Vừa nói tới sự tình Mao Lợi gia chậm chạp không chịu đánh ra cờ hiệu quy thuận Đại Hán, mấy vị quan viên văn võ tầng cao nhất quân chinh Nhật của Đại Hán này trong lòng đều có chút bất mãn.
Bọn họ biết rõ, Mao Lợi gia đây là đang xem chừng tình thế, muốn tranh lấy lợi thế lớn nhất cho mình, tận hết sức từ bên phía mình ép ra càng nhiều nhượng bộ và chỗ tốt hơn nữa.
Tuy nhiên, trước đó bởi vì chiến sự của Cửu Châu liên lụy tuyệt đại bộ phận tinh lực của mọi người, lại cộng thêm hư hại các nơi gánh chịu phải cần chút thời giờ khôi phục, cho nên mấy vị quan viên văn võ này chọn lựa tạm thời ẩn nhẫn, trước tiên giải quyết sự tình trên đảo Cửu Châu lại nói sau.
Mao Lợi gia còn trấn giữ đất đai cực nam đảo Bản Châu, đảo Cửu Châu muốn bắc tiến thì cần phải đi ngang qua nơi của bọn họ.
Nếu như bọn họ hợp tác, quân đội Đại Hán liền dễ dàng giẫm lên trên đảo Bản Châu, bắc thượng tấn công Đô Kinh, vả lại trong tay tăng thêm một cánh quân đội có sức chiến đấu làm chi viện, nếu như Mao Lợi gia lựa chọn không hợp tác, như vậy quân đội Đại Hán thế cần phải nhiều mặt đấu với một kẻ địch, cần phải rót vào càng nhiều quân Hán hơn cho quân đội Chu Phác.
Cho nên, Mao Lợi gia cũng coi như là một mục tiêu trọng yếu bọn họ cần tranh lấy.
Nhưng Mao Lợi gia làm như vậy, ngược lại khiến bọn họ đều rất phản cảm.
- Di địch hám lợi, không coi trọng chữ tín, chỉ phục thực lực. Xem ra là chúng ta trước đây quá rộng rãi với bọn chúng rồi, về phần bọn chúng không ngờ lòng còn có may mắn, muốn cùng chúng ta cò kè trả giá. Nghiêm Quảng vẫn là có chút tức giận bất bình.- Đây nếu như khiến bọn họ đắc thế rồi, chúng ta há không phải thành trò cười! Hiện giờ đã không còn ai kiềm chế được chúng ta nữa, là nên dùng thực lực tới uy hiếp bọn chúng.
- Lời của Nghiêm tham nghi thật đúng lắm, đối với loại người này, không uy hiếp là không được. Chu Phác cũng cảm thấy tán đồng, sau đó rất thoải mái chờ lệnh.- Triệu soái, tôi đi thành Tiểu Thương bàn bạc với người của Mao Lợi gia, xin Triệu soái mệnh lệnh chiến hạm hải quân trước tới ngoài biển, cho bọn chúng xem một chút màu sắc! Chỉ cần có uy hiếp của pháo hạm, hạ quan nhất định đủ áp phục bọn chúng, khiến bọn chúng để Đại Hán dùng.
- Vậy hết thảy mọi việc liền đều giao cho Chu đại nhân rồi. Triệu Tùng lập tức liền đáp lại đòi hỏi của Chu Phác.
Sau khi ba người xác định phương lược, Chu Phác liền từ Trường Khi chạy tới thành Tiểu Thương cách biển nhìn nhau với phiên Trường Châu. Bởi vì lúc Đại Hán vây thành, bọn trọng thần trong phiên Tiểu Thương giết chết phiên chủ cũng mở thành đầu hàng, phiên thành cũng không có gặp phải phá hoại gì, Chu Phác vừa tới nơi này, đã tiến vào bên trong Thiên Thủ các phiên chủ cư trú ban đầu.
Gã cũng không phải đơn độc một mình tới đây, mà là triệu tập tất cả những phiên chủ quy thuận Đại Hán ở đảo Cửu Châu kia, nếu đã muốn làm một cái uy thế phủ đầu cho Mao Lợi gia, cũng là khiến những phiên chủ này rõ ràng uy thế của Đại Hán.
Ở bên trong Thiên Thủ các, gã ngồi ngay ngắn ở ghế chủ nhân, hai bên đều là các phiên chủ Cửu Châu ngồi quỳ, bởi vì nhiều lần tận mắt thấy quân uy của Đại Hán, cho nên bọn họ hiện giờ càng lúc càng cung kính đối với Chu Phác, quả thật liền giống như năm đó ở Giang Hộ yết kiến Tướng quân.
Ngay sau khi bọn họ tề tựu, Chu Phác cũng không khách khí nữa, thẳng thừng đi vào chuyện chính.
- Hôm nay triệu tập các vị sang đây, là có mấy sự tình trọng yếu phải báo cho các vị biết. Gã mắt lạnh lẽo nhìn những phiên chủ hạ thấp tầm mắt nghe theo này, tự như nói tiếp.- Thứ nhất là vấn đề xử trí đảo Cửu Châu về sau.
