Ở trong ba miệng hai lời, Chu Phác và Mao Lợi Tú Tựu hóa giải mâu thuẫn hai phía trước đó bởi vì cò kè trả giá mà tạm thời khơi lên, lần nữa vì cùng chung mục tiêu thảo phạt Mạc Phủ mà đoàn kết lại, chỉ muốn chiến sự thuận lợi, loại đoàn kết này liền đủ giữ vững tiếp tục.
Tuy nhiên, Mao Lợi Tú Tựu đối với tình thế cũng không phải một hồi lạc quan, gã biết, tuy rằng ở trên đảo Cửu Châu gặp phải thất bại trước nay chưa từng có, nhưng nội tình và thực lực Mạc Phủ vẫn vô cùng cường đại như trước, trong tay còn nắm đất đai và tài của cực lớn, cũng không phải dễ dàng liền đủ thất bại được.
Không nói hang ổ của bọn chúng ở Quan Đông, chính ngay Đô Kinh, căn cơ bọn chúng nắm giữ, cũng tập kết hàng loạt quân đội tới từ Mạc Phủ và các phiên, cho dù chiến lực không cao, ít nhất số lượng là bày ở nơi đó, chỉ sợ có hơn mấy vạn người.
Cho nên, Đại Hán muốn phái ra bao nhiêu người bắc tiến tấn công Đô Kinh, đối với gã mà nói cũng chính là một vấn đề hết sức trọng yếu, bởi vì đây thay mặt quân đội bản phiên bọn họ phải đối mặt áp lực bao lớn.
Ông ta muốn hỏi thẳng Chu Phác, nhưng lại không dám hỏi, vì thế ông ta một mặt đáp lời Chu Phác, một mặt giống như các phiên thần khác, cẩn thận nhìn thuyền vận chuyển đằng sau, tính ra Đại Hán rốt cuộc phái bao nhiêu người đi lên.
Bộ dáng vẻ này của ông ta, Chu Phác dĩ nhiên cũng hiểu được suy nghĩ trong lòng của ông ta.
- Mạc Phủ tuy rằng làm ác không chịu hối cải tự làm tự chịu, nhưng dù sao chiếm cứ Nhật Bổn nhiều năm như vậy, thực lực trong tay không dễ khinh thường, cho nên vì đánh bại Mạc Phủ, Đại Hán chúng ta cũng đã làm chuẩn bị đủ loại, đủ dạng. Chu Phác không vội không vàng nói.- Hôm nay cùng chúng tôi lên bờ, chỉ là một nhúm quân đội Đại Hán, quân đội tiếp theo sau cuồn cuộn không dứt, đều đã sắp tới nơi này, hiệp trợ quý phiên cùng tiến quân phía Đô Kinh, sớm ngày giải cứu triều đình quý quốc từ trong nước sôi lửa bỏng ra.
- Vậy dám hỏi Đại Hán chuẩn bị phái bao nhiêu quân đội tiến quân Đô Kinh vậy? Sau khi nhẫn nãi một lúc lâu, Mao Lợi Tú Tựu rốt cuộc vẫn là nhịn không được nữa, cẩn thẩn dè dặt hỏi ra.
- Nếu như là khôi phục kỷ cương quý quốc, bảo vệ triều đình quý quốc, vậy dĩ nhiên phải dùng người của chính quý quốc mới được. Chu Phác thản nhiên trả lời.
- Cho nên quân đội chúng tôi lần này bắc tiến, lấy phiên quân quy hết về Đại Hán trên đảo Cửu Châu làm chủ, không dưới vạn người. Đồng thời, vì chi vị quý quốc và những phiên quân này, quân đội Đại Hán còn cố ý điều động ngàn người, cùng mọi người hướng Đô Kinh tiến quân.
- Ngàn người sao? Ngay khi nghe thấy con số này, Mao Lợi Tú Tựu nhịn không được trợn tròn há hốc mồm, ông ta có chút phát run nhìn Chu Phác, dường như không tin tưởng sự thực mình nghe thấy được.
- Tuy chỉ ngàn người, nhưng đây là tinh nhuệ quân ta chọn lựa kỹ càng ra, cùng Mạc Phủ giao chiến đủ lấy một địch mười thậm chí càng nhiều hơn nữa, phiên chủ lại có gì phải sợ? Chu Phác liếc nhìn xéo đối phương, dường như là đang cười nhạo đảm lượng của đối phương.- Tiến quân Đô Kinh, cầm giữ triều đình, vốn chính là việc trong nước quý quốc, do phiên chủ quý quốc tự làm theo ý mình chính là hợp tình hợp lý. Phiên chủ hà cớ gì kinh ngạc? Với lại quân đội Đại Hán chúng tôi, dĩ nhiên là phải chạy thẳng tới Quan Đông, Bình Nguyên, quyết chiến với Mạc Phủ! Nghịch tặc Đức Xuyên Gia Quang kia, nhất định ở trước mặt đại quân Đại Hán bó tay chịu trói! Phiên chủ lại có gì để sợ?
