Vì an định lòng người trọng thần bổn phiên, Tiền Điền Lợi Thường cố ý nói vô cùng quyết tuyệt, nhưng về bản chất, y nếu như trước đó làm ra quyết định sống chết mặc bay, vậy thì đã hạ định quyết tâm vứt bỏ vợ con rồi, dù sao y còn có thê thiếp và con cái khác.
Vị Pháp hoàng bệ hạ kia, lúc đó chẳng phải dứt bỏ trong cung, chuyển thành kẻ địch của Mạc Phủ sao?
- Đại nhân anh minh! Mắt thấy Tiền Điền Lợi Thường bày tỏ như vậy, tất cả người đều trong lòng khoáng đạt, sau đó quỳ ở trên đất, vái chào với phiên chủ đại nhân của bọn họ.
Vào ngày hôm sau, Tiền Điền Lợi Hiếu cứ chiếu theo an bài trong phiên, mang một số tâm phúc, khinh trang đơn giản xuất phát đi trước tới gần kinh kỳ, tìm kích tung tích quân đội Đại Hán.
Mà quân đội Đại Hán hiện giờ cũng chính như phán đoán của bọn họ, đã tàn sát bừa bãi tới gần kinh kỳ rồi.
Sau khi giành thắng được thắng lợi của cuộc chiến Cơ Lộ, sứ thần Đại Hán Chu Phác liền phái ra phó tướng của y, Lập Hoa Tông Mậu thống quản liên quân các phiên đi trước truy đuổi, còn Lập Hoa Tông Mậu cũng không phụ mong đợi mọi người, bất chấp tình trạng thân thể tuổi tác đã cao tinh lực suy thoái, mang đại quân không ngừng truy đuổi quân địch, một đường đánh vào tới gần kinh kỳ, khiến cả Nhật Bổn rơi vào chấn động.
Mà sau khi bản quân Chu Phác suất lĩnh, ở trong thành Cơ Lộ nghỉ ngơi và chỉnh đốn một đoạn tháng ngày, khôi phục tổn thương cực đại gánh chịu phải bên trong cuộc chiến công thành thảm liệt trước đó, lần nữa suất lĩnh đại quân tiến công về phía trong kinh kỳ.
Bỏi vì lúc trước có mở đường của Lập Hoa Tông Mậu, cho nên hành quân của bọn họ vô cùng thuận lợi, ven đường cũng không có gặp phải chống cự gì, ngược lại có không ít người trông ngóng quy hàng, còn suy xét vì tiện cho hậu cần, bọn họ vẫn luôn dọc theo tuyến bờ sông tiến quân.
Không có bao lâu, bọn họ liền đã đánh tới trong địa phận nước Nhiếp Tân.
Nước Nhiếp Tân giống như rất nhiều nơi khác gần kinh kỳ, là nơi chốn do Mạc Phủ phái ra quan địa phương tới thẳng tay thống trị. Thời đại hòa bình những nơi màu mỡ này vì Mạc Phủ cung cấp hàng đống sản vật, cũng khiến cho bọn họ nắm giữ được món lớn của cải, mà theo tình thế như hiện giờ, lại không có lãnh chúa khắp chốn tới chống cự Đại Hán.
Sau khi đại quân dần dần bước vào trong địa phận nước Nhiếp Tân, rất nhanh liền xâm nhập vào bên trong các thôn quận, gần như thổi quét toàn cảnh, mà Chu Phác cũng mang theo các quan tham nghị của gã, đi tới bên trong thành Thần Hộ của quận Hữu Mã, xem nơi này thành nơi trú đóng mới của gã.
Thần Hộ là một thành trấn cảng biển đã có lịch sử lâu đời, còn vào thời đại viễn cổ, Nhật Bổn phái ra sứ tới nước Đường chính là xuất phát từ cảng biển này. Tuy rằng bởi vì duyên cớ sau khi Mạc Phủ Đức Xuyên dựng lên tiến hành giảm nước toàn thành trấn này hiện giờ hết thảy rách nát, những vẫn là một tòa thương cảng phồn hoa.
Vị trí địa lý Thần hộ cũng vô cùng ưu việt, thẳng tiến về phía đông bắc, liền rình đúng chỗ tới đứng ở đô thành trong địa phận nước Sơn Thành, mà cách đó không xa về phía đông, thành Đại Bản và đô thành phồn hoa hưng thịnh đã gần ngay trước mắt, dễ như trở bàn tay.
Chu Phác xem nơi này thành nơi trú đóng của mình, chính là muốn lợi dụng tòa cảng biển này tới giữ gìn tiếp viện tiếp tế của đại quân, nghỉ ngơi và chỉnh đốn toàn quân làm xong chuẩn bị tiến quân đô kinh cuối cùng, đồng thời cũng tiến hành đưa tin với thế lực các nơi của Nhật Bổn, tiến thêm một bước suy yếu thực lực chính trị và kinh tế của Mạc Phủ.
