Theo cái nhìn chăm chú của mọi người, Đức Xuyên Gia Quang nhíu chăt mày cuối cùng cũng giãn ra, hiển nhiên, y không nổi giận vì đề nghị như vậy.
- Nếu tình thế đã như vậy, thì đành phải làm thế thôi.
Y hạ giọng nói.
Dường như không cam lòng, y lại thêm vào một câu.
- Nhưng còn Bản Châu chúng ta nhất định phải cố thủ, không được để giặc Hán tiếp tục tiến binh công chiếm lãnh thổ của chúng ta nữa.
- Tướng quân đại nhân nói rất phải.
Thổ Tỉnh Lợi Thắng lần nữa cúi thấp đầu, dường như đã trở về với trạng thái thường ngày.
- Để không cho Đại Hán lấy chiến tranh nuôi chiến tranh, đất Quan Tây màu mỡ không được để rơi vào trong tay bọn chúng, bằng không Mạc Phủ sẽ lâm vào cục diện cực kỳ gian nan.
Vừa rồi lão làm như vậy, không phải là mạo hiểm, mà là đã nhìn ra dxgq kỳ thực đã phụ họa theo lời Đại lão, muốn buông bỏ đảo Cửu Châu, chỉ có điều vì mặt mũi nên không bỏ được mà thôi. Vì vậy đưa cho Tướng quân đại nhân một lối đi xuống đài, khiến điều này trở thành chuyện bàn bạc của các trọng thần, mà Tướng quân chỉ là bất đắc dĩ mới chấp nhận.
Sau khi hai nhân vật quan trọng là Tỉnh Y Trực Hiếu và Thổ Tỉnh Lợi Thắng lên tiếng, tình cảnh trong biểu điện xem như không còn áp lực nữa. Tinh thần bị đè nén của mọi người, cuối cùng cũng được buông lỏng một chút.
Dù sao, Đại lão và người đứng đầu Lão trung uy vọng cực cao đã chỉ ra một con đường thắng lợi cho mọi người, ít nhất khiến cho mọi người có một tia hy vọng trong một mảnh hoảng sợ.
- Nếu đã nói như vậy, chúng ta sẽ triệu tập đại quân, giữ vững Bản Châu.
Lão trung Tửu Tỉnh Trung Thế hiện tại đã có gan lên tiếng.
- Chỉ cần chúng ta giữ vững tuyến đường Đô Kinh – Giang Hộ, bảo vệ hai trọng địa căn cơ này, mượn địa lợi ngăn cản giặc Hán, giặc Hán cuối cùng vẫn không chịu nổi tiêu hao và tổn thất to lớn, không lui bước không được. Đồng thời, chúng ta còn phải bảo những Đại Danh còn trung với Mạc Phủ dùng chiến thuật vườn không nhà trống, phá hỏng nơi sản xuất của bản địa, không để giặc Hán dễ dàng lợi dụng tài nguyên đảo Cửu Châu
- Nhưng… e là có vài phiên chủ không chịu theo lệnh…
Tỉnh Y Trực Hiếu sắc mặt ngưng trọng nói.
Lời này của lão lần nữa mang đến áp lực trong biểu điện.
Đúng vậy, căn cứ theo tin tức Tằng Ngã Cổ Hựu mang về, quân Mạc Phủ và phiên quân ủng hộ Mạc Phủ, sở dĩ dễ dàng thất bại như vậy là vì Đảo Tân gia của Tát Ma phiên đột nhiên khởi binh, đâm sau lưng một đao, khiến thế cục vỡ tan đến mức không thuốc nào cứu được.
Đảo Tân gia làm phản, chẳng lẽ những nhà khác không làm phản hay sao? Vấn đề này đã đè nặng trong lòng mỗi người.
Bọn họ biết rằng, rất nhiều phiên chủ ở Cửu Châu thậm chí là cả nước, đều là kẻ thù của Mạc Phủ ngày trước, bị Mạc Phủ ba lần bốn lượt sửa đổi và cắt giảm lãnh địa. Quốc tộc đại nghĩa đủ trừ đi mối thù hận trong lòng bọn họ hay không, không ai biết rõ.
- Đảo Tân… Đảo Tân…
Đức Xuyên Gia Quang sắc mặt trắng bệch, sau đó cầm lấy chiếc quạt bên cạnh án, đập lên án, quát ra những tiếng như sấm.
- Năm xưa gia gia phải giết sạch bọn nghịch tặc này! Một tên cũng không chừa lại! Cũng là vì chúng ta quá nhân từ, cho nên bọn chúng mới dám đứng dậy làm phản… Truyền mệnh lệnh của ta, trừng phạt Đảo Tân Quang Cửu (Shimazu Mitsuhisa) với mức cao nhất, lấy đó làm răn đe!
Đảo Tân Quang Cửu là trưởng tử của Đảo Tân Trung Hằng (Shimazu Tadatsune), từ trước vẫn luôn bị Mạc Phủ giữ trong thành Giang Hộ, vốn dĩ được Đức Xuyên Gia Quang lôi kéo. Nhưng sau khi nghe tin tức Đảo Tân gia đi theo giặc Hán khởi binh, y đã bị Mạc Phủ bắt giam. Hiện tại Đức Xuyên Gia Quang định giết chết y, để cho người trong thiên hạ thấy kết cục của việc làm phản.
Tỉnh Y Trực Hiếu có lòng muốn khuyên giải, muốn lưu lại Đảo Tân Quang Cửu làm lợi thế để mặc cả với Đảo Tân gia. Dù sao Đảo Tân Trung Hoằng đã dám khởi binh, thì nhất định không để tính mạng của trưởng tử ở trong lòng, có giết cũng vô dụng. Nhưng khi nhìn thấy bộ dạng tức giận như vậy của Đức Xuyên Gia Quang, lão cũng không dám nói gì nữa.
Giết chết con trai của một kẻ phản nghịch cũng không tính là sai, ít nhất cũng giúp cho mọi người được hả giận.
- Ài…
Đột nhiên lão thở dài.
- Lúc trước chúng ta tính toán bảo các Đại Đanh để lại con tin ở Giang Hộ, không ngờ vẫn chưa thi hành, thì đã xảy ra chuyện như vậy, khiến ta có chút hối hận không thi hành sớm một chút. Nếu như có nhiều con tin như vậy, e rằng phiên chủ các nơi sẽ kiêng dè hơn nhiều.
Sau đó, lão nở một nụ cười khổ.
- Bây giờ nói ra cũng đã muộn, không nói nữa. Tướng quân đại nhân, hạ thần đề nghị, khẩn trương tuyên bố Pháp hoàng và Thiên hoàng bị nghịch tặc kèm kẹp, lập một vị thân vương nhiếp chính khác, củng cố nhân tâm trong thiên hạ!
Lập một thân vương nhiếp chính khác?
Giống như ném một viên đá vào hồ nước tĩnh lặng, biểu điện vốn dĩ yên lặng lập tức trở nên ồn ào. Mọi người ngơ ngác nhìn nhau, nhỏ giọng nói gì đó.
Cuộc biến loạn xảy ra ở Đô Kinh mấy hôm trước đã truyền đến Giang Hộ theo cấp báo của sở Ti đại Bản Thương Thắng Trọng ở Đô Kinh.
Thiên hoàng, Pháp hoàng, Tả Hữu đại thần, còn có rất nhiều công khanh đã biến mất trong biến loạn đêm hôm đó, không biết tung tích.
Đây đã là những người đứng đầu triều đình rồi. Bọn họ đồng thời biến mất, không khác nào cả triều đình trống không.
Tin tức này, nếu như là lúc bình thường, nhất định là đại sự long trời lở đất, có thể khiến cho Giang Hộ dao động. Cho dù vào cái ngày giặc Hán đánh tới, Mạc Phủ gặp phải nguy cơ lớn nhất từ lúc thành lập đến nay, cũng vẫn khiến mọi người kinh hãi không thôi.
Mãi cho đến lúc này, Mạc Phủ tuy rằng nhiều lần lấn át triều đình, vả lại dùng các loại thủ đoạn để đả kích uy vọng của triều đình thậm chí ép Pháp hoàng thoái vị, nhưng dù sao triều đình cũng là chủ nhân của thiên hạ trên danh nghĩa, trong tay có danh phận đại nghĩa hiệu triệu thiên hạ. Trong thời khắc nguy cấp tồn vong như thế này, triều đình đã lựa chọn bỏ trốn. Rõ ràng đây là một đả kích nghiêm trọng đối với việc Mạc Phủ chống lại giặc Hán.
Tuy rằng Bản Thương Thắng Trọng không nói tỉ mỉ, vẫn nói tất cả đều đang trong quá trình điều tra, nhưng trọng thần Mạc Phủ thậm chí cả bản thân Đức Xuyên Gia Quang cũng đều tin rằng, nếu không lén cấu kết với Đại Hán, trọng thần triều đình, cùng với Pháp hoàng, thật sự không dám làm ra hành động kịch liệt như vậy, hơn nữa làm như vậy cũng không có bất kỳ ý nghĩa gì.
Điều càng đáng lo hơn là tất cả mọi người đều hiểu rõ một đạo lý. Triều đình tuy rằng bản thân không có quyền lực cũng không có tiền, lúc Mạc Phủ thống trị một cách vững chắc, chỉ là một bức bình phong, nhưng khi thống trị của Mạc Phủ gặp phải khó khăn, nó khích lệ bất kỳ những kẻ có dã tâm.
So với áp lực đáng sợ mà quân đội Đại Hán mang lại, mối nguy hại của triều đình vẫn nhỏ hơn một chút, nhưng vẫn không dễ khinh thường.
Nếu như bọn họ thật sự liên thủ… vậy thì thứ mang đến cho Mạc Phủ e sẽ là tai họa ngập trời.
- Lần này triều đình bỏ trốn, nhất định là đã được Pháp hoàng bày mưu tính kế, hiện tại bọn chúng còn có tình nghĩa gì để nói! Cứ dứt khoát tuyên cáo thẳng bọn họ là phản nghịch, lập tân Thiên hoàng khác.