Thế nhưng cho dù bày ra bộ dạng như lâm đại dịch, bọn họ cũng không có tấn công thẳng tòa tiểu thành này rồi, cho dù bên trong tiểu thành cũng không có bao nhiêu người đủ để chống đỡ bọn họ.
Đây hết thảy đều là bởi vì thân phận đặc biệt người đang cử trú ở đây.
Ở một gian phòng sơ sài trong thành, một dáng người có chút cao to, người trẻ tuổi có diện mạo thanh tú ngồi trên giường, thần sắc buồn bã nhìn về phía trước, khi tầm mắt y tụ lại một chỗ, có một án kỷ nho nhỏ, bên trên bày một bội đao, chuôi bội đao được chế tác vô cùng tinh xảo, theo làn ánh sáng cũng không trong sáng, lóe ra hàn quang long lánh, dường như đang đợi uống máu tươi của con người.
Y đã ngây người ở đây thật lâu, ánh mắt vô cùng mờ mịt, hiển nhiên dễ nhận thấy nội tâm đang đấu tranh kịch liệt, chậm chạp không đưa ra quyết định. Đúng lúc này, mây đen của bầu trời cũng tích tụ càng lúc càng dày thêm, tiếng ầm ầm trên bầu trời bắt đầu vang đi vọng lại bên trong bầu trời, giống như ghé vào lỗ tai y mà vang vọng, khiến y càng thêm tâm phiền ý loạn, phẫn nộ lắng đọng ban đầu cũng lại lần nữa xông lên đầu.
Chính loại không khí nặng nề trước khi mưa to tầm tã này, thằn sắc của y càng trở nên phẫn nộ, mà tiếng ầm ầm trên bầu trời dường như đang thúc giục y mau làm ra quyết định sau cùng.
- Thay vì tiếp tục chịu đựng khuất nhục như vậy,, còn không bằng tự mình kết thúc chính mình, cũng không làm nhục danh tiếng phụ thượng! Y hạ quyết tâm cuối cùng, mở miệng hô to, sau đó vươn tay lấy thanh bội đao kia.
Tuy nhiên, tay của y vẫn phát run, nhìn ra được có chút không cam lòng.
Y nắm lấy chuôi đao, cầm chuôi đao lên, lần nữa nhìn chăm chăm lưỡi đao, sau đó chậm rãi vòng một hướng, chỉ về hướng bụng mình.
Mũi đao đã cách làn da rất gần, giống như phần bụng đã cảm nhận được cái loại mũi nhọn này. Chỉ cần hơi dùng sức chút, nó liền đâm thủng được bụng của y, thành toàn ý nguyện tự sát tỏ rõ chí khí của mình. Cây đao này là thợ rèn giỏi tỉ mỉ chế tạo, chỉ sợ vạch ra vết cắt cũng sẽ rất tinh xảo.
Thế nhưng, thời điểm thanh đao đặt ở trên bụng, người trẻ tuổi này lại ngừng tay lại, thật lâu không có hoàn thành bước cuối cùng. Sắc mặt của y biến ảo không chừng, rõ ràng là đối với trần gian có điều lưu luyến, không xuống tay cuối cùng.
Lúc này, trên trời lại lần nữa truyền đến tiếng nổ vang, người trẻ tuổi này đột nhiên mở to hai mắt, sau đó tay càng run rẩy, bội đao trong tay cứ như vậy rơi xuống mặt đất. Đao rơi xuống mặt đất phát ra tiếng kêu ong ong, như thể là đang trách móc y ở đây nhận lấy đối đãi khuất nhục như vậy nhưng sau đó còn không muốn chết, giống như làm nhục thanh danh hậu nhân Võ gia.
Hạt mưa tí tách rơi trên mặt đất, đánh lên cửa sổ cũng hơi lay động, người trẻ tuổi này lại ngẩn người một hồi, sau đó ngẩng đầu nhìn bầu trời ngoài cửa sổ.
Lại một lần nữa, tự sát thất bại.
Điều này cũng bình thường, y thân là con trai trưởng tướng quân Mạc Phủ, từ nhỏ đã được phụ mẫu cưng chiều, sống trong an nhàn sung sướng mà lớn lên, làm gì có khả năng dễ dàng vứt bỏ lưu luyến đối với trần gian dễ dàng như vậy?
Không sai, y chính là con thứ của Tướng quân đời trước Đức Xuyên Tú Trung, đệ đệ đương kim Tướng quân Đức Xuyên Gia Quang Đức Xuyên Trung Trường.
Mẫu thân của y Sùng Nguyên Viện bởi vì sau khi sinh con trai lớn Trúc Thiên Đại (Gia Quang), được Đức Xuyên Gia Khang giao cho nhũ mẫu chăm sóc (Xuân Nhật Cục), mà xa lánh con trai lớn này. Bởi vậy sau khi sinh con út Quốc Thiên Đại (Trung Trường), nàng hướng trượng phu Tú Trung đề ra đòi hỏi xin bản thân tự chăm sóc Quốc Thiên Đại mà không nhờ nhũ mẫu, mà Tú Trung cũng đồng ý đòi hỏi này của Sùng Nguyên Viện.
