- Bệ hạ, muốn nói động Mao Lợi gia hướng về phía chúng ta, không để cho ra một số điều kiện tốt là không được đấy. Đúng lúc này, Nhất Điều Kiêm Hà đột nhiên nhắc nhở Pháp hoàng.- Mao Lợi gia xưa nay gian xảo khôn khéo, hơn nữa hám lợi, không cho ra ích lợi thực tế, bọn họ tuyệt đối sẽ không có hành động.
Pháp hoàng hơi hơi nhắm hai mắt lại, hiển nhiên là đang suy nghĩ như thế nào đối đãi bộ tộc Mao Lợi, khai ra điều kiện làm cho bọn họ động lòng.
- Hạng mục công việc cụ thể, ái khanh tự mình suy xét, trẫm cho ngươi toàn quyền đến ứng đối. Sau một lát, ông ta hạ quyết tâm, sau đó mở mắt nhìn Nhị Điều Khang Đạo.- Nếu như cần thiết, đáp ứng đem lãnh địa vốn có của Tây Quốc phong tặng cho bộ tộc Mao Lợi. Vả lại... tiến hành phong thưởng theo lệ của Phong Thần gia.
Theo lệ của Phong Thần gia? Nhị Điều Khang Đạo hơi hơi giật mình.
Năm đó Phong Thần Tú Cát là đứng đầu đám công khanh, làm tới đại thần Thái Chính đó... Hơn nữa, Phong Thần gia cũng từng bị liệt là Nhiếp Quan gia, trở thành đẳng cấp cao nhất trong gia môn công khanh.
Mao Lợi Thái Các nghe được khiến cho người ta hơi dở khóc dở cười...
Tuy nhiên, bây giờ là lúc cấp bách, làm một số chuyện lạ thường cũng là không có cách nào khác, chuyện dẫn ngoại binh Đại Hán này đều làm được, còn sợ làm việc này sao?
- Vâng! Gã trịnh trọng thi lễ với Pháp hoàng bệ hạ, đáp lời.
Tuy rằng thân phận là gia chủ Nhị Điều gia một trong Nhiếp Quan gia, Nhị Điều Khang Đạo cũng không hy vọng Đằng Nguyên thị độc đại trong Nhiếp Quan gia lại thêm một cái họ khác, nhưng gã cũng biết được, hiện giờ là thời kì khẩn cấp, chính là phải làm một số chuyện không giống tầm thường.
Đại thần là đỉnh phong trong quan chế pháp lệnh của triều đình Nhật Bổn, sau thời đại bình yên thậm chí triều đình thường xuyên cũng không có thiết lập, ngày thường lấy Tả đại thần làm tôn quý, nhớ lại Đức Xuyên Gia Khang năm xưa, cũng chỉ là một năm trước khi chết đi mới chiếm được quan chức đại thần Thái Chính mà thôi.
Hiện giờ gia đốc Mao Lợi gia, phiên chủ phiên Trường Châu Mao Lợi Tú Tựu, hiện tại cũng chưa tới bốn mươi tuổi, ở cái tuổi này nhận được lời hứa phong tặng cho đại thần Thái Chính, vinh hạnh đặc biệt này thật sự là khó nói lên lời, thậm chí khiến cho trong lòng bản thân Nhị Điều Khang Đạo cũng cảm thấy có chút ghen tị.
Tuy nhiên, năm xưa tổ tiên của gã vì Phong Thần Tú Cát hiến lên vàng bạc cung phụng mà được thừa nhận vị Phong thái các kia, khiến ông ta trở thành Thái chính đại thần đứng đầu trong công khanh, như vậy hiện tại ông ta dĩ nhiên cũng bài trừ rơi hết thảy không vừa lòng, thừa nhận một vị Mao thái các lên làm đại thần Thái Chính.
Mao Lợi gia là phiên lớn, tuy rằng so với thời đại quá khứ đã bị Đức Xuyên gia suy yếu rất lớn rồi, nhưng vẫn như cũ có không ít thực lực, đủ để làm ô dù cho triều đình, và làm lớn mạnh thanh thế triều đình. Nó bị Đức Xuyên gia nghiêm khắc đối đãi qua cũng là một chuyện tốt, bởi vì như vậy bọn họ sẽ lòng mang oán hận, lại càng dễ dàng gia nhập vào bên phản đối Mạc Phủ.
Vào hôm nay Đại Hán đánh tới, Mao Lợi gia khẳng định trong lòng đã dao động rồi, muốn đầu nhập vào Đại Hán, nhưng cũng lo lắng không chiếm được đãi ngộ tốt, cũng lo lắng phải gánh vác bêu danh trong thiên hạ. Mà hiện tại, những người này phía mình vừa đúng lúc cho ra một cái cớ khởi sự danh chính ngôn thuận cho bọn họ rồi.
Loại chuyện các bên cùng có lợi này, thiết nghĩ tinh thông tính toán lợi hại như Mao Lợi gia, là đủ nhìn ra tất yếu bên trong đấy.
