy nhiên y cũng biết mình hiện giờ gọi được là người cô độc, cũng không có bất kỳ thế lực nào để dựa vào, cho nên y cũng không dám tự mình đi tới gần kinh kỳ trước, thậm chí không dám đánh ra cờ hiệu của mình, chỉ là tiềm phục ở trong sơn thôn trốn tránh, sau đó phái một trong những gia thần còn sót lại của mình Đạo Diệp Chính Lợi sang, cầu mong tiếp xúc với Đại Hán.
Đạo Diệp Chính Lợi cũng vô cùng cẩn thận dè dặt, y sau khi đi tới gần kinh kỳ, vẫn luôn cẩn thận tìm hiểu tình báo có dính líu tới quân đội Đại Hán, biết rõ ràng hướng đi đại khái và phương hướng đang đứng của quân đội Đại Hán, y cải trang giả dạng, thừa dịp các nơi hỗn loạn tới được vùng đất chiếm lĩnh của quân đội Đại Hán, sau đó nghĩ hết cách giành lấy được đưa tin với phiên Nhật Bổn của quân đội Đại Hán.
Ngay sau khi tin tức thượng báo tới doanh Đại Bản dựng ở Thần Hộ, vả lại Chu Phác tự mình biết được, gã lập tức đừng lại sự vụ trong tay, sau đó hạ lệnh mang Đạo Diệp Chính Lợi tới trước mặt mình.
Tuy rằng hiện giờ Đại Hán đang quyết chiến với Đức Xuyên gia, nhưng chính mục đích của bản thân quân đội Đại Hán mà nói, Chu Phác biết bọn họ tìm kiếm không phải diệt trừ hoặc là hủy diệt Mạc Phủ, mà là đang tìm kiếm một loại cục diện khiến thế lực các phương Nhật Bổn kiềm chế lẫn nhau, kết quả không khiến Đại Hán ở cục diện địa vị siêu nhiên, cũng chỉ có loại cực diện này mới có lợi nhất với Đại Hán, khiến Đại Hán chiếu theo cách nghĩ của bệ hạ trước đó tiếp tục từ Nhật Bổn ép ra tiền tài.
Theo phương châm này, Mạc Phủ Đức Xuyên, thậm chí bản thân Đức Xuyên Gia Quang cũng không coi là tử địch của Đại Hán, mà công cụ Đại Hán gõ và lập uy, trận đánh đầu tiên này là về ngoại giao và chính trị, tiếp theo mới là về quân sự, từng lần thắng lợi về quân sự, chỉ là để tăng thêm lợi thế trong đàm phán của Đại Hán, lo lắng khống chế thời cục chính trị của Nhật Bổn.
Cho nên Chu Phác cũng không bài bỏ tiến hành tiếp xúc và phán đoán với Đức Xuyên gia, mà thân phận Đức Xuyên Trung Trường đặc thù như thế, càng thêm là đáng giá y đi lợi dụng. Vì thế Đạo Diệp Chính Lợi có được một lộ đi đường thuận lợi, tới được bên trong thành Thần hộ đại quân bao vây đoàn đoàn.
Thần Hộ vốn dĩ là một tòa thành trấn cảng biển phồn hoa, thế nhưng gần đây bởi vì đại chiến giữa hai nước, cho nên trước khi quân đội Đại Hán đánh vào gần kinh kỳ liền đã có rất nhiều người chọn lựa chạy trốn giữ mạng, đợi sau khi quân đội Đại Hán đánh tới dưới thành, cư dân trong thành càng thêm không còn một mống, cho nên tòa thành trấn này cũng không nhìn thấy được phồn hoa ngày xưa nữa.
Tuy nhiên, sau khi chiếm lĩnh Thần Hộ, đại quân bao vây đóng quân ở nơi này, vả lại thương cảng cũng bị thuyền vận chuyển Đại Hán và thương thuyền Nhật bổn vận chở lương thực và đồ đạc đạn dược xuyên qua lại bên trong đó nhét đầy, thật cũng đủ nhìn ra được mấy phần phong thái của ngày thường.
Chu Phác sau khi tới được Thần Hộ, trưng lấy phủ đệ phú thương rất là xa hoa trong thành dùng cho mình, đường hoàng đi vào ở, còn Đạo Diệp Chính Lợi cũng bị người một đường áp giải tới nơi này.
Ngay Đạo Diệp Chính Lợi bị mang tới trong phòng Chu Phác đang ở, vả lại lúc nhìn thấy vị sứ thần Đại Hán này, y không vội không vàng quỳ xuống, đối với vị thống trị thực sự Tây Quốc hiện giờ này quỳ bái thành thật.