Chính bởi vì như vậy, Quốc Thiên Đại lớn lên trong yêu chiều chuộng của phụ mẫu, mà phu phụ Tú Trung cũng cho rằng Quốc Thiên Đại được người khác nuôi, khắp mọi chỗ đều phải tốt hơn so với Trúc Thiên Đại trầm mặc kiệm lời, tính tình hung dữ. Hơn nữa, Quốc Thiên Đại thuở nhỏ cũng xác thật so với Gia Quang có tài năng hơn, lộ vẻ càng thông minh lanh lợi hơn.
Bởi vậy, sau một đoạn thời gian, Đức Xuyên Tú Trung cùng Sùng Nguyên Viện bắt đầu có ý niệm phế bỏ đi Trúc Thiên Đại, lập Quốc Thiên Đại làm tướng quân đời thứ ba. Do địa vị của Trúc Thiên Đại bắt đầu dao động, cũng sinh ra thù hận đối với đệ đệ của mình – Y là một người mang thù hận, loại thù hận này y ghi khắc trong lòng rất lâu.
Cũng vào thời khắc nguy hiểm này, nhũ mẫu của Trúc Thiên Đại là Xuân Nhật Cục cảm giác được địa vị người kế thừa Tướng quân của Trúc Thiên Đại khó giữ được, bởi vậy đã làm xoay chuyển cục diện, ả chạy tới thành Tuấn Phủ được gọi là nơi ở ẩn của Đại Ngự Sở Đức Xuyên Gia Khang đã lui về ở ẩn, sau đó hướng Gia Khang khóc lóc kể lể tính toán của phu phụ Tú Trung, thỉnh cầu ông ta ra mặt bảo vệ Trúc Thiên Đại.
Đức Xuyên Gia Khang sau khi biết được tình hình liền giận dữ, bởi vì ông ta cho là muốn thay đổi loại cục diện kẻ dưới đạp kẻ trên, lễ sụp đổ nhạc hư hại, nhất định phải bắt đầu từ Mạc Phủ giữ vững trật tự và luân thường, mà con trai trưởng kế thừa chính là cái căn cơ luân thường trật tự này.
Cho nên Gia Khang phá lệ tới Giang Hộ, sau đó nói với phu phụ Tú Trung phải phân trưởng uts, khăng khăng muốn Trúc Thiên Đại làm người kế vị Tướng quân làm Tướng quân, Gia Khang lúc ấy tuy rằng đem đại vị Tướng quân giao cho con trai, thế nhưng y dù sao cũng là người đánh lấy thiên hạ, đối với Mạc Phủ chính mình có được năng lực khống chế thật sự, phu phụ Tú Trung vì là ở vào tình cảnh xấu hổ đành phải từ bỏ chuyện này.
Tuy nhiên, tuy rằng trở ngại mệnh lệnh Gia Khang không đem Trúc Thiên Đại trở thành người kế vị không được, thế nhưng phu phụ Tú Trung vẫn như cũ lại càng thêm thiên vị Quốc Thiên Đại thêm chút nữa, mà Quốc Thiên Đại vào lúc còn nhỏ, thường nghe ông nội Gia Khang, phụ thân Tú Trung nói Trúc Thiên Đại là chúa công mà bản thân về sau chỉ được là làm gia thần của gã, lại từng bị Gia Quang mấy lần làm nhục, bởi vậy với Gia Quang cũng bắt đầu có chút oán hận.
Y từ lúc nhận ra được tài trí, dung mạo đều hơn huynh trưởng Gia Khang, bởi vậy cho dù biết đối phương sắp kế thừa kế đại vị Tướng quân làm chúa công của mình, cũng không thay đổi thái độ khinh thị với Gia Quang, mâu thuẫn giữa hai huynh đệ cũng bởi vì vậy mà càng tích càng sâu, trở nên như người dưng nước lã.
Nguyên Hòa năm thứ sáu, Đức Xuyên Tú Trung phỏng theo tiền lệ phụ thân, vừa trao đại vị Tướng quân cho Trúc Thiên Đại bản thân liền trở thành Đại Ngự Sở, mà Trúc Thiên Đại cũng chính thức chọn dùng Gia Quang làm tục danh cho mình, đã trở thành Tướng quân đời thứ ba của Mạc Phủ. Bởi vì thuở nhỏ có oán hận với đệ đệ Trung Trường, cho nên đem đệ đệ chèn ép cũng trở thành chuyện trọng yếu bản thân tự mình lo liệu.
Vốn là thời điểm Tú Trung trị vì, y coi như là đã chiếm được ưu đãi, chiếu theo thông lệ của Đức Xuyên gia y tiếp nhận đất phong trở thành thân phiên Mạc Phủ. Y được phong cho nước Tuấn Hà, trải qua mấy lần gia phong cuối cùng chiếm được năm mươi lăm vạn thạch lãnh địa, quan chức Đại nạp ngôn, cũng coi như là người nổi bật bên trong thân phiên.