Đám hòa thượng này, trong miệng tràn đầy từ bi, lại một mực đi xui khiến gã hạ lệnh tàn sát hàng loạt dân trong thành, đâu còn có một chút từ bi của cao tăng đắc đạo? Xem ra Phật hiệu sau khi rơi vào tay Nhật Bổn, cũng trở nên cổ quái rồi. Đối với mấy tăng nhân này, cũng quyết không được phớt lờ. Trong lòng Chu Phác thầm nghĩ.
Quân đội Đại Hán tác chiến hung mãnh, càn quét Di Địch biên cảnh chung quanh, nhưng tàn sát hàng loạt dân trong thành, nhưng chưa từng làm qua chuyện giết sạch hết già trẻ nữ nhân và con nít, Chu Phác thầm nghĩ chính mình tuy rằng thân là sứ thần Đại Hán, nhưng cũng không được mở ra tiền lệ này, nếu không đến lúc đó truyền về triều đình rồi, lời bình về chính gã cũng không được tốt lắm.
Tuy nhiên tâm trạng của đám phiên quân và tăng lữ đang trào dâng như thế, Chu Phác cảm thấy nếu là một chút cũng không làm ra mà nói, chỉ sợ cũng khó trấn an được lòng dạ đám đông.
- Đám nghịch dân hết lòng tin theo tà giáo này, tụ chúng sinh loạn, thực tại tức giận, vốn nên nghiêm trị không tha! Sau khi đánh hạ thành Đảo Nguyên, tất cả thủ phạm bịa đặt mê hoặc, tất cả cấp cao trong giáo, phải toàn bộ ban bố tru sát, lấy cảnh báo trừng phạt! Cuối cùng Chu Phác ra lệnh.- Về phần đám loạn dân này, tráng đinh sung quân làm khổ dịch tại Trường Khi, nữ nhân và trẻ con toàn bộ tưởng thưởng cho người có công, để khích lệ sĩ khí quan binh!
Mặc dù có chút thất vọng đối với Chu Phác không có hạ lệnh sau khi thành phá tàn sát hàng loạt dân trong thành, nhưng đám tăng lữ ai cũng không dám nghi ngờ quyết định của gã, chỉ là một mực đi xu nịnh, nói gã diệt trừ tà giáo loạn dân chắc chắn sẽ được Phật tổ phù hộ vân vân.
Ngay khi Chu Phác ra lệnh, lửa đạn của Đại Hán dưới thành và trên biển cùng nhau nổ vang, rất nhanh oanh mở ra tường thành của phiên thành Đảo Nguyên, sau đó phiên quân sớm đã chuẩn bị tốt một loạt chạy lên, vọt vào trong thành Đảo Nguyên.
Lửa đạn kịch liệt đã mang đến thương vong nghiêm trọng, cũng làm cho cả tòa thành bao phủ trong khói đặc.
Bởi vì không còn ôm ảo tưởng với vận mệnh của mình, cho nên chống cự bên trong thành vô cùng kịch liệt, gần như mỗi một chỗ đều bùng nổ giết chóc cũng trở nên vô cùng thảm thiết, khắp nơi đều là di thể và vết máu, toàn bộ thành trì gần như đều bị nhuộm thành màu đỏ.
Gần như tới sáng sớm ngày hôm sau rồi, chém giết bên trong thành mới cáo một giai đoạn, vùi lấp rơi xuống trong tay Đại Hán. Cư dân còn sót lại trong thành, cho dù may mắn tránh thoát giết hại của đám phiên quân, nhưng cũng sắp gặp phải vận mệnh vô cùng bi thảm.
Mà ngay ở chỗ này, Chu Phác cũng ban bố thông lệnh, trước mắt lãnh địa chùa chiền chinh phục được từ phiên Phúc Cương lớn mười ngàn thạch tặng cho Đông Trường tự, Sùng Phúc tự, Hưng Phúc tự vân vân, các chùa chiền khác cũng đều có phong thưởng, để biểu đạt tôn sùng của Đại Hán đối với tự xã.
Đúng lúc này, tin tức về hoàng thất Nhật Bổn chạy trốn tới hướng nam cũng đã đi tới phía nam rồi, và ban bố chiếu lệnh kêu gọi thiên hạ các phiên đứng lên lật đổ Mạc Phủ cũng truyền đến chỗ Chu Phác rồi.
- Vẫn là đoạn cuối a… Chu Phác cười lên cảm khái một câu.
Pháp hoàng và đoàn người Tả Hữu đại thần là trải qua mấy ngày bôn ba mới đi đến phía nam, giống như Thiên hoàng Hậu Thể Hồ năm đó vậy, bọn họ trằn trọc lưu luyến rời khỏi Đô Kinh, sau đó trong bất an không yên đi về phía nam.
Sau khi Thiên hoàng Hậu Thể Hồ đi về phía nam, dựa vào quyền uy của Thiên hoàng và bất mãn của những người khác đối với Mạc Phủ Liêm Sang, một lần nữa tân quân tới hỏi tội, và thống trị mảng lớn vùng đất, mở ra thời đại nam bắc triều, mà Pháp hoàng và bọn phụ tá đắc lực của y, hùng tâm của bọn họ còn lớn hơn so với tiền bối.
Bởi vì xâm lấn của quân đội Đại Hán ở đảo Cửu Châu, cho nên miền nam đã là một mảnh hỗn loạn, khắp nơi đều là dân chạy nạn trốn chết về phía bắc, các phiên vốn muốn dùng vũ lực đến ngăn cản dân chạy nạn rời khỏi vùng đất, nhưng rất nhanh ở trước mặt đám đông mãnh liệt trở nên không làm nên chuyện gì, cho nên cuối cùng đều buông tha ngăn cản, thậm chí cũng có một số phiên sĩ cũng mang theo người nhà gia nhập vào đám đông trốn chạy.
Theo tấn công mãnh liệt của đám đông, đường lối khắp nơi đều có chút tắc nghẽn, hơn nữa không ai đến giữ gìn, trật tự cũng trở nên vô cùng hỗn loạn, thậm chí cũng có không ít trộm cướp trộn lẫn vào trong đó, nữ nhân và trẻ con lạc đàn thậm chí người trẻ tuổi cường tráng không có kết đoàn đều bị cướp sạch không còn, tiếng la khóc liên tiếp vang dội, làm người ta lâm vào rầu rĩ.
Đám người này trà trộn ở trong dòng người dân chạy nạn một đường đi về phía nam, gần như không ai để ý tới phương hướng của bọn họ có khác với mình, hiện tại mỗi người đều chỉ lo lắng cho bản thân tự mình, không còn có dư sức đi bận tâm đến chuyện của người khác. Tuy nhiên, cũng may bởi vì nhân số trong đoàn người này khá đông, trong tay cũng cầm binh khí, nhìn qua thật sự không phải dạng vừa, cho nên trộm cướp linh tinh cũng không có ghé thăm bọn họ.
Dọc theo đường đi, nhìn phong cảnh rất khác biệt với kinh thành, lại nhìn đám đông cuồn cuộn không dứt cùng với vẻ mặt hoảng sợ tuyệt vọng của bọn họ, tâm trạng Pháp hoàng trở nên càng ngày càng trầm trọng thêm, cuối cùng ông ta chỉ biết thở dài.
- Thật hy vọng những tai nạn này nhanh chóng trôi qua, khiến... Khiến cho các con dân sớm được một lần nữa an cư lạc nghiệp, không cần phải chịu cảnh khổ sở như vậy!
- Chỉ cần sớm một chút đánh hạ được Mạc Phủ, bọn ta liền trả lại được yên ổn cho thiên hạ rồi. Nhị Điều Khang Đạo thủ hộ ở bên cạnh ông ta hạ giọng nói.- Vì đánh hạ Mạc Phủ, trả giá một chút nhất định phải trả, hiện tại chỉ khiến cho vạn dân nhẫn nại trước một chút thôi.
- Ngươi nói đúng. Pháp hoàng hạ xuống tầm mắt, hiển nhiên rất đồng tình với lời nói của Nhị Điều Khang Đạo.
Cho dù lòng có trắc ẩn, nhưng khát vọng quyền lực vẫn chiếm cứ thượng phong ở trong lòng của ông ta, chỉ cần khiến cho mình đoạt lại được quyền lực đã mất đi, như vậy cho dù là khiến cho người trong thiên hạ chịu cực chịu khổ, ông ta cũng sẽ không tiếc nuối, chính là bởi vì nhìn ra suy nghĩ trong lòng Pháp hoàng, cho nên Nhị Điều Khang Đạo dứt khoát làm ra một lối thoát cho ông ta.
- Vâng, đúng đấy, hiện tại vạn dân ăn một chút cực khổ, nhưng chỉ cần lật đổ Mạc Phủ đây là đáng giá. Tả đại thần Nhất Điều Kiêm Xa cũng rất là kịp thời tham dự vào.- Thà đau ngắn còn hơn đau dài, cùng với thế thế đại đại đều bị dày vò bởi thống trị của Mạc Phủ, không bằng lấy lần phong trào lớn này, lật đổ thống trị của Mạc Phủ, như vậy vạn dân chịu cảnh cực khổ cũng sẽ được giảm bớt đi vài phần.
- Tả phủ đại nhân nói rất đúng. Nhị Điều Khang Đạo cũng lập tức phụ họa theo gã.- Lần này chúng ta tuyệt đối không thỏa hiệp với người bên Mạc Phủ, nếu không sẽ lại giẫm lên vết xe đổ rồi. Chúng ta thà rằng có chết đi, cũng không muốn chịu đựng thêm khuất nhục nữa!
Theo như lời gã vết xe đổ chính là bài học của Nam triều, sau khi Thiên hoàng Hậu Đề Hồ chạy trốn tới miền nam và thành lập chính quyền đã đối chọi vài thập niên với Mạc Phủ Thất Đinh, tình thế Nam triều từ từ trở nên quẫn bách, địa bàn cũng càng ngày càng ít. Rốt cục, vào đời thứ ba Mạc Phủ Thất Đinh dưới thời kì thống trị của tướng quân Trúc Lợi Nghĩa Mãn, trải qua giằng co dài đến mấy chục năm, hoàng thất Nam triều đã hết sức đi đối kháng Bắc triều, theo điều kiện chiêu hàng Mạc Phủ sẽ thừa nhận Thiên hoàng bọn họ chính là người có quyền kế thừa, rốt cục lựa chọn đầu hàng với Bắc triều.