- Tại hạ Đạo Diệp Chính Lợi, bái kiến thiên sứ đại nhân!
- Đứng lên, không cần đa lễ! Chu Phác khoát thẳng tay áo, ra hiệu đối phương không cần hết mực cung kính như thế.- Ngươi là thay mặt Đức Xuyên Trung Trường sang đây, vậy Đức Xuyên Trung Trường có lời gì muốn mang cho ta không?
Tuy rằng Chu Phác thoạt nhìn vẫn coi như khách khí, nhưng Đạo Diệp Chính Lợi cũng không nâng thân mình lên, mà là vẫn quỳ bái ở trước mặt Chu Phác như cũ.- Khải bẩm đại nhân, Đại nạp ngôn đại nhân phái tại hạ sang đây, là muốn tìm kiếm nên như thế nào khiến cho Đức Xuyên gia và Đại Hán giảng hòa. Trước đó bởi vì chính trị hà khắc và thiển cận của Đức Xuyên Gia Quang, hai phía chúng ta nảy sinh những việc khiến người đau lòng, cũng khiến Mạc Phủ chúng ta rơi vào bên trong hoàn cảnh như thế, ngài ấy vì cục diện hiện giờ đau lòng sâu sắc, cũng phi thường hy vọng đủ vì Đức Xuyên gia tận hết non yếu, khiến hai nhà đủ cứ thế lui binh, lần nữa quay về tốt hơn.
- Quay về tốt hơn? Nghe vào thật sự không tệ a.
Chu Phác hơi khẽ gật đầu, giống như rất hưởng dụng, sau đó gã đột nhiên sắc mặt ngưng tụ.- Thế nhưng ta nghe nói đại nhân nhà ngươi tuy rằng là con vợ chính của tướng quân đời trước, đệ đệ ruột của Đức Xuyên Gia Quang, nhưng luôn ở bên trong Mạc Phủ chịu nghi kỵ, nhất là không nhận được coi trọng của Đức Xuyên Gia Quang. Đức Xuyên Gia Quang những năm trở lại đây vẫn luôn đang chèn ép đại nhân nhà ngươi. Cho nên hiện giờ đại nhân nhà ngươi chỉ là người đơn độc mà thôi, cho dù là muốn vì hai nhà làm chút gì đó, lại như thế nào làm được đây?
Chất vấn vô cùng hữu lực này, vả lại nói được không mảy may khách khí, cho nên Đạo Diệp Chính Lợi bởi vì có chút xấu hổ mà sắc mặt đỏ lên, gần như nói không ra lời rồi. Đồng thời, vị sứ thần đại nhân này đối với tình hình trong Mạc Phủ hiểu rõ tỉ mỉ cũng khiến y hơi chút kinh ngạc.
Cũng may thân là sứ giả, y đương nhiên trong lòng sớm đã đối với các loại tình hình có khả năng xuất hiện trong lòng có sẵn, cho nên y cũng rất nhanh liền đè xuống không vui và xấu hổ trong lòng, lại lần nữa giải thích đối với vị sứ thần Đại Hán này.
- Đại nhân, ngài nói không sai, Đức Xuyên Gia Quang bởi vì lòng mang ganh tị với Đại nạp ngôn đại nhân, từ lúc bắt đầu kế thừa đại vị Tướng quân vẫn luôn đang tìm cách chèn ép Đại nạp ngôn đại nhân, cũng thấy được lòng dạ hẹp hòi, vô tình vô nghĩa.- Loại cách làm không còn chút tình thân nhân luân, đảo hành nghịch thí này, thời điểm Tướng quân đời trước tại vị liền đã rước lấy đau lòng của tổ tiên, càng thêm khiến bọn gia thần của Mạc Phủ vô cùng khó mà nhẫn nhịn được. Trước đó tất cả mọi người là trở ngại dâm uy của Gia Quang cho nên không dám nhiều lời mà thôi… hiện giờ tình thế đã khác nhau rất lớn rồi.
- Ý của ngươi là trong Mạc Phủ có rất nhiều quan lại vô cùng bất mãn với Đức Xuyên Gia Quang phải không? Sau khi nghe thấy nơi này, Chu Phác cũng coi như có một chút hứng thú.
- Vậy số người của đám người này có chừng bao nhiêu? Lẫn nhau cũng có đưa tin tới lui? Có nghe theo điều khiển của gia chủ nhà ngươi hay không?
Mấy vấn đề này, đều đánh trúng yếu hại, khiến Đại Diệp Chính Lợi trong lúc nhất thời lại có chút nghẹn lời.