Hiện tại Gia Hạ phiên đã quyết định phái ra sứ giả đi tới gần kinh kỳ tiến hành đàm phán với Đại Hán rồi, nói không chừng còn phải phỏng theo Mao Lợi gia, vì bảo toàn cơ nghiệp mà đầu hàng Đại Hán, nếu như quả thật cùng nhau trông coi tương trợ với phiên Tiên Đài gì, vậy há không phải tự trói tay chân sao?
- Đại nhân, Y Đạt gia trước giờ xảo hoạt, Trung nạp ngôn đại nhân càng thêm là đa mưu túc trí, chúng ta nếu như nghe xong lời hoa ngôn xảo ngữ của y, vậy đối với chúng ta vô cùng bất lợi, nói không chừng liền sẽ bị bọn ho lừa.
Tiền Thiên Lợi Phong cũng mở miệng bày tỏ ý kiến.- Phiên Gia Hạ chúng ta cần phải tự do hành động, càng không được nghe theo điều khiển của phiên Tiên Đài bọn họ.
Sau khi hai vị này bày tỏ ra ý kiến của mình, người khác cũng đồng loạt mở miệng rồi, tuy rằng đông người nói nhiều lời, nhưng ý kiến cộng chung của bọn họ vẫn là giống nhau, đều là cho rằng không được dựa vào quá thân cận với phiên Tiên Đài, mà hẳn phải tự do hành sự.
Nói xong, thậm chí còn có người bắt đầu cười nhạo Y Đạt Chính Tông, cho rằng y chỉ là lợi hại ngoài miệng, kỳ thật là chí lớn như tài mọn, tuy rằng tự xưng là tranh đoạt được thiên hạ, nhưng lúc đánh giặc thắng trận không có gì hay để nói cả, ngược lại là nhiều lần thất bại. Nếu thật sự chiếu theo sinh sớm hai mươi năm y tự khoác lác mình như vậy, sớm đã bị Tín Trưởng và Tú Cát tiêu diệt rồi.
- Mọi người nói vô cùng có lý lẽ, chúng ta quả thật không được dựa vào quá chặt với Y Đạt gia, càng không được đặt hi vọng ở trên mình bọn họ. Thế nhưng… Tiên Đài phiên dù sao cũng là phiên lớn, cũng có không ít chỗ đáng giá chúng ta lợi dụng. Lúc này, một vị phiên thần đức cao vọng trọng trong phiên đột nhiên cúi đầu lên tiếng.- Nếu như chúng ta và phiên Tiên Đài liên hợp tiến thoái, như vậy thực lực và ảnh hưởng của chúng ta liền sẽ phóng đại, tới lúc đó không chỉ là triều đình chính ngay cả những sứ thần Đại Hán kia cũng sẽ nhìn cao chúng ta một chút. Hơn nữa… lúc này chúng ta tuy rằng tiến hành đàm phán với Đại Hán, nhưng tiền đồ chưa rõ, nói không chừng sẽ hai bên đàm phán không thành, cho nên chúng ta hẳn nên vì bổn phiên tìm kiếm một đường lui. Còn nữa nói tới, chúng ta đàm phán với Đại Hán, liên hợp với phiên Tiên Đài, là nên cùng làm một lúc.
- Lời ấy có lý. Sau khi trầm ngâm chốc lát, Tiền Điền Lợi Thường gật đầu, đồng ý ý kiến của vị lão gia này.- Mắt thấy thời cuộc khó khăn, chúng ta hẳn nên lôi kéo hết thảy người lôi kéo được, vì bản thân lớn mạnh thanh thế, chỉ có mở rộng thực lực của mình, mới là thủ đoạn duy nhất bảo vệ cơ nghiệp, cho nên mặc kệ phiên Tiên Đài có lòng dạ gì, chúng ta cũng phải lợi dụng bọn họ.