Vì để tránh cho Mao Lợi gia sản sinh lung lay, gã trước đó đối với con số quân đội Đại Hán, cùng với con số quân đội phái tới bắc tiến đều giấu diếm, nhưng hiện giờ tới lúc cả quân đội hướng phía Đô Kinh tiến quân, đối phương cho dù phát hiện cũng đã trễ rồi, vẫn là chỉ đành chiếu theo bước chân Đại Hán tiến lên, bọn họ đã đánh ra phản kỳ chính thức phản đối Mạc Phủ, như vậy đã không có còn đường quay đầu để đi rồi.
Sắc mặt Mao Lợi Tú Tựu trước là cứng lại một chút, sau đó rất nhanh liền lại giãn ra, thậm chí còn có một chút sắc mặt vui mừng.
Tuy rằng lời Chu Phác vừa mới nói rõ ràng có một chút chê cười và miệt thị đối với gã, nhưng gã hiện giờ bất chấp nhiều như vậy, gã ngược lại thấy may mắn bố trí như thế của quân đội Đại Hán, khiến gã không cần gánh vác mạo hiểm cùng trọng trách lớn nhất.
Đại Hán nếu như dựa vào sức mạnh trên biển thẳng tới Quan Đông và Mạc Phủ quyết chiến, thiết nghĩ Mạc Phủ nhất định sẽ dốc hết toàn lực đi tập kết bộ đội quyết chiến cùng Đại Hán, để bảo vệ hang ổ và nơi đô thành lập nghiệp của mình. Mà cái ý nghĩ này phòng vệ của bọn họ đối với Đô Kinh khẳng định sẽ không dốc hết toàn lực, chống cự mình cần phải đối mặt sẽ không quá mức lợi hại.
Đây đối với gã mà nói đương nhiên là tin tức vô cùng tốt.
Không riêng gì gã, chính ngay cả những phiên thần đằng sau của gã cũng là một vẻ mặt như trút được gánh nặng, vừa nghe thấy Đại Hán chỉ phái đại quân ngàn người cùng bọn họ tiến quân Đô Kinh, bọn họ chính là giật mình nhảy dựng, sầu lo hiện tại cũng giải trừ rồi.
Tuy rằng không biết cụ thể Đại Hán sẽ như thế nào đi quyết chiến với Mạc Phủ, nhưng đối với Mao Lợi gia chỉ muốn phục hồi lãnh địa cũ của gia tộc, không muốn xưng bá thiên hạ mà nói, chỉ cần san bằng Tây Quốc, Mạc Phủ Đông Quốc lại không còn sức đánh sang, như vậy sự tình khác bọn họ cũng liền không cần đi lo lắng nữa.
- Đại nhân, vì nghênh đón ngài và thiên binh, chúng tôi đã ở trong phiên chuẩn bị xong cơm canh và chỗ ở. Thế nhưng tệ phiên đơn sơ, xin đại nhân bỏ qua cho. Bởi vì tâm tình cực tốt, cho nên Mao Lợi gia liền trên mặt cũng chứa đầy tươi cười.- Kính xin đại nhân theo bỉ nhân cùng nhau trước đi phiên thành nhé.
Nhưng mà, Chu Phác lại không có đáp lời, gã ngược lại đi tới bên cạnh một người phía Mao Lợi Tú Tựu.
- Tả Hữu đại nhân, lâu ngày không gặp, từ biệt không thấy được nhau a!
Gã là vừa mới nhận ra Nhị Điều Khang Đạo thân ở bên trong đám người này, bởi vì trước đây có tới lui qua một chút với Nhị Điều Khang Đạo, vả lại ấn tượng đối với y cũng không tệ, cho nên Chu Phác quyết định trước đánh tiếng chào y, hoặc lại nói chí ít cũng theo người của triều đình Nhật Bổn dựng lên một mối giao tình.
Nhị Điều Khang Đạo là đang nghe nói Mao Lợi gia đáp ứng điều kiện Đại Hán quyết định mau chóng đầu hàng, vả lại lúc chuẩn bị nghênh đón sứ thần thiên triều, chủ động đòi hỏi tham dự vào trong hàng ngũ nghênh đón sứ thần, bởi vì đối với gã hơi có chút áy náy, cho nên Mao Lợi Tú Tựu thẳng thừng đáp lại đòi hỏi này, cũng mang gã tới Hạ Quan.
Y cũng theo Mao Lợi Tú Tựu cùng với các phiên thần hành lễ với Mạc Phủ, xen lẫn ở bên trong đám người không mảy may thu hút chút nào, thế nhưng trong lòng y trong lòng lại có chút lo lắng, muốn cùng Chu Phác đắp lên, vốn dĩ đã tính toán chủ động mở miệng rồi, ngay lúc nhìn thấy sứ thần thiên quốc Đại Hán chủ động đi về phía mình, y cũng nhẹ nhàng thở ra.
- Ngoại thần Nhị Điều Khang Đạo, bái kiến thiên sứ. Nhị Điều Khang Đạo đã đứng dậy, vươn người chắp tay đối với Chu Phác.- Thiên sứ hết lòng tuân thủ lời hứa, tệ quốc cảm ơn khôn cùng!
Bởi vì tình thế hiện giờ trong suy tính, Nhị Điều Khang Đạo phá lệ cung kính với Chu Phác, trong lời nói đã tự cho mình là đại thần phiên quốc.