Đối với bạo ngược làm liều nhiều năm qua của Đức Xuyên Gia Quang, cùng với phương thức y đối đãi với Đức Xuyên Trung Trường, bên trong Mạc Phủ khẳng định sẽ có không ít người bất mãn, nhưng loại người ôm lấy bất mãn này khẳng định sẽ không ở trước mặt người khác biểu lộ cõi lòng, cho nên y làm sao có khả năng biết cụ thể có mấy người? Càng chớ nói chi là những người nghe theo điều khiển của Đức Xuyên Trung Trường này.
Đạo Diệp Chính Lợi nói như vậy, chỉ là vì nâng cảo giá trị bản thân chủ nhân nhà mình, tăng thêm lợi thế đám phán với sứ thần Đại Hán, kết quả sứ thần Đại Hán lại cũng không có đối với lời thoái thác y toàn bộ thu vào, trong vòng mấy câu nói liền khiến y có chút không phản bác được rồi.
Tuy nhiên, Đạo Diệp Chính Lợi cũng có chút nhanh trí, cho nên cũng không có hoàn toàn biểu lộ ra loại xấu hổ đó.- Đại nhân, người lòng ôm bất mãn với Gia Quang hiện giờ còn ở bên trong Mạc Phủ, bọn họ không dễ dàng biểu lộ thân phận của mình, xin thứ cho chúng tôi tạm thời không cách nào nói rõ cho đại nhân biết. Thế nhưng, xin đại nhân yên tâm, trong Mạc Phủ, Gia Quang cũng không được lòng người, cũng không có người sẽ hi vọng y kéo Mạc Phủ và Đức Xuyên gia vào bên trong vạn kiếp bất phục! Chỉ cần Đại nạp ngôn đại nhân thì nhất định khiến hai nhà thật mau chóng quay về hòa bình.
Chu Phác hơi khẽ chau mày, dè dặt suy tư lời đối phương. Tuy rằng nói không kỹ càng, nhưng y hiện giờ đã nhìn thấu lo lắng của đối phương. Thật sự ra Đức Xuyên Trung Trường hiện giờ thật sự chính là một người cô độc mà thôi, cũng không được cung cấp trợ giúp quá lớn cho Đại Hán, thậm chí cũng không có cách nào vào thẳng trong Mạc Phủ, chế tạo một lần loạn động, suy yếu thực lực của Mạc Phủ.
Tuy nhiên, cho dù như thế, y cũng không tính toán đuổi Đạo Diệp Chính Thắng này đi, tuy rằng Đức Xuyên Trung Trường hiện giờ không đưa cho y được bao nhiêu trợ giúp, nhưng thân phận con cháu trực hệ của Đức Xuyên gia vẫn là dùng tới được để làm văn chương, nhất là hiện giờ Đức Xuyên Gia Quang còn chưa có con nối dõi, bào đệ ruột thịt của y là kẻ kế thừa chính danh ngôn thuận và thẳng thắn nhất, nếu như Đức Xuyên Trung Trường nắm được ở trong tay, đủ tạo thành đả kích tâm lý cực lớn đối với Mạc Phủ.
- Đại nhân nhà ngươi thân phận như thế, lại rơi vào hoàn cảnh như bây giờ, nói thật chúng ta là vô cùng đồng tình, Đức Xuyên Gia Quang hành sự quá phận như vậy, không riêng ức hiếp triều đình và Đại Danh hào tộc các nơi, chính ngay cả đệ đệ ruột của mình cũng không bỏ qua, thật sự là tâm tính sài lang. Nếu như chúng ta không diệt trừ hết loại sài lang này, chỉ sợ Nhật Bổn không biết phải gặp bao nhiêu nạn tai và rắc rối. Chu Phác dù bận vẫn ung dung nhìn đối phương.- chỉ là, đại nhân nhà ngươi nếu không cách nào quản hạt hẳn văn thần võ tướng trong Mạc Phủ, hiện giờ chỉ là người cô độc, nói gì làm cho hai nhà mau chóng hòa bình?
- Chỉ cần đại nhân trợ giúp Đại nạp ngôn đại nhân đánh ra cờ hiệu, vậy… vậy đại nhân nhà ta nhất định theo trợ giúp của trọng thần Mạc Phủ, thay thế được Đức Xuyên Gia Quang thành là Tướng quân Mạc Phủ. Đạo Diệp Chính Lợi nói ra tính toán bên này của mình.
- Chỉ cần Đại nạp ngôn đại nhân thành Tướng quân Mạc Phủ, như vậy ngài ấy nhất định liền sẽ khiến hai nhà nghỉ binh, cũng khiến cho đại nhân mang theo công huân về nước.
Chu Phác hơi mỉm cười lạnh, Đức Xuyên Trung Trường quả nhiên giống như đoán trước truy cầu ủng hộ của Đại Hán, thế nhưng cách nghĩ của y dường như cũng quá ngây thơ một chút rồi. Đức Xuyên Gia Quang đã thành Tướng quân gần mười năm rồi, cho dù hiện giờ Mạc Phủ bấp bênh, địa vị của y lại há vì mấy câu nói của Đức Xuyên Trung Trường là đủ lung lay hay sao? Vả lại… y còn đã quên vấn đề càng trọng yếu hơn.
- Chẳng lẽ đại nhân nhà ngươi còn cảm thấy, sau khi đánh xong, còn sẽ có Tướng quân Mạc Phủ sao? Chu Phác đột nhiên cười lạnh, quả thật gần như trào phúng rồi.
Tươi cười trào phúng này, khiến Đạo Diệp Chính Lợi tạm thời trong lòng phát lạnh. Chẳng lẽ Đại Hán thật tính toán đuổi tận giết tuyệt Đức Xuyên gia sao? Bọn họ nhất định không buông tha Đức Xuyên gia sao?
- Nói trắng ra cho ngươi biết a. Trước đây Đức Xuyên Gia Quang đã phái đặc sứ tiến hành đàm phán với chúng ta, chúng ta cũng nói cho bọn họ biết, đòi hỏi đàm phán của chúng ta. May mắn Chu Phác không có thừa nước đục thả câu, tiếp tục giải thích với y.- Mạc Phủ ức hiếp triều đình, khiến cho kỷ cương Nhật Bổn bại hoại, quả thật hết thảy ngọn nguồn tai vạ, cho nên sau cuộc chiến Đức Xuyên gia nhất định phải giải tán hết Mạc Phủ, quy hết quyền hành về cho triều đình quý quốc, từ nay về sau lấy thân phận Đại Danh bình thường để liệt vào triều đình.
Hóa ra không phải muốn hủy diệt cả nhà Đức Xuyên… Đạo Diệp Chính Lợi cuối cùng nhẹ nhàng thở ra.
Đại Hán là đánh ra cờ hiệu khôi phục kỷ cương, đòi hỏi Đức Xuyên gia giải tán Mạc Phủ ngược lại cũng không phải đòi hỏi quá mức đột ngột, tuy rằng quả thật vô cùng hà khắc.
- Vậy… vậy xin hỏi đại nhân tính toán khiến cho Đức Xuyên gia sau cuộc chiến bố trí như thế nào đây?
- Đức Xuyên gia dù sao cũng là đại tộc tích góp nhiều năm, vả lại có công tiêu diệt Phong Thần thị, cho nên chúng ta cũng không tính toán khiến Đức Xuyên gia mai một như vậy, cho nên ta đề xuất ra một điều kiện với Đức Xuyên Gia Quang bảo y khôi phục Quan Đông như cũ. Chu Phác lập tức trả lời.- Mạc Phủ chấp chính, rước lấy người người oán trách, làm tới được một bước này, đây đã là thiên ân cuồn cuộn rồi.
Khôi phục lãnh địa cũ Quan Đông… lần này Đạo Diệp Chính Lợi giống với sứ giả Mạc Phủ phái tới lúc trước là Cao Mộc Thanh rơi vào trong chấn động.
Đức Xuyên gia từ sau cuộc chiến Quan Nguyên, xác lập ưu thế tuyệt đại cả Nhật Bổn, vả lại lần nữa phân chia toàn bộ lãnh thổ Nhật Bổn, nhét đại bộ phận lãnh thổ vào trong lãnh địa trực thuộc Tướng quân Mạc Phủ. Bên trong thế cuộc phân gia của Đức Xuyên gia và đất thân của Tùng Bình gia cùng với Đại Danh Phổ đại thân với Mạc Phủ chiếm hữu. Mà điều kiện này của Đại Hán, ý chính là khiến thế cuộc này diệt trừ hẳn, Đức Xuyên gia và những lãnh chúa gia thần nhiều thế hệ kia của y chỉ đành lui trở về bên trong lãnh địa cũ ở Quan Đông.
Khó trách Đức Xuyên Gia Quang vẫn mãi không có đáp lời. Đạo Diệp Chính Lợi đây mới bừng tỉnh đại ngộ.
- Đại nhân… những điều kiện này thật sự rất hà khắc rồi. Cuối cùng, y nhỏ giọng cãi lại.
- Hà khắc sao? Ta ngược lại không có nhìn ra được làm sao hà khắc! Chu Phác một chút cũng không có cho đối phương mặt mũi.- Đức Xuyên gia giao chiến với thiên binh Đại Hán chúng ta, là từng lần chiến từng lần bại, như nay chúng ta đã đánh tới trong kinh kỳ, mắt thấy liền phải tiến vào Đô Kinh, khiến triều đình quý quốc khôi phục lại thiên hạ rồi, ai cũng nhìn ra được Đức Xuyên gia và Mạc Phủ đã tới bước đường cùng rôi… Thời điểm như thế chúng ta vẫn bằng lòng giữ lại Đức Xuyên gia. Đây đã là ân huệ và nhân từ lớn bằng trời rồi, cách ngươi không ngờ còn nói hà khắc sao? Nếu như ngay cả điểm này cũng không tiếp nhận được, như vậy ta nhìn không ra giữa Đức Xuyên Gia Quang và Đức Xuyên Trung Trường có cái gì khác nhau, ngươi vẫn là xin trở về đi!