Bọn họ phán đoán rằng, đây chỉ là kế hoãn binh của Mạc Phủ mà thôi, lừa gạt bọn họ đi tử chiến với Đại Hán, đợi đến khi bọn họ đấu hết thực lực của chính mình, sau cuộc chiến nếu Mạc Phủ thật sự đuổi được Đại Hán mà nói..., vậy đến lúc đó bọn họ sẽ không hứa hẹn thực tiễn hay không, chỉ sợ cũng hết sức rõ ràng rồi, sợ còn mượn cơ hội này quét sạch thẳng Mao Lợi gia luôn.
Cho nên, bọn họ lập tức đã đem dụ lệnh Mạc Phủ để qua một bên, ngược lại kiên định quyết tâm phản bội Mạc Phủ. Tuy nhiên, bọn họ sau khi thương nghị xong, cảm thấy Mạc Phủ lôi kéo cũng là một cái lợi thế, khiến cho bọn họ thử đi trả giá với Đại Hán, mượn điều này mưu cầu được chào giá cao hơn.
Ngay sau khi bọn họ thương nghị đã định xong, sứ giả triều đình lại tới đây, đây đối với Mao Lợi gia mà nói giống như là một tin tức tốt, bởi vì trong mắt Mao Lợi Tú Tựu xem ra, đây làm cho bọn họ lúc kết giao với Đại Hán, tiến thêm một bước nâng lên giá cả của mình, mưu cầu Đại Hán đồng ý cấp thêm càng nhiều chỗ tốt cho bọn hắn.
Mang theo tâm trạng như vậy, y một bên hạ lệnh dẫn Nhị Điều Khang Đạo vào đến trong phiên thành, một bên thảo luận việc này với các trọng thần trong phiên, rất nhanh đã đạt thành nhận thức chung, tiếp tục xem chừng hướng đi của triều đình, xem triều đình cho ra giá nào, sau đó lại tiến hành chào giá với Đại Hán.
Hiện tại triều đình tứ cố vô thân, tuy nhiên Pháp hoàng Thiên hoàng ở trong tay, đám người tả hữu đại thần cũng ở trong tay, danh phận đại nghĩa triều đình là hoàn toàn nắm giữ, vẫn xem như là công cụ lợi dụng.
Phiên chủ ra lệnh xong, ngày hôm sau, Nhị Điều Khang Đạo rất nhanh đã được mời đến phòng nghị sự trong phiên thành.
Tuy rằng Mao Lợi gia cũng không có bao nhiêu tôn kính đối với Hoàng thất và triều đình, nhưng ở mặt ngoài bọn họ vẫn giữ lại cung kính tất yếu, Nhị Điều Khang Đạo vừa đi đến trong phòng, Mao Lợi Tú Tựu cùng với đám phiên thần của y khiến cho vị Hữu phủ đại nhân ngồi ở trên ghế phía trên, sau đó chính mình và đám phiên thần đều ngồi ở bên dưới.
Dù sao, về trên lý luận, quan chức của Mao Lợi Tú Tựu Hữu là cận vệ thiếu tướng phần cũng là quan viên trong triều đình, hơn nữa còn xem như là cấp dưới của Hữu đại thần, vẫn phải làm ra cung kính ở mặt ngoài.
Bởi vì có đại nhậm trong người, cho nên Nhị Điều Khang Đạo cũng không có nói chuyện quanh co với đám công khanh như ngày thường vậy, mà là nói thẳng ra tình cảnh hiện tại của triều đình, Pháp hoàng bệ hạ quyết tâm thề rằng phải lật đổ Mạc Phủ, các dự tính chuyện triều đình hợp tác với Đại Hán cùng với triều đình muốn nể trọng phiên Trường Châu làm ô dù vân vân toàn bộ đều nói cho đám người Mao Lợi Tú Tựu nghe hết.
Mặc dù đã sớm chuẩn bị sẵn tâm lý, nhưng sau khi nghe xong từng chuyện từng chuyện kể ra của Nhị Điều Kang Đạo, Mao Lợi Tú Tựu cùng với đám phiên thần của y vẫn khiếp sợ không thôi —— Pháp hoàng và Tả Hữu đại thần vì muốn khôi phục lại quyền lực, không ngờ phái thẳng người đi mượn binh với bên Đại Hán, đây chính là chuyện từ xưa tới nay chưa từng xảy ra ở Nhật Bổn.
Tuy nhiên, Mao Lợi gia vốn cũng không phải thiện nam tín nữ gì cả, chính bọn hắn cũng dự định hợp tác với Đại Hán, cho nên cũng không muốn ở trên đạo đức bác bỏ triều đình, hơn nữa, triều đình nếu công khai tỏ vẻ hợp tác với Đại Hán mà nói, còn ở trước mắt thiên hạ khiến cho bọn họ vác lên bêu danh đầu hàng vào Đại Hán nữa.
Kế tiếp, Nhị Điều Khang Đạo còn nói ra triều đình dự tính ra giá cho Mao Lợi gia: Chỉ cần Mao Lợi gia ủng hộ triều đình, vì triều đình xuất lực, như vậy sau cuộc chiến triều đình sẽ xác nhận lại lãnh địa lúc trước của Mao Lợi gia, và xác nhận quyền lực thống trị của bọn họ ở Tây Quốc, và đồng ý bổ nhiệm gia đốc Mao Lợi gia lên làm đại thần Thái chính.
