Tiếng dây cung và tiếng súng thưa thớt sột sột soạt soạt vang lên, cũng không dày đặc, loại mức độ phản kháng này tuy rằng khiến mấy con ngựa ngã xuống đất, nhưng cũng không có làm chỉnh thể cả đội kỵ binh này tạo thành thương tổn gì, tường chắn đỏ đáng sợ này, hiện tại lấy tốc độ làm cho người ta kinh hồn táng đảm, hướng đến trận địa của đám giáo dân Thiên Chúa nghiền ép đi lên.
Tựa như dòng nước lũ, dòng chảy màu đỏ này cuộn cuồn bắt đầu đã tàn phá trên trận thế, quân phục và huân chương trên người bọn họ, theo ánh nắng chiếu rọi lóe ra sáng bóng mê ly, vừa đẹp mắt, lại làm cho người ta khủng hoảng.
Rất nhanh, kỵ binh cuồn cuộn như nước lũ đụng vào trận tuyến cuối cùng còn sót lại của đám giáo dân, sau đó, một cây lại một cây mã đao múa may, sau đó hạ xuống.
- Keng keng!
Dao bầu chém vào trên thân thể hoặc là trên binh khí đã phát ra ra tiếng vang va chạm kim loại không ngừng vang ra khắp nơi, Vô số mã đao mang theo tốc độ đáng sợ đâm vào tới trên thân thể rồi, sau đó bởi vì ngựa chạy như điên mà rút ra từ trên thân thể, kim loại sau khi uống cạn nhân loại hiến máu, lóng lánh hào quang bảy màu yêu dị.
Giống như pháo kích vừa rồi vậy, trên trận địa huyết hoa bắn tán loạn ra bốn phía, vô số thi thể mới ngã xuống đất.
Trong một vòng xung phong trôi qua của kỵ binh Đại Hán này, tiếng kêu thảm thiết xé ruột xé gan lại vang lên các nơi. Đó là tiếng kêu phát ra của những kẻ may mắn không có ở trong một vòng tấn công đáng sợ này chết hẳn đi. Bọn họ có người bả vai đến bụng xuất hiện vết thương dài làm cho người ta sợ hãi, có người thì mất đi cánh tay, nội tạng và phần còn lại của chân tay đã bị cụt rớt xuống từ trên thân thể, khiến cả vùng đất vốn đã máu thịt mơ hồ càng thêm rất nhiều tế phẩm nữa.
Đám kỵ binh của Đại Hán vì giành lấy công huân sớm đã xoa tay rồi, cũng đã dùng hết tất cả thủ đoạn, theo tấn công không lưu tình chút nào của bọn hắn, gần như chỉ trải qua vòng tấn công đầu tiên, nhóm giáo dân đã hỗn loạn không chịu nổi nay ở trong pháo kích bị triệt để đánh tan, vô số người tán loạn chạy về phía sau, mà ngay cả bộ đội đến tiếp viện cũng bị lôi cuốn tới trong đám người tán loạn.
Quân địch tán loạn là con mồi mà kỵ binh thích nhất, chỉ cần bộ binh tán loạn, như vậy cho dù nhân số có nhiều hơn so với bọn họ, đều sẽ biến thành vật hi sinh của bọn họ, bọn họ điên cuồng mà truy kích, đám giáo dân cũng không tập kết được, ngoại trừ rất ít người trốn trở về phiên thành Đảo Nguyên ra, đại đa số người đều biến thành vật hi sinh dưới mã đao của bọn họ.
Sau bọn kỵ binh, bọn phiên quân bắt đầu tiến lên, bọn họ trợn mắt há hốc mồm đi nhìn kỵ binh Đại Hán và đám pháo binh trình diễn, nơi bọn họ liên tiếp tấn công không đánh hạ được, nhân số của quân đội Đại Hán ít hơn nhiều so với bọn hắn, chỉ trải qua một vòng tấn công là đánh tan tành, bọn họ lại từ trong đó cảm nhận được cường đại của Đại Hán.
Theo hạn chế "lệnh một quốc gia một thành" của Đức Xuyên Mạc Phủ, một phiên không được xây dựng thiết kế phòng ngự quá nhiều, ngay cả thành trì chỉ được xây một tòa phiên thành trong bản phiên, việc này đã làm hạn chế đi rất nhiều năng lực chống cự của đám giáo dân, nhưng lại rất là có lợi cho quân đội càn quét.
Trên con đường rửa sạch đầy máu me do bọn kỵ binh Đại Hán mở ra, bọn họ rất nhanh là một đường tiến quân tới dưới thành phiên Đảo Nguyên rồi, sau đó vây quanh bao bọc cả phiên thành, mà bọn họ cũng đều tin rằng, theo đợt tiến công đáng sợ như thế của quân tiên phong quân đội Đại Hán, đám loạn dân tín ngưỡng tà giáo này đều sẽ chết không có chỗ chôn.
