Cũng chính vì thân phận đệ đệ, Tiền Điền Lợi Hiếu mới dám lên tiếng đầu tiên trong hội nghị quan trọng này.
Sau khi nghe Tiền Điền Lợi Hiếu nói, Tiền Điền Lợi Thường cũng không có vẻ kinh ngạc, nhưng vẫn thấp giọng truy vấn.- Vì sao nói như vậy?
- Trước đây Mạc Phủ đối đãi với Tiền Điền gia chúng ta như thế nào, mọi người quá rõ ràng, bọn họ trăm phương ngàn kế đối phó với chúng ta, muốn làm suy yếu thực lực của chúng ta, cướp đi lãnh địa của chúng ta, nếu bọn họ đối xử với chúng ta như thế, vậy chúng ta vì sao lại phải đi bán mạng vì bọn họ? Tiền Điền Lợi Hiếu dưới tầm mắt của mọi người hiên ngang nói.- Hơn nữa, nếu bọn họ cầu viện chúng ta, vậy đã nói lên quân tiên phong của quân đội Đại Hán quả thật quá mạnh, khiến bọn họ khó mà chống đỡ… Ngay cả quân Mạc Phủ khó chống đỡ được, chúng ta tại sao phải đi và làm kẻ địch với Đại Hán?
- Nhưng… Đại Hán cực kỳ hiếu chiến… càng thêm tính thô bạo hung ác, cho dù chúng ta không đối địch với bọn họ, chẳng lẽ bọn họ sẽ buông tha chúng ta sao? Chỉ sợ là môi hở răng lạnh. Tiền Điền Lợi Thường lắc lắc đầu, dường như không quá đồng ý với ý kiến của đệ đệ.
- Nếu nhất định phải đối địch với Đại Hán, chúng ta càng cần phải trợ giúp Mạc Phủ.
- Mặc dù Đại Hán thô bạo hung ác, nhưng xem hành tung từ mấy tháng gần của bọn họ, bọn họ đều không phải chỉ biết một mực tàn sát khát máu, ngược lại vô cùng chú trọng danh phận Đại Hán, càng chú trọng đến ủng hộ của phiên chủ gia tộc quyền thế các nơi. Trước đây bọn họ còn ban bố hịch văn, ngoài mặt chỉ là nói phải diệt trừ Mạc Phủ và một vài phiên chủ hiệp trợ bọn họ, cũng không có coi chúng ta là kẻ thù. Tiền Điền Lợi Hiếu cúi đầu, tiếp tục trình bày ý nghĩ của mình.- Nhìn xem tấm gương của Đảo Tân gia và Mao Lợi gia, thậm chí nhìn xem tấm gương của triều đình, sẽ hiểu.
- Nhưng đây chỉ là ý nghĩ của tự chúng ta mà thôi, ai cũng không nắm chắc. Tiền Điền Lợi Thường vẫn có chút do dự.- Hành tung của Đại Hán bí hiểm, hơn nữa làm việc hống hách, chưa chắc sẽ dung nạp chúng ta.
- Hiện tại chỉ là chưa chắc dung nạp chúng ta, nhưng nếu chúng ta và Mạc Phủ cùng nhau giao chiến với bọn họ, như vậy bọn họ nhất định không buông tha chúng ta! Tiền Điền Lợi Hiếu có chút lo lắng.
- Phiên chủ, nếu chúng ta một mực nghi ngờ vô căn cứ, vậy chỉ làm lỡ thời cơ, hơn nữa khiến chúng ta trở thành tượng gỗ của Mạc Phủ, cũng không thoát khỏi được vận hạn nữa!
Dáng vẻ lo lắng của y, khiến Tiền Điền Lợi Thường hơi có chút xúc động.
- Phiên chủ, tại hạ cũng cho rằng hiện tại không phải là thời điểm giao chiến thẳng mặt cùng Đại Hán. Đúng lúc này, một người khác lên tiếng.- Tại hạ cho rằng, hiện tại tốt nhất là phái người đi tiếp xúc với Đại Hán, xem thử bọn họ cho chúng ta điều kiện gì, sau đó mới quyết định cũng không muộn. Nếu chúng ta tùy tiện hưởng ứng Công Phương đại nhân đi giao chiến với Đại Hán, không khác nào cắt đứt đường lui của chúng ta… Chỉ sợ bất lợi đối với cơ nghiệp của Tiền Điền gia, đại nhân, Đảo Tân gia và Mao Lợi gia đều xem xét thời thế, thân thiện với quân đội Đại Hán, tại sao Tiền Điền gia chúng ta không được?
Người lên tiếng lần này là Tiền Điền Lợi Phong, gã cũng là đệ đệ cùng cha khác mẹ của Tiền Điền Lợi Thường, bởi vì quan hệ huyết thống, ở trong phiên cũng rất có quyền lên tiếng.
Sau khi hai vị phiên chủ huyết thống và phiên thần gần nhất lên tiếng, không khí trong các trở nên cổ quái rất nhiều, mặc dù những người khác biểu lộ bất đồng, nhưng cũng không có ai đứng lên phản bác ý kiến của hai người bọn họ.
Đích thực, nếu Đại Hán chỉ là muốn cùng Mạc Phủ làm kẻ thù mà thôi, cũng không có nhằm vào Tiền Điền gia, như vậy Tiền Điền gia quả thực cũng không có lý do gì cùng giặc Hán đáng sợ liều chết.
Mà hai vị đệ đệ của phiên chủ lên tiếng, cũng cho thấy trong phiên đã có phản đối mạnh mẽ khi nghe Mạc Phủ điều khiển cùng thế lực Đại Hán liều chết, cỗ thế lực này thậm chí không cho phép phiên chủ coi thường.
Tiền Điền Lợi Thường hơi hơi nhíu mày, sau đó nhìn xung quanh một vòng, thận trọng xem kĩ thái độ của những người khác, cuối cùng y cũng hạ quyết tâm.
- Vậy chúng ta sẽ phái sứ giả đi đàm phán với Đại Hán, trước khi có kết quả đàm phán, chúng ta tạm thời án binh bất động.
- Phiên chủ anh minh! Tiền Điền Lợi Hiếu mừng rỡ, vội vàng dập đầu hành lễ với phiên chủ.- Tại hạ nguyện xin đi đàm phán với Đại Hán, kính xin phiên chủ cho phép!
Lúc trước Tiền Điền Lợi Hiếu ở thời điểm Tiền Điền Lợi Trường bị nghi ngờ có mưu đồ ám sát Đức Xuyên Gia Khang, từng làm con tin bị đưa đến Giang Hộ, hơn nữa ở nơi đó trải qua cả thời thơ ấu, cho nên thái độ y đối với Mạc Phủ vô cùng không tốt, vẫn luôn có chút dư hận, trước đây không có cơ hội trả thù y chỉ đành âm thầm nhẫn nại, nhưng tới thời điểm hiện tại, cuối cùng y cũng đợi được đến lúc cho Mạc Phủ một kích.
- Cũng tốt, cũng tốt, nếu là ngươi chủ trương gắng sức việc này, vậy thì giao cho ngươi đi xử lý. Sau một hồi suy tính, Tiền Điền Lợi Thường gật gật đầu, đồng ý đề nghị của y.
- Hiện tại thình thế cấp bách, không cho phép chúng ta lãng phí thời gian, cho nên ngày mai ngươi sẽ xuất phát.
Tiền Điền Lợi Hiếu lập tức đồng ý.- Vâng!
Sau khi hạ mệnh lệnh này trước mặt Tiền Điền Lợi Thường, các phiên thần khác chợt trở lại hiện tại.
Phiên chủ luôn cẩn thận tình thế, hôm nay vì sao nhanh như vậy đã đồng ý đề nghị của đệ đệ, hơn nữa nhanh như vậy đã đưa ra quyết định? Huống chi, hôm nay chủ trương án binh bất động và đàm phán với Đại Hán, đều là huynh đệ ruột của gã.
Bởi vậy thấy được, trước đây phiên chủ đã cùng hai vị đệ đệ thân tín nhất của gã thương thảo xong cái quyết định này, hôm nay triệu tập phiên thần đến thảo luận, chỉ là muốn cho Tiền Điền Lợi Hiếu đảm nhận trách nhiệm, thuận tiện quan sát phản ứng của những người khác một chút mà thôi.
Nghĩ đến đây, các phiên thần này đều âm thầm vui mừng vừa rồi không có đề xuất phản đối ý kiến, bằng không chỉ sợ là không có kết quả tốt.
Sau khi đưa ra quyết định ban đầu, sắc mặt Tiền Điền Lợi Thường vẫn không thay đổi, gã nhìn về phía các phiên thần khác.- Kỳ thật… Hôm qua thư ta nhận được không chỉ một chuyện, Y Đạt gia của Tiên Đài phiên cũng phái sứ giả đến chúng ta.
Các phiên thần này lại ngơ ngác nhìn nhau.- Tiên Đài phiên?
Chính ngay cả Tiên Đài phiên cũng đã tìm tới cửa rồi? Tin tức này khiến các phiên thần đang ngồi đều rất là kinh ngạc.
Y Đạt gia của Tiên Đài phiên, vào thời đại Chiến Quốc cũng coi như nhân tài mới nổi, thế nhưng tốc độ quật khởi của bọn họ ngược lại không chậm, trải qua gầy dựng mấy đời người thành là một thế lực hào tộc lớn. Vào loạn thế Chiến Quốc, thế lực như vậy đương nhiên sẽ thành là trọng điểm khắp nơi nhìn chăm chú và lôi kéo. Sau chi Phong Thần Tú Cát chết, các Đại Danh lớn thuộc hạ của ông ta lòng dạ lại bắt đầu rục rịch, hơn nữa lấy Đức Xuyên Gia Khang làm thật, y vì tranh đoạt quyền lực, một mặt xúi giục người chèn ép dị nghị mình, một mặt thì liều mạng muốn lôi kéo Đại Danh có thế lực dùng cho mình.