Nhưng mà, tinh thần phấn đấu quên mình này, đúng là vẫn còn có cực hạn, khi đụng tới cảnh tượng đáng sợ chưa bao giờ thấy qua cũng không cách nào chống đỡ, dũng khí lúc đầu lại đột nhiên tiêu tan hết, sợ hãi lại một lần nữa chiếm cứ trong lòng của mỗi người.
Ở trên con đường hẹp lép, hết thảy đều quay trở về yên tĩnh. Toàn bộ mặt đất yên lặng như đang ngủ vậy, không có gió, không khí nắng nóng cũng làm cho hải âu đều có vẻ phờ phạc, tiếng kêu rít... nghe đến rất uể oải.
Hải dương vô cùng mênh mông xanh thẳm, từng đợt cuộn sóng không ngừng vọt tới, đụng vào trên tảng đá, phát ra tiếng động nặng nề, tung toé phun ra bọt biển trắng tuyết, mặt biển màu xanh biếc và màu lam nhạt, xa xa nhìn lại dịu dàng như tơ lụa, hơi chút lại gợn sóng. Tại đây trời biển một màu trên mặt biển sáng lóng lánh, tựa như vài cái lông chim tuyết trắng, nhẹ nhàng từ từ trôi nổi, hết thảy đều có vẻ xinh đẹp như vậy, làm cho người ta say mê trong đó.
Nhưng mà, phía sau loại cảnh tượng xinh đẹp này, lại ẩn núp sát khí đáng sợ.
Ở phía sau quân trận phiên quân, đột nhiên hứng khởi lên từng đợt xôn xao, rất nhiều tiếng ồn ào hội tụ lại với nhau, không tránh né được truyền đến đối diện, khơi dậy cảnh giác của đối diện. Giáo dân Thiên Chúa đã trấn giữ ở nơi này vài ngày, bất chấp máu me đầy người và mỏi mệt cả người, vẫn giữ vững tinh thần đến tránh ở phía sau trận tuyến, mở to hai mắt, chờ đợi đợt tiến công mới của phiên quân.
Nhưng mà, so sánh với lúc trước, trận tuyến phiên quân hôm nay xôn xao không lớn lắm, toàn bộ trận tuyến cố ảnh ẻo lả, khắp nơi đều có dòng người trào ra trận tuyến.
Tại nơi này trận tuyến phía trước nhất, là một số xe pháo được la ngựa kéo đi, bọn pháo binh huấn luyện có tố chất của Đại Hán này, theo hô quát của quan quân, chậm rãi từ từ mà đem đại pháo đẩy ra trước trận tuyến.
Nói như vậy, hành động như vậy là trái với chiến thuật của quân đội Đại Hán, quân đội Đại Hán vô cùng chú trọng việc bảo hộ pháo binh, sẽ không dễ dàng để cho pháo binh bại lộ ở trước mặt địch quân, nhưng hôm nay phải đối mặt với kẻ thù chỉ là một đám giáo dân Thiên Chúa gần như không có kinh nghiệm tác chiến, cũng không có vũ khí tiên tiến mà thôi, quân đội Đại Hán nói được là yên tâm có chỗ dựa vững chắc, cũng không lo lắng phản kích đối diện, cho nên không hề cố kỵ mà đem pháo binh đẩy lên phía trước nhất,
Khi nhìn thấy phiên quân trước trận, từ trong đó đẩy dời ra một khẩu đại pháo màu đen, cảnh tượng này hoàn toàn khác với bình thường, khiến giáo dân Thiên Chúa đối diện xuất hiện xôn xao đáng sợ.
Bởi vì lúc trước quân đội Đại Hán xâm lấn Cửu Châu, vả lại thật sự rất nhanh đã phá huỷ các phiên và quân đội Mạc Phủ, sớm đã làm cho trong lòng bọn họ đều sợ hãi rồi.
Lúc trước, các phiên chủ và võ sĩ trong phiên tuy rằng bị bọn họ căm hận, nhưng cũng làm cho bọn họ khiếp sợ, bọn họ không dám phản kháng võ sĩ đầy đủ võ trang này, nhưng mà đám võ sĩ mà bọn họ xem như là ác ma, ở trước mặt quân đội Đại Hán lại sụp đổ trong khoảnh khắc, kết quả quân đội Đại Hán ở trong lòng những người này giống như là sát thần, là ma quỷ giết người không chớp mắt được trốn ra từ trong địa ngục.
Khi giao chiến với phiên quân trước trận, bởi vì vài lần chiến thắng phiên quân, trong lòng bọn họ đã dần dần biến mất cảm giác sợ hãi đối với các võ sĩ, thậm chí đối với bọn họ còn ẩn chứa chút khinh miệt, bọn họ vốn tưởng rằng không khác xa mấy khi chống lại quân đội Đại Hán, nhưng khi thật sự nhìn thấy quân đội Đại Hán xuất hiện ở trước mặt của mình, cái cảm giác áp bách làm cho người ta hít thở không nổi, càng khiến cho bọn họ cảm nhận được kinh sợ phát ra từ trong nội tâm.
Có một số người thân thể phát run, cánh tay phát run đến vũ khí cũng lấy không nổi, có một số người thì cố gắng giả bộ điềm tĩnh, nhưng sắc mặt cũng trở nên hết sức khó coi rồi.
Rất rõ ràng, bọn họ sắp trở thành đối tượng đích nhắm của đại pháo.
Cho dù không có bao nhiêu kiến thức quân sự, những giáo dân cũng đều biết rằng, hiện tại ứng đối tốt nhất là tiến lên tập kích, trước khi đại pháo bố trí xong phá hủy đại pháo của bọn họ tại đây, nhưng không ai dám can đảm hạ mệnh lệnh như vậy, đối với quân trận xung phong của quân đội Đại Hán. Hỏa khí của bọn họ cũng vô cùng thấp kém, không có cách nào ở trên khoảng cách này mang đến bất kỳ ảnh hưởng gì cho pháo binh Đại Hán.
Loại trạng thái cực đoan bất lợi này có một số người rốt cuộc ức chế không được nỗi sợ trong lòng, xoay người chạy về phía sau. Đám giáo dân trong thời giờ này tuy rằng tạo thành cơ cấu quân đội bước đầu, nhưng tổ chức cũng không nghiêm mật lắm, hơn nữa trong chiến tranh cũng không có nhiều thời giờ huấn luyện như vậy, chỉ là dựa vào tổ chức rời rạc đến chống cự mà thôi, cho nên ngay từ đầu khi có người chạy trốn, rất nhanh là kéo theo càng nhiều người nữa, mặc dù có người muốn ngăn cản, nhưng cũng vô ích thôi, chỉ khiến cho trận tuyến đối diện trở nên càng thêm hỗn loạn.
Bọn pháo binh Đại Hán cũng không để ý tới tình hình bên đối diện, bọn họ dựa theo kế sách dự định, lấy động tác thành thạo dừng lại xe pháo, sau đó ngay dưới mắt kẻ địch chiếu theo quy trình thao tác đại pháo.
Tiếp theo, ngay thời khắc dự định lâm thời, pháo kích rốt cục bắt đầu rồi, theo tiếng rống giận đại pháo, từng miếng đạn pháo gào thét lên oanh kích về phía đối diện, tuy rằng đại pháo điều tới đây của quân đội Đại Hán cũng không phải hùng mạnh nhất, chỉ là pháo dã chiến bình thường, mặc dù số lượng đại pháo cũng không nhiều lắm, nhưng một trận oanh kích kịch liệt vẫn đạt đến hiệu quả trong dự đoán của bọn họ.
Mặc dù giáo dân đối diện có công sự phòng ngự giản dị. Nhưng khi từng miếng đạn pháo đánh tới trên tảng đá, động lực thật lớn đánh bể cả tảng đá, cũng làm cho đá vụn gào thét lên bay tán loạn ở chung quanh, biến thành đáng sợ tựa như mảnh đạn tồn tại vậy. Những đá vụn xen lẫn trong tiếng gió toàn bộ bay ra chung quanh trước trận, đến mức đều bị huyết nhục văng tung tóe.
Khắp nơi đều là tiếng kêu thảm thiết, đạn pháo và đá vụn xen lẫn máu thịt và phần còn lại của chân tay đã bị đứt cụt, tựa như mưa rơi tả tơi ở trên mặt đất, tựa như trải lên một lớp thảm đỏ ở trên mặt đất, trong cố ảnh ẻo lả không biết có bao nhiêu người chết trong lửa đạn, nhưng khẳng định vô số không ít.
Ở trong lửa đạn vô tình mang đến thương vong thảm thiết trước mặt, vốn đã dao động quân giáo dân rồi, rất nhanh là hoàn toàn sụp đổ, mọi người bị dày vò trong tiếng lửa đạn và tiếng kêu thảm thiết, tàn thi và máu thịt đầy đất càng làm cho bọn họ hồn phi phách tán, không còn có trật tự gì đáng nói rồi, có một số người liều lĩnh chạy về phía sau, muốn rời khỏi luyện ngục đáng sợ như vậy.
Ở tuyến phòng thủ hậu phương của phiên quân, Chu Phác cầm lên một bộ kính viễn vọng, cực kỳ vừa lòng nhìn kết quả một lượt pháo kích này.
Tuy rằng những kế sách và cụ thể trong chỉ huy quân sự cũng không phải do gã đi gánh vác, mà là do quan tham nghị riêng biệt đến gánh vác, nhưng thân là thống soái tối cao nhất trên danh nghĩa nơi đây, gã cũng muốn trải nghiệm cái loại cảm giác mạnh được chỉ huy thiên quân vạn mã của nam nhi.