- Quý quốc xuất binh là quyết ý của thiên tử triều tôi. Bản quan cũng không dám kể công. Chu Phác chỉ là thản nhiên gật đầu với y, thái độ đối với y hơi chút hài lòng.- Chỗ này cũng không tiện nói nhiều, mắt thấy chúng ta sắp phải tiến quân trong phiên rồi, Hữu phủ đại nhân liền đồng hành với ta đi!
- Tạ đại nhân! Nhị Điều Khang Đạo lại là vui mừng, vội vàng đáp lời.
Sau khi Chu Phác hạ lệnh rời khỏi, tộc nhân và phiên quân Mao Lợi ở bờ biển, cùng với quân đội Đại Hán, trùng trùng điệp điệp hành quân tới bên trong phiên cảnh Trường Châu, phiên châu Trường Châu phiên chia hàng ở hai bên, mà quân đội Đại Hán đổ bộ thì lấy hàng đội hành quân ngang nhiên đi vào chính giữa, so với những phiên quân kia, càng thêm có vẻ oai hùng anh phát.
Bởi vì đây là lần đầu tiên sứ thần Đại Hán đặt chân đến mặt đất đảo Bản Châu, Mao Lợi gia cũng cảm thấy ý nghĩ phi phàm, hơn nữa bọn họ hi vọng lấy lòng Chu Phác, bù lại hành vi trước đây mang lại ảnh hưởng cho mọi người, cho nên cố ý làm được vô cùng long trọng, không chỉ là người của bản thân Mao Lợi gia xuất động, chính ngay cả tướng lĩnh dưới trướng Mao Lợi gia, ngoại trừ quân đội ở biên cảnh phương bắc phòng vệ Thiển Dã gia cùng với Mạc Phủ tập kích, cũng ở hết đây.
Bọn họ khổ tâm an bài như vậy, thật cũng coi như có được hiệu quả nên có, ít ra bọn họ nhìn lại, thiên sứ Đại Hán không tính tới hiềm khích lúc trước và trò chuyện thật vui với phiên chủ, vả lại cũng không có ý muốn thu trở về hứa hẹn khôi phục lãnh địa cũ một trăm hai mươi vạn thạch của Mao Lợi gia, về phần phẩm hàm Thái chính đại thần kia, thiết nghĩ Đại Hán cũng sẽ không để ý.
Mang theo loại tâm tình như trút được gánh nặng kia, những hạng người tầng trên của Mao Lợi gia này cưỡi ngựa vây quanh ở bên cạnh Chu Phác, cùng với gã đi về phía phiên thành, thế nhưng bọn họ sáng suốt giữ vững khoảng cách, bởi vì thiên sứ Đại Hán chính đang trao đổi với Hữu đại thần Nhị Điều Khang Đạo.
Trước đó bởi vì hành vi lo lắng Chu Phác đối với triều đình canh cánh trong lòng, cho nên trong lòng Nhị Điều Khang Đạo vẫn còn có chút bận lòng, thế nhưng ngay sau khi vừa mới vui vẻ trò chuyện trong chốc lát, y an tâm rất nhiều. Vị sứ thần Đại Hán này cũng không có ý truy đuổi bọn họ, ngược lại là cố ý trấn an y.
- Trước đó từ biệt ở Đô Kinh, ước định ngày sau tái kiến, thế nhưng lúc đó tại hạ cũng biết con đường phía trước gian nguy, không dám trong lòng còn có may mắn, ngược lại quyết định quyết tâm phải chết. Bên trong gió lớn phần phật, Nhị Điều Khang Đạo thở dài.- Cuối cùng là được may mắn tựa trời, hết thảy đều vẫn tính là thuận lợi, Pháp hoàng bệ hạ và Thiên hoàng bệ hạ thuận lợi thoát khỏi, tại hạ cũng bảo toàn được một cái mạng, tại hạ hiện giờ cũng muốn thay Pháp hoàng bệ hạ và triều đình tệ quốc cảm kích thiên sứ.
- Phúc vận quý quốc ngàn năm, tự có liệt tổ liệt tông phù hộ, quốc chủ quý quốc cát nhân thiên tướng, dĩ nhiên sẽ không bị những bọn gian xảo này bắt nạt. Chu Phác đáp lời có chút khách khí, thế nhưng lại giống như trong bông có kim khâu.
- Thế nhưng, Hữu phủ đại nhân, thiết nghĩ ngươi đã nói rõ ràng điều kiện đàm phán tốt trước đó của chúng ta với quốc chủ quý quốc rồi phải không? Không biết ý ngài ấy như thế nào?
Vấn đề này đánh thẳng yếu hại, ngược lại khiến Nhị Điều Khang Đạo vừa mới hưng phấn dần dần biến mất rồi.
Vị sứ thần Đại Hán này cũng là dùng loại vấn đề không khách khí như vậy, âm thầm nhắc nhở y, mới vừa rồi còn nói xưng hô “Pháp hoàng” và “Thiên hoàng” đã lỗi thời rồi.
Bị người ngay mặt chỉ trích như vậy, đương nhiên là như ngước đầu dội nước lạnh, mất mát và buồn bực là tránh không khỏi, nhưng y cũng biết, hiện giờ lúc này đã không còn cách nào quay đầu rồi, một chút khuất nhục cũng không tính là gì.
Y sau khi ngu ngơ chốc lát, khẽ gật đầu một cái, sau đó có chút kính cẩn trả lời.- Khởi bẩm đại nhân, quốc quân tệ quốc trước tiên đã được biết tôi và Tả phủ đại nhân thương thảo cùng ngài sau đó xác nhận. Ngài ấy cũng cảm nhớ ân tình khuôn phò xã tắc của Đại Hán, cảm thấy hẳn nên lấy loại phương thức này tới hồi báo Đại Hán, cho nên không có đề ra bất kỳ ý kiến phản đối nào, cho nên chỉ muốn triều dình quay về Đô Kinh, từ nay trở về sau, Nhật Bổn chính là phiên quốc của Đại Hán, trọn đời không dời!
Gã cũng biết nói chữ hoàng không ổn nữa, cho nên chủ động dùng quốc quân tới hình dung Pháp hoàng, về phần cái gì trọn đời không dời đương nhiên cũng chỉ là y lấy lòng sứ thần Đại Hán vui vẻ mà thôi, mặc kệ là gã hay là Tả phủ hoặc là Pháp hoàng bệ hạ, đều không có tính toán khiến con cháu đời sau đều giống như hiện giờ dựa vào hơi thở của Đại Hán như vậy, bọn họ tính toán trước cam chịu hiện thực, tích tụ thực lực, chỉ cần thời cơ thích hợp cũng liền lần nữa tự lập danh hiệu, một lần nữa dùng danh hiệu Thiên hoàng trực thống thần quốc.
- Quốc chủ quý quốc nhận thức đại thể như thế, thật là may mắn của quý quốc! Mắt thấy vị Pháp hoàng kia tinh quái như thế, nụ cười Chu Phác càng lúc càng hiền hòa hơn rồi.- Kể từ lúc này, hai nước chúng ta liền rõ ràng giao tình, về sau đời đời kiếp kiếp bình an vô sự, phồn vinh hưng thịnh quý quốc sắp tới! Hữu phủ đại nhân xin yên tâm, nước ta xưa nay giữ chữ tín, hứa hẹn trước đó đối với quý quốc tuyệt đối sẽ không biến đổi, chỉ cần triều đình quý quốc về sau tiếp tục thần phục nước ta, như thế triều đình quý quốc nhất định sẽ ở trong vùng đất quản hạt khôi phục quyền bính năm đó!
Tuy rằng lời này thoạt nhìn vô cùng phấn chấn, nhưng hạn chế trong vùng đất quản hạt, vẫn nói rõ chính sách chủ chốt của Đại Hán vẫn là hiện trạng giữ gìn trước đó như cũ, khiến phiên chủ các nơi tiếp tục thống trị đất cai quản của mình, mà không phải dựng hẳn lên thống trị của triều đình với cả quốc gia, Nhị Điều Khang Đạo biết rõ chính sách của Đại Hán, cũng không có ôm lấy chờ mong quá lớn, thế nhưng y vẫn là cảm thấy có chút thất vọng.
Thế nhưng gã vẫn là dứt bỏ loại thất vọng này, lại lần nữa thử thăm dò vị sứ thần Đại Hán này.- Tại hạ từ nơi phiên chủ Mao Lợi, nghe nói thiên sứ đã cùng với Mao Lợi gia đạt thành hiệp nghị, muốn để Mao Lợi gia khôi phục lãnh địa thời đại Phong Thần Tú Cát đúng không?
- Đúng là có việc này. Chu Phác lập tức tiền ứng lời.- Mao Lợi gia quen thuộc tình hình Tây Quốc, vả lại trong nhà mấy đời làm tướng, tướng sĩ dưới trướng đông đảo, đủ làm một trợ lực lớn cho bọn ta, cho nên làm ra một chút phong thưởng cũng nên thế. Chẳng hay là Hữu phủ đại nhân đối với cái này có ý kiến gì không?
- Đương nhiên là có, tại hạ cũng hiểu được sắp xếp này vô cùng thích hợp, thật sự ra triều đình vốn dĩ cũng muốn phong thưởng Mao Lợi gia như vậy. Nhị Điều Khang Đạo vội vàng nói.
Y vốn dĩ liền đối với cái này không có ý kiến, Tây Quốc nếu như không theo thống trị của triều đình, vậy theo thống trị của ai đối với bọn họ cũng không khẩn yếu, huống chi triều đình vốn dĩ cũng tính toán như thế, y chân chính bận tâm chính là một vấn đề khác.