Điều kiện phía trước cũng không làm cho người ta kinh ngạc, bởi vì Đại Hán với Mạc Phủ cũng đã mở ra điều kiện như vậy cho Mao Lợi gia, tuy nhiên điều kiện phía sau thì khiến cho Mao Lợi Tú Tựu mừng rỡ không thôi.
Đại thần Thái chính là một chức suông, hiện tại trong triều đình nắm độc quyền trong tay các hậu duệ chi cánh Đằng Nguyên gia, không có sức ảnh hưởng thẳng thừng gì đối với triều chính, nhưng dù sao đây cũng là quan chức trong bộ phận cao cấp nhất của triều đình, Mao Lợi gia mượn ảnh hưởng này phát huy ra sức mạnh, hơn nữa lãnh địa vốn có khiến cho Mao Lợi gia sau cuộc chiến trở thành một trong các Đại Đanh cực kỳ có sức mạnh tại Nhật Bổn.
Đồng thời, đây cũng là một loại tuyên cáo.
Mao Lợi gia bắt đầu từ Mao Lợi Nguyên Tựu, mấy đời người liều mạng cố gắng, ở trong loạn thế đã thành lập nên cơ nghiệp, và đem cơ nghiệp từng tí một mở rộng ra, cuối cùng đã trở thành thế lực to lớn tranh đoạt thiên hạ, nhưng mà sau khi đạt đến đỉnh đỉnh, kế tiếp gia vận của Mao Lợi lại sa vào đến trong cảnh khốn đốn, lần lượt thất bại trong tay cường nhân Đông Phương, cuối cùng không nuốt quả đắng không được, thần phục với những cường nhân này, trơ mắt nhìn Phong Thần Tú Cát cuối cùng trở thành đại nhân Thái chính, trơ mắt nhìn Đức Xuyên Gia Khang trở thành tướng quân Mạc Phủ.
Nếu mượn cơ hội này trở thành đại thần Thái chính của triều đình, như vậy không nghi ngờ là tuyên cáo Mao Lợi gia trong trang giành thiên hạ của ba đời Chức Điền Tín Trưởng, Phong Thần Tú Cát, Đức Xuyên Gia Khang này, bất khuất đấu tranh dài đến vài thập niên, lấy được thắng lợi cuối cùng, trở thành nhà thắng cuối cùng, mà Mao Lợi Tú Tựu, cũng trở thành một trong gia tổ của Mao Lợi gia được người ta kính trọng và ngưỡng mộ nhất trong lịch sử.
Vì thế cho dù hợp tác có với Đại Hán, thì có sao đâu?
Sau khi đưa Nhị Điều Khang đạo đi nghỉ ngơi, Mao Lợi Tú Tựu cùng với đám phiên thần gia lão của y lập tức lại bắt đầu mật nghị, và rất nhanh đã đạt thành nhận thức chung, quyết định chấp nhận điều kiện đưa ra của triều đình. Dù sao đều là hợp tác với Đại Hán, nhiều ra một danh hiệu đại thần Thái chính chẳng phải là điều thú vị sao? Hơn nữa còn nương theo thế của triều đình làm rạng rỡ, vẻ vang nhà mình.
Vì thế, Mao Lợi gia lập tức đồng ý điều kiện của Nhị Điều Khang Đạo, và đánh ra cờ hiệu trợ giúp triều đình, đồng thời trợ giúp triều đình ban ra chung quanh rằng triều đình xem tướng quân Mạc Phủ Đức Xuyên Gia Quang là kẻ địch của triều đình, ban ra chiếu lệnh kêu gọi các đại danh thiên hạ hợp lại đòi công đạo.
Tuy nhiên, cho dù trong lúc này, Mao Lợi gia còn không có đánh thẳng ra cờ hiệu, quyết liệt với Mạc Phủ, cũng không phải là bọn hắn còn muốn lật lọng, mà là bọn hắn muốn nương theo tình thế đồng thời lôi kéo của Mạc Phủ và triều đình, lại đi tìm kiếm điều kiện càng thêm hậu đãi với Đại Hán.
Vì thế, sứ giả Mao Lợi gia rất nhanh lại đi tới Cửu Châu, sau đó đem một loạt tin tức đều chuyển đạt cho Đại Hán, nhất là tin tức của bên triều đình.
Tướng quân Đại Hán Triệu Tùng tại Trường Kỳ sau khi nhận được tin tức này, lập tức thông báo cho Chu Phác, mà Chu Phác cũng lập tức từ phiên Đảo Nguyên chạy trở về thành Trường Khi, bàn bạc thảo luận với Triệu Tùng.
Hai người bọn họ rất nhanh nhìn ra tâm tư trong lòng của Mao Lợi gia rồi.
- Bọn họ đây không chỉ là lưỡng lự, vẫn là thỏ khôn có ba hang a... Chu Phác cười lạnh.
- Đúng vậy, đến lúc này bọn họ còn muốn chào giá ra điều kiện với chúng ta nữa, thật sự là gian xảo khéo léo. Triệu Tùng cũng mặt lạnh nói.- Kiểu này quyết không kéo dài được rồi.
- Hiện nay Cửu Châu đã bình định, cũng là lúc phải bắt tay vào thu dọn bọn họ rồi. Chu phác vẫn cười như cũ.- Triệu soái cứ giao cho ta đi.