Vì không cho Mao Lợi gia trước khi chính mình đưa tin nghiêng hẳn về phía Đại Hán, Nhị Điều Khang Đạo cũng gấp rút hành trình, mang theo vài tên tùy tùng ít ỏi, không để ý một đường mệt nhọc cùng với nguy hiểm, xuyên qua lãnh địa miền nam đã một mảnh hỗn loạn, trong vài ngày ngày đêm kiêm trình đi tới trong vùng lãnh địa của Mao Lợi gia.
Mà Pháp hoàng và đám người Nhất Điều Kiêm Xa thì dựa theo kế sách của Tả phủ đại nhân, một đường đi về phía tây tránh thoát dòng người chạy nạn, đến trong núi nước Thạch Kiến tạm thời trốn tránh ở lại, nghĩ đến lại phải qua tiếp cuộc sống cực khổ một đoạn tháng ngày ngắn rồi.
Khi đi vào trong vùng lãnh địa của Mao Lợi gia, Nhị Điều Khang Đạo lập tức phát hiện nơi này đã là một mảnh giới nghiêm, tuy rằng hiện tại các phiên khác cũng là như lâm đại địch động dụng võ sĩ trong phiên, nhưng ở chỗ Mao Lợi gia này, tình cảnh có vẻ ngưng trọng hơn nữa, ở trong biên cảnh phía bắc, khắp nơi đều là phiên quân võ trang đầy đủ đang tuần tra, vừa ngăn cách được đưa tin các phiên phía bắc, cũng ngăn cách đường đi của dân chạy nạn trong nước trốn ra phía bắc.
Nhìn thấy tình cảnh này, Nhị Điều Khang Đạo càng thêm tin tưởng phán đoán vừa rồi của Nhất Điều Kiêm Hà. Nếu không phải trong lòng còn khó lường mà nói, khi Mao Lợi gia ở phía nam đã đối đầu với Đại Hán kẻ địch mạnh mẽ này, vì sao còn phải ở biên cảnh phía bắc bố trí nhiều phiên quân như vậy chứ? Cho dù muốn ngăn cách dân chạy nạn trốn chết cũng không cần phải làm như vậy.
Đoàn người này của Nhị Điều Khang Đạo vừa mới đặt chân đến trong phiên Trường Châu, cũng rất mau bị phiên quân ở chung quanh tuần tra tìm tòi phát hiện được hành tích, tuy nhiên Nhị Điều Khang Đạo đến hiện tại cũng không cần phải ẩn núp chính mình nữa rồi, gã không có trốn chết như lúc trước, mà là thoải mái đứng ở trước mặt đám người kia, sau đó nói ra thân phận của mình.
Cử động như vậy của gã, không ngoài dự kiến khiến cho đám phiên quân này sinh ra xôn xao, sau đó đám người kia lập tức giữ lại gã, tiếp theo áp gã đi đến phiên thành Trường Châu.
Khi Mao Lợi Tú Tựu nghe được các bộ hạ báo cáo tới được tin tức, Hữu phủ đại nhân triều đình không ngờ đích thân tới bản phiên rồi, y cũng chấn động như những người khác vậy.
Chuyện Pháp hoàng và Thiên hoàng cùng với người của triều đình chạy ra Đô Kinh này y đều là biết được, y chỉ là không có ngờ được, bọn họ không ngờ nhanh như vậy tìm tới cửa mình rồi.
Y coi như khá trẻ tuổi, hơn nữa bởi vì tranh quyền với chú y là Mao Lợi Tú Nguyên, cũng không có quá nhiều kinh nghiệm trong thống trị phiên chính, cho nên khi đụng tới đại sự, khó tránh khỏi trong lòng sẽ có chút dao động. Mà sau khi Đại Hán đổ bộ, lẻn vào Cửu Châu, y phát hiện mình chợt gặp phải nơi đầu sóng ngọn gió, tựa như là chiếc thuyền nhỏ trong sóng to gió lớn vậy, đang kích động thời thế phiêu diêu không chừng, một cái sơ sẩy chỉ sợ cũng sẽ có nguy cơ bị lật úp.
May mắn của cải Mao Lợi gia thâm hậu, vào thời đại Mao Lợi Huy Nguyên cũng đã còn sót lại một số lớn gia thần võ tướng, bọn họ kinh nghiệm phong phú, hơn nữa còn xem như đoàn kết, cho nên mọi người hợp mưu hợp sức, cuối cùngchế định ra sách lược, cũng làm cho Mao Lợi Tú Tựu thoáng chút yên tâm.
Những gia thần này không chỉ kinh nghiệm phong phú về chính trị, hơn nữa còn có một điểm giống nhau, đó chính là trong lòng tràn đầy thù hận đối với Mạc Phủ. Loại oán hận này, không riêng là đến từ thù hận nhiều thế hệ giữa Mao Lợi gia và Đức Xuyên gia, còn đến từ ích lợi từ bản thân mình.