Bởi vì sự tình này can hệ tính mạng cả nhà, cho nên các phiên chủ đều khởi lên tình thần vô cùng chăm chú lắng nghe, sợ rằng bỏ sót một chữ.
- Lúc trước, ta làm sứ thần Đại Hán tới trên đảo Cửu Châu, vả lại có đưa tin với phiên chủ Đảo Tân Trung Hoằng của Tát Mài phiên. Chúng tôi trò chuyện cùng nhau rất vui vẻ, vả lại đạt thành hiệp định. Về sau ngay thời điểm quân đội Đại Hán chúng tôi đánh sang, phiên chủ Đảo Tân quả nhiên giữ chữ tín, khởi binh phản đối Mạc Phủ, vả lại hiệp trợ cực lớn cho chúng tôi. Chu Phác không nhanh không chậm nói.- Cho nên, chúng tôi phải tuân thủ hiệp định trước đó, sau cuộc chiến giao hết quyền cai trị cả đảo Cửu Châu cho Đảo Tân gia, làm lãnh địa của Đảo Tân trừ thành Trường Khi Đại Hán sửa soạn chiếm lấy, cùng với những lãnh địa dâng tặng cho những tự xã kia. Đảo Cửu Châu về sau chính là của Đảo Tân gia rồi.
Trước đó vì để cho những phiên chủ này vì mình ra sức đi trước dắt ngựa, cho nên Chu Phác vẫn luôn giữ kín không nói ra hiệp định với Đảo Tân gia, hiện giờ gã cảm thấy thời cơ chín muồi rồi, vì thế liền nói cho những phiên chủ này biết.
Tuy rằng giọng điệu của gã vô cùng bình thản, nhưng lời mở đầu này không tránh khỏi tạo thành xao động bên trong những phiên chủ này, không ít người khó ngăn lại được mình, quay đầu đi, kinh ngạc nhìn Đảo Tân Trung Hoằng bên cạnh, còn Đảo Tân Trung Hoằng lại vẫn như cũ quỳ ngồi ở nguyên chỗ, y hệt tăng nhân nhập định, không nói một lời nào.
Cả đảo Cửu Châu đều cho Đảo Tân gia, như vậy, như vậy chúng ta nào còn có chỗ đặt chân nữa? Ngoại trừ Lập Hoa Tông Mậu sớm đã biết việc này, gần như mỗi người đều nghĩ như thế. Cũng may hiện giờ bọn họ đều sợ hãi đối với Đại Hán, cho nên không ai có gan chất vấn Chu Phác.
- Nói vậy các ngươi hiện giờ cũng hoảng loạn bất an, không biết mình nên tự xử thế nào, đúng không? Chu Phác cười lạnh.- Nhưng các ngươi đừng quên, Đảo Tân gia là một Đại Danh hợp tác với chúng tôi, giơ lên là cờ vì nghĩa. Đại Hán chúng tôi trọng nhất bằng hữu, có bằng hữu như vậy còn không hồi báo thật lớn, làm sao xin lỗi với giá phải trả ra của Đảo Tân gia? Tóm lại, hiện giờ triều đình Đại Hán thương nghị đã định, việc này đã không cách nào xoay chuyển, hôm nay chỉ là thông báo cho các ngươi mà thôi.
Nhìn thấy Chu Phác như đinh đóng cột như thế, có một số người sắc mặt trở nên xám xịt, hiển nhiên đã vô cùng nản lòng.
- Nhưng, đây tuyệt không phải nói các ngươi về sau liền không có đất đứng chân nữa. Sau khi áp chế bọn chúng, Chu Phác lại hòa hoãn thái độ.- Đại Hán chúng tôi trọng nhất bằng hữu, mà các người, hiện giờ cũng là bằng hữu của chúng tôi, chỉ cần các người tiếp tục biểu hiện tốt, chúng tôi chẳng lẽ liền không trọng thưởng các người sao? Lãnh địa đảo Cửu Châu là không còn nữa, nhưng Nhật Bổn còn rất lớn, trên đảo Bản Châu và bốn nước còn có từng mảnh lớn lãnh địa. Chẳng lẽ còn không đủ Đại Hán phong thưởng các ngươi sao?
Tiếp đó, gã giơ tay ra, chỉ hướng lão tướng Lập Hoa Tông Mậu im lặng không lên tiếng.- Lập Hoa phiên chủ sau khi đàm luận rất lâu với ta, lựa chọn đầu hàng chúng tôi, vả lại xem như cánh tay trái tay phải của ta lập được không ít công lao… Cho nên vì cảm tạ phiên chủ, Đại Hán chúng tôi đã quyết định, sau cuộc chiến, chỉ cần chúng tôi đánh bại được Mạc Phủ, liền ở trên đảo Bản Châu cho phiên chủ Lập Hoa năm mươi vạn thạch lãnh địa! Nếu như ông ta về sau còn lập được công lao, ta còn suy xét xin triều đình tiếp tục gia phong.