Sau khi kỵ binh của quân đội Đại Hán thoải mái đột phá trận tuyến của loạn dân phiên Đảo Nguyên, toàn bộ đại quân cũng bắt đầu dọc theo con đường do kỵ binh mở ra đi tới. Bởi vì lúc nãy đã bị cày sắt của kỵ binh cày qua một lần, cho nên phiên quân cũng không có gặp được chống cự kịch liệt như lúc trước, xâm nhập thẳng tới trong địa phận phiên Đảo Nguyên rồi, đánh tới dưới phiên thành.
Bọn họ dọc theo đường đi nhìn thấy di thể đầy đất, đều là chiến quả do kỵ binh khi truy kích quân địch tán loạn đã để lại, đám giáo dân Thiên Chúa trước kia đều là nông dân, mặc dù có một số người là lãng nhân võ sĩ, nhưng đa số người bên trong bọn họ chưa bao giờ trải qua bất cứ một huấn luyện quân sự nào cả, chỉ là bởi vì thù hận thấu xương mà tụ tập lại phản kháng thống trị tàn bạo.
Cái phẫn nộ này kích khởi tinh thần của bọn họ, khiến cho bọn họ cố gắng lấy dũng khí để đối kháng liên quân các phiên, nên đánh được cân bằng với đám phiên quân có chiến kỹ chiến ý cũng không đủ tốt kia, nhưng khi quân đội Đại Hán trong các phương diện đều ưu tú hơn bọn hắn, đích thân đến đánh bọn họ, cho dù có khí thế phấn đấu quên mình, bọn họ còn không có cách nào ngăn cản được.
Tinh thần của con người cuối cùng là có cực hạn, sau khi đụng tới đối thủ không cách nào chống cự, dũng khí của bọn họ từ từ biến mất, bản năng giấu sâu ở lòng đã chiếm cứ thượng phong, mỗi người đều chạy trốn trong tuyệt vọng, hồn nhiên mặc kệ chạy trốn như vậy, thật sự sẽ làm cho mình càng thêm không có năng lực phòng hộ ở trước mặt kỵ binh.
Không để cho đám người Chu Phác thất vọng, quân đội Đại Hán trung thực đi thi hành kế sách của đám quan tham nghị, những kỵ binh này sau khi một đường truy kích tới dưới thành rồi, không có ham chiến thêm nữa, chậm rãi một lần nữa thu nạp lại bộ đội, sau đó cả đội một lần nữa trở về tới trong quân trận đại quân rồi.
Bọn họ cùng với ngựa chiến của bọn họ, trên người đều dính đầy máu tươi, quân phục vốn vô cùng tươi đẹp đã biến thành màu đỏ sậm, còn dính vào một tí nước bùn, tuy nhiên tâm trạng của bọn họ lại hết sức ngẩng cao, bởi vì bọn họ rốt cục được ra trận ở trong lúc kết thúc trận chiến chinh phục Cửu Châu, vả lại lập được công huân.
Tuy rằng đây đã là chiến sự tầm vóc nhỏ cuối cùng rồi, tuy rằng đám giáo dân Thiên Chúa không so sánh được với đám bộ binh lúc trước của kẻ địch, nhưng tóm lại chiếm được một lần công huân.
Mà khi bọn họ về doanh trại, nghênh đón bọn họ chính là ánh mắt bao hàm sợ hãi và sùng kính của bọn lính trong liên quân các phiên. Khiến cho đám phiên quân nhìn thấy quân đội Đại Hán như cuồng phong quét lá rụng vậy, đem kẻ thù trước kia mà bọn họ vô sức đánh bại đã toàn bộ đánh bại rồi, trong lòng mỗi người bọn họ đều tràn đầy sợ hãi đối với Đại Hán.
Người Nhật Baổn xưa nay đều kính phục kẻ mạnh, hơn nữa trong lòng đám phiên quân vốn cũng không có quan niệm gì về dân tộc đáng nói, cho nên sau khi Đại Hán phô bày ra cường đại của mình, bọn họ sẽ vui lòng phục tùng, đem chuyện mình đi theo Đại Hán tiến quân cho rằng là một việc làm đương nhiên.
Những phiên chủ cũng giống như vậy, khi Đại Hán ở trước mặt bọn họ lại thể hiện ra vũ lực cường đại của mình, theo uy hiếp của tướng quân đại nhân Trường Khi trở nên càng thêm có sức mạnh, bọn họ đều ở trước mặt Chu Phác biểu hiện ra lòng trung thành và dũng cảm của mình, sợ rằng Chu Phác bởi vì một chút cũng không vui lòng mà bị Đại Hán trị tội.