Chu Phác cũng vui vẻ khi được lợi dụng cảm giác sợ hãi của bọn họ, tiến thêm một bước tiến hành chỉnh biên quân đội, tăng mạnh khống chế đối với quân đội này, cũng đem đám phiên quân này thoáng ghép lại với nhau, mà không phải theo kiểu từng người tự chiến năm bè bảy mảng.
Theo thúc giục cố ý của phiên chủ các phiên, trên một đường tiến công đã không thấy được có bao nhiêu phiên quân chống cự rồi, ở trên ven đường đụng tới giáo dân là thẳng tay giết chóc, thủ đoạn vô cùng tàn nhẫn. Bọn họ đều hết sức thống hận Thiên Chúa giáo, hơn nữa lúc trước chống cự của giáo dân Thiên Chúa cũng khơi dậy hung tính của bọn họ, cho nên xuống tay rất là tàn khốc.
Theo móng sắt của đại quân, trên phiên Đảo Nguyên một đường tràn đầy tiếng kêu than dậy khắp trời đất, khắp nơi đều là thôn trang bị tàn phá và di thể đầy đất.
Chu Phác lúc đầu cũng không có dự tính ngăn lại hành động tàn khốc của những người này, với ông ta mà nói đám giáo dân Thiên Chúa chẳng qua là kẻ địch mà thôi, cũng không có gì đáng phải tiếc nuối, các tướng sĩ dưới trướng chỉ cần hoàn thành quân lệnh, cho dù làm ra một số chuyện khác người cũng không sao cả, nhưng rất nhanh ở trong giết chóc, quân đội cũng có dấu hiệu rời rạc trong các thôn trang, cho nên vì duy trì quân kỷ, ông ta không hạ lệnh phiên quân phía dưới không được lạm phát đi giết chóc không được.
Sau khi đi tới dưới phiên thành Đảo Nguyên, quân đội này mới dừng lại bước chân tiến quân, chờ đợi tiến công cuối cùng. Bên trong phiên thành này, hiện tại tụ tập đại lượng giáo dân Thiên Chúa, bọn họ đều là từ các nơi tán loạn chạy đến bên trong thành đấy, bởi vì đều biết rằng cũng không có đường lui rồi, sự thật cũng không có ai sẽ đến khoan thứ cho mình, cho nên trong lòng bọn họ cũng chỉ còn có tử chí, chuẩn bị dùng sinh mạng cuối cùng để tuẫn thân cho Chúa trời.
Phiên thành Đảo Nguyên là dụng tâm xây dựng ra của hai đời phụ tử Tùng Cang Trọng Chính và Tùng Cang Thắng Gia, Tùng Cang Trọng Chính lại là chuyên gia xây công sự nổi tiếng tại thời đại Chiến Quốc đó, trong vài thập niên bọn họ không tiếc bỏ vốn vào đầu tư, phiên thành được xây dựng vô cùng vững chắc, hơn nữa năng lực phòng ngự khá hùng mạnh.
Theo lý thuyết tiến công thành trì như vậy, cách thức tốt nhất là vây khốn, dùng đói khát đến làm đồng minh với mình, khiến cho quân địch bên trong thành tiêu hao hết không còn sức chiến đấu, nhưng hiện tại quân đội Đại Hán không có nhiều thời giờ như vậy, cũng không có ý định từ từ vây khốn bọn họ, vì thế quyết định mau chóng tiến công.
Tuy nhiên, căn cứ theo kế sách của Hoàng Xương Quốc và quan tham nghị, vì để tránh cho thương vong, quân đội Đại Hán sẽ không thẳng tay tham dự đến chiến đấu tiến công phiên thành, chỉ dùng pháo binh đến tiến hành phụ trợ trợ giúp, hải quân cũng sẽ được phái đến đây tiến hành trợ giúp, còn chân chính gánh vác chức trách công thành vẫn là đám phiên quân kia, tuy rằng trong lúc công thành sẽ xuất hiện không ít thương vong, tuy nhiên Chu Phác và đám quan tham nghị của gã cũng không thèm để ý.
Trải qua một hai ngày chờ đợi, binh đại pháo của quân đội Đại Hán đã kéo đến tiền tuyến rồi, mà trên mặt biển ngoài thành phiên Đảo Nguyên, bên trong sương mờ mịt trong cố ảnh ẻo lả của biển lại xuất hiện một số thân ảnh mơ hồ của chiến hạm hải quân Đại Hán.
Đám phiên quân cũng xoa tay bóp chân ở dưới thành, chờ đợi cơ hội giáng lâm của mình để được biểu hiện ở trước mặt thiên sứ Đại Hán —— có đại pháo và chiến hạm của Đại Hán đến trợ giúp, không ai hoài nghi phiên thành Đảo Nguyên sẽ không nhanh chóng bị bọn họ đánh hạ, bọn họ cũng cần dùng máu tươi của đám giáo dân đến rửa sạch sỉ nhục trước kia, giành lấy địa vị của mình ở trong lòng tướng quân Đại Hán.
Chu Phác mấy ngày nay vẫn luôn tuần tra quân đội các nơi, mỗi khi đến một chỗ đều chiếm được nhiệt liệt hoan nghênh, gã cũng dùng phương thức này, âm thầm từ từ đi tạo dựng quyền uy của mình, làm sẵn chuẩn bị cho chiến sự bắc tiến Đô Kinh.
Mà ở bên cạnh của gã, ngoại trừ có quan tham nghị Đại Hán cùng với phiên chủ các phiên ra, còn có một đám hạng người đặc thù.
Những người này mặc tăng bào, trên đầu đều là đầu trọc, rõ ràng là tăng lữ Phật giáo.
Hơn nữa bọn họ cũng không phải là tăng lữ bình thường thôi, bọn họ là chủ trì chùa chiền của các Phật giáo trên đảo Cửu Châu, là được Chu Phác cố ý gọi tới bên này, ủng hộ sĩ khí cho đám phiên quân. Cũng chính bởi vì có được động viên của tăng nhân, khi đám phiên quân giết chóc ở các nơi cũng trở nên vô cùng tàn khốc.
Theo lý mà nói lấy sức ép tàn khốc như vậy tại phiên Đảo Nguyên, trong địa phận phát sinh bạo loạn vốn chỉ là một chuyện bình thường thôi, nhưng vốn bạo loạn và trấn áp bình thường này, bởi vì thân phận của một số loạn dân giáo đồ Thiên Chúa, bị phủ kín một lớp sắc thái của chiến tranh tôn giáo.
Phật giáo Nhật Bổn chia ra rất nhiều tông phái, rất nhiều tông phái theo trăm ngàn năm truyền lưu lại bị chia làm rất nhiều tông phái nhỏ, sau đó những chùa chiền phức tạp này bắt đầu tranh đấu với nhau, tranh đoạt tín đồ và của cải.
Trong chùa chiền đảo Cửu Châu, Chân Ngôn Tông chiếm cứ địa vị vô cùng trọng yếu, Phúc Cương Đông Trường tự là chủ tự của tông Chân Ngôn ở Cửu Châu, tên núi là Nam Nhạc Sơn, còn có cung phụng tượng Phật được điêu khắc bằng gỗ lớn nhất trên toàn Nhật Bổn, cho nên đại sư Pháp Hưng trụ trì bên trong, trong lúc lờ mờ đã trở thành những tăng lữ có địa vị lừng lẫy nhất, nhận được rất nhiều tôn sùng của các ngôi chùa Chân Ngôn Tông khác.
Tuy nhiên, ngoài sơn môn của Chân Ngôn Tông ra, gã tất nhiên là không nhận được tôn trọng rồi, nhất là nằm ở Phúc Cương lân cận Trường Khi, Sùng Phúc tự thuộc về Thiền Tông Lâm Tế Tông, cùng với Hưng Phúc tự nằm ở Trường Khi, bởi vì ưu thế về địa lý, cho nên bọn họ đều là đám người sớm nhất tiếp xúc với quân đội Đại Hán, hơn nữa bọn họ đều dựa vào mình là một chùa đời Đường chính tông được ra đời sớm nhất tại Nhật Bổn, cho nên hai trụ trì chùa chiền cũng chỉ là mặt hợp nhưng lòng không hợp với Pháp Hưng, một lòng muốn ở trước mặt thiên sứ Đại Hán vì bản tự tranh giành thêm càng nhiều ích lợi.
Chu Phác lúc trước dụng tâm trên khoa cử, hơn nữa được trường tư thục dạy bảo qua, nhiều ít cũng được coi như là người đọc sách, nhưng đối với tôn giáo Phật hiệu kia về cơ bản chỉ là dốt đặc cán mai, chỉ là tùy tiện xem qua một vài kinh Phật làm tiêu khiển thôi. Nhưng khi cùng với bọn trụ trì này giao lưu với nhau, bọn trụ trì này đều dốc lòng đi thổi phồng gã, những lời nói mà gã thuận miệng nói ra đều trở thành điều trình bày và phát huy lời nhẹ nghĩa sâu, nghiễm nhiên thổi phồng Chu Phác lên thành một đại văn hào cư sĩ tinh thông Phật hiệu.
Phật giáo sau khi truyền lưu trăm ngàn năm, vẫn luôn tìm cách muốn đi lên con đường của lớp nhân sĩ, và nghĩ hết biện pháp phải đón ý nói hùa theo quý nhân, dùng cái này đến mưu cầu bảo hộ và cung phụng bọn họ, ở Trung Quốc là như thế ở Nhật Bổn cũng là như thế, tăng lữ lớp trên đều vô cùng tinh thông đến đạo này.