Rất là mẫn cảm đối với hành động của y, dĩ nhiên chính là cách hào thương của Giới Thị và Đại Bản gần trong gang tấc rồi. Bởi vì thảm bại của quân đội Mạc Phủ, hiện giờ bọn họ nơi này đã là một mảnh hỗn loạn, hiệu lệnh của Mạc Phủ đã không cách nào thi triển. Còn những hào thương sớm đã đạt thành ăn ý với Đại Hán, hiện giờ cũng cố kỵ gì nữa rồi. Bọn họ bốn phía tìm kiếm lương thực cung ứng cho cánh quân đội xâm nhập tới bên trong kinh kỳ, mượn điều này kiếm chác hàng đống lợi nhuận.
Chu Phác cố ý lôi kéo bọn họ, đưa hàng đống vàng bạc vào bên trong giao dịch của bọn họ, một mặt này dĩ nhiên là vì giảm bớt áp lực cung ứng hậu cần phía sau, một mặt khác thì là vì bóp chết kinh tế căn cơ của Mạc Phủ. Tuy rằng Mạc Phủ kỳ thị thương nhân, nhưng kinh tế Mạc Phủ là ỷ lại vào những hào thương này tới giữ gìn và vận hành, chỉ cần những hào thương này không hợp tác với Mạc Phủ nữa, như vậy kinh tế và tài lực của Mạc Phủ liền sẽ chịu phải đả kích nặng nề, lại cũng khó giữ gìn nổi ổn định khống chế trong vùng.
Mà sau khi y tới được Thần Hộ, y cũng càng thêm nhận lấy ánh nhìn chăm chú của thế lực các nơi cả Nhật Bổn, sứ giả các thế lực không ngừng xông về phía gần kinh kỳ, tìm kiếm hợp tác với Đại Hán, hoặc là ít nhất tìm kiếm khoan thứ của Đại Hán.
Mà trong những sứ giả này, có một vị không ngờ là gia thần thân tín của em trai ruột Tướng quân Mạc Phủ Đức Xuyên Gia Quang, Đức Xuyên Trung Trường hiện nhậm chức Đại nạp ngôn phái tới là Đạo Diệp Chính Lợi.
Đức Xuyên Trung Trưởng trước đó bị ca ca Đức Xuyên Gia Quang giam cầm ở trong thành Cao Khi, hơn nữa nhiều lần làm nhục, mắt thấy phải bị hãm hãi tới chết rồi, nhưng chính vào lúc này, Đại Hán phát động tấn công với Nhật Bổn, Mạc Phủ cũng chịu phải đả kích trầm trọng, trong lúc nhất thời không ngờ không có rảnh rỗi chú ý tới Đại nạp ngôn đại nhân đã thành là thịt cá trên thớt này.
Mà thời điểm Đại Hán rất nhanh chiếm lĩnh đảo Cửu Châu, vả lại tiến binh đảo Bản Châu, Mạc Phủ cũng sa vào bên trong nguy cơ chưa từng có trước đây, Đức Xuyên Trung Trường bị giam cầm bên trong thành Cao Khi rốt cuộc có được tin tức này, mà y không có gan chết rất nhanh liền làm ra quyết đoán, sứ giả Mạc Phủ tiến tới thành Cao Khi vả lại thẳng thừng giết chết y trước khi trốn ra khỏi Cao Khi, trốn vào tới trong dân chúng.
Đồng thời, Đức Xuyên Trung Trường cũng không hài lòng tự do nhất thời có được, y cũng không nghĩ lấy thân phận bình dân mai danh ẩn tích trải qua cuộc sống thê lương, y muốn thừa cơ hội tới mưu cầu lấy lợi ích càng lớn hơn cho mình.
Mà phát triển tình thế cũng xác thật tạo ra không gian hành động cho y, từ sau khi y trốn thoát ra khỏi thành Cao Khi, tin tức của y bắt đầu trở nên linh thông, mà những tin tức này, đối với Mạc Phủ mà nói đều là tin tức xấu, Mao Lợi gia quy thuận làm thủ hạ của Đại Hán, vả lại hiệp trợ Đại Hán bắt đầu tiến biến vào trong Lạc, mà tiến binh của bọn họ cũng vô cùng thuận lợi, nhưng gọi là liền chiến liền thắng, không chỉ là phiên chủ các nơi ven đường không cách nào chống cự, hoặc là chết trận hoặc là nghe ngóng rồi chạy mất, chính ngay cả sức mạnh quân sự của bản thân Mạc Phủ cũng không có cách nào chống đỡ quân tiên phong của bọn họ.
Ngay sau khi thành Cơ Lộ rơi vào tay giặc, đại quân Mạc Phủ ở Tây Quốc đón đánh Đại Hán sụp đổ, Đức Xuyên Trung Trường bắt đầu xác thật Mạc Phủ đã không còn cách nào đuổi quân đội Đại Hán đi, thậm chí còn có khả năng bị quân đội Đại Hán đánh bại, rơi vào trong hoàn cảnh vạn kiếp bất phục. Cho nên, y cho rằng y cần phải nghĩ cách can thiệp với Đại Hán, để càng khiến cho Đức Xuyên gia thoát khỏi loại hoàn cảnh đáng sợ này.