Đã đạt tới mục đích này, y nhất định phải triển lãm ra ý chí mạnh mẽ không lùi bước, khiến tất cả mọi người đều không được dao động.
Ở trong tầm mắt bao hàm sợ hãi của mọi người, Bản Thuơng Trọng Tông từ bên hông đột nhiên rút ra bội đao, sau đó nặng nề mà chém thật mạnh lên cái bàn bên cạnh, mũi đao sắc bén gọn gàng mà chặt đứt cái bàn kia, cũng đã mang đến một tiếng ầm ầm nổ vang.
- Đại ân Mạc Phủ đã nuôi dưỡng chúng ta những người này nhiều năm như vậy, bây giờ là lúc chúng ta đền đáp rồi, võ sĩ như chúng ta chỉ đành lấy sinh mạng đi đền đáp ân nghĩa của chủ công, không được có nửa điểm chần chừ. Sự tích của Lão trung Nội Đằng nói vậy mọi người đã biết hết rồi? Ông ta ở trên đảo Cửu Châu đem hết toàn lực chống đỡ giặc Hán, sau khi kiệt sức đã mổ bụng tuẫn thân, đền đáp đại ân cho tướng quân đại nhân! Bản Thuơng Trọng Tông cầm đao, tàn nhẫn nhìn đám bộ hạ này, sau đó chỉ vào cái bàn đã bị chém thành hai đoạn.
- Những gì Nội Đằng công đã làm, mới là gương mẫu chúng ta phải nương theo, sau này nếu ai còn dám nói cái gì lui bước mà nói, nếu ai còn dám ruồng bỏ, không dám liều mạng với giặc Hán, như vậy hắn chính là kết cục như vậy!
Bản Đa Chính Triều sắc mặt đã trắng bệch cũng không dám nói tiếp nữa, cả người gã run rẩy nằm sấp trên mặt đất, mà những người khác cũng bị Bản Thương Trọng Tông dọa sợ rồi, cũng không dám nói ra suy nghĩ lui bước nữa, mà là đều tỏ thái độ chính mình sẽ tử chiến tới cùng với giặc Hán, tuyệt không phụ lòng đại ân của tướng quân đại nhân.
Đợi sau khi mọi người bị gọi đến làm chuẩn bị lâm chiến, Bản Thuơng Trọng Tông mới đem đao thu hồi đến trong vỏ đao bên hông, cơn giận của y cũng đã biến mất, chỉ còn lại có một mảnh yên tĩnh.
- Đại nhân thật sự là dõng dạc, không hổ là lương đống chi thần của Mạc Phủ!
Sứ giả Cao Mộc Thanh do lão trung Thổ Tỉnh Lợi Thắng phái tới đã khen tặng y.- Nếu mỗi người trong Mạc Phủ cũng làm như đại nhân vậy, thì làm sao lại có được tai hoạ như hôm nay!
- Đàm phán với giặc Hán như thế nào rồi? Bản Thuơng Trọng Tông không để ý đến lời khen của gã, mà là đi hỏi thẳng.
Sau khi lần đầu tiếp xúc bị thất bại, trong khoảng thời giờ này Cao Mộc Thanh lại một lần nữa tiến hành tiếp xúc với Đại Hán, cẩn thận thử đàm phán điểm mấu chốt.
- Giặc Hán vẫn không chịu nhượng bộ. Cao Mộc Thanh lắc lắc đầu, cũng cắt đứt một tia may mắn cuối cùng của Bản Thuơng Trọng Tông.- Trận chiến này là tránh không khỏi rồi.
Bản Thuơng Trọng Tông thở dài, trầm trọng mà nhìn về phía xa.
Theo tầm mắt của y, nơi xa xa trời cao và mây trắng giống như mơ mơ hồ hồ xuất hiện một quái vật to lớn, mà quái vật dữ tợn này, đang từng chút một áp bách tới nơi này của mình.
- Ta sẽ ở tại chỗ này, cố sức ngăn cản giặc Hán, ngăn được bao lâu thì ngăn bao lâu. Nhìn mây đen ngoài cửa sổ một mảnh mịt mờ, Bản Thuowng Trọng Tông hạ giọng nói.- Chẳng qua, suy nghĩ của những người khác chưa chắc sẽ giống với ta, ngươi cũng thấy đấy, hiện tại rất nhiều người lòng đang dao động, không muốn ở lại chỗ này tử chiến.
- Mạc Phủ lúc trước đã trao tặng toàn quyền cho đại nhân rồi, đại nhân ở nơi này điều khiển xử phạt bất cứ người nào, nếu có ai không phục tùng mệnh lệnh của đại nhân, đại nhân cứ việc xử phạt là được rồi. Cao Mộc Thanh khẽ mỉm cười.- Tại hạ lúc rời khỏi, Lão trung đại nhân đã báo với tại hạ biết rồi, hiện giờ đối với Mạc Phủ mà nói công việc duy nhất cần giải quyết chính là chống đỡ giặc Hán, bảo toàn Mạc Phủ, nếu có ai không phục tùng mệnh lệnh, người đó là tội nhân của Mạc Phủ, bất kể là Phổ Đại Đại Danh hay là võ sĩ, nếu là tội nhân, thì quyết không nuông chiều và buông tha được.
- Chỉ trông mong hết thảy đều có thể như dự đoán của Lão trung đại nhân thì tốt rồi. Sau khi chiếm được ủng hộ của đối phương, Bản Thuơng Trọng Tông cũng không phải vui mừng lắm, chỉ khe khẽ thở dài.- Ta tuyệt sẽ không phụ lòng tin và đại ân của tướng quân đại nhân.
Y quả thật tâm tình vô cùng nặn nền, vốn dựa theo nguyên tắc bình thường, trong lúc thủ thành là không được thủ chết ở trong thành, mà hẳn là phải chủ động đi xuất kích, ở ngoài thành kiềm chế tiêu hao quân địch. Nhưng vì e dè dã chiến mạnh mẽ cứng rắn của Đại Hán, y cũng không dám làm ra loại quyết đoán này, chỉ đành trơ mắt nhìn Đại Hán nắm giữ quyền chủ động trong tay, chính mình chỉ đành bị động rúc ở trong thành chờ đợi tiến công của bọn hắn.
Lúc trước Cao Mộc Thanh đi một chuyến đến quân đội Đại Hán, xem xét thực lực của quân đội Đại Hán, căn cứ báo cáo của gã, trong quân đội đang đè tới hướng của bọn họ, quan binh Đại Hán rất có khả năng ước chừng trên vạn người, suy xét đến biểu hiện của Đại Hán lúc trước, Bản Thuơng Trọng Tông cũng không có dũng khí phái binh đi ra ngoài kiềm chế dã chiến.
- Trong khoảng tháng ngày này tại hạ sẽ nghĩ hết mọi cách đàm phán với giặc Hán, phải cho bọn họ đối mặt với sự thật, thỏa hiệp với Mạc Phủ... Đúng lúc này, Cao Mộc Thanh lại lên tiếng lần nữa.- Đại nhân, mặc kệ thời cuộc khó khăn đến cỡ nào, kính xin hãy kiên trì, mỗi lần kiên trì thêm một ngày, Mạc Phủ sẽ an toàn thêm một phần.
Ngay trong cùng ngày, Bản Thương Trọng Tông lấy lý do phiên chủ phiên Cơ Lộ Bổn Đa Chính Triều e sợ không dám chiến đấu, hạ lệnh tước đoạt quyền cầm binh của gã và các gia thần thân tín của gã, toàn bộ quân đội được nắm giữ trong tay của các võ sĩ do chính mình mang tới—— Lúc trước khi y đi vào thành Cơ Lộ, phiên quân trước kia tuy rằng đã trở thành thuộc hạ của y, nhưng Bổn Đa Chính Triều thân làm phiên chủ vẫn chỉ huy được, nhưng hiện tại gã đã bị Bản Thuơng Trọng Tông tước đoạt hết thảy quyền chỉ huy, gã chỉ được mang theo võ sĩ thân tín của mình hiệp trợ thủ thành.
Bổn Đa Chính Triều tức giận không ngừng đối với thái độ khư khư cố chấp của Bản Thuơng Trọng Tông, nhưng theo tình thế như vậy lại không có cách nào, chỉ đành một bên chịu đựng một bên tức giận bất bình tố khổ cáo trạng với thân thích Bổn Đa gia trong nội bộ Mạc Phủ, bị cường lưu trong thành Cơ Lộ.
............
Cũng như dự đoán của đám người Bản Thuơng Trọng Tông, quân đội Đại Hán rất nhanh ép tới dưới thành Cơ Lộ rồi.
Ở bên ngoài tường thành cao ngất, đông nghìn nghịt giống như thủy triều mạnh mẽ xuất hiện một cánh quân đội khổng lồ, khắp nơi đều là quân kỳ phấp phới, đầu người tích lũy chuyển động, mà ngay cả nhỏ giọng ồn ào cũng hội tụ đến cùng một chỗ, làm cho người ta màng tai đau nhức.
Đại quân hạ trại ngay tại chỗ ngoài thành, tạo thành một nửa vòng tròn vòng vây dưới thành.
Ngay tại đại quân khoanh vòng nơi đóng quân, có một sườn núi nho nhỏ, mà Chu Phác và Hoàng Xương Quốc lựa chọn nơi này làm đại doanh, dựng lên soái kỳ.
Ở trên toà núi nhỏ nơi này, đám người Chu Phác và Hoàng Xương Quốc, đang cầm kính viễn vọng cẩn thận đi quan sát thành Cơ Lộ đối diện.
Tường thành thật dài làm bằng đá, rất nặng trịu đứng sừng sững trên mặt đất, phía trên còn xuất hiện đầy lỗ châu mai và lỗ phóng bắn, mà ở phía sau tường thành, từng tòa một Thiên Thủ các cao ngất ẩn nấp như ẩn như hiện trong mây đen, giống như là con voi lớn màu trắng chiếm cứ trên đỉnh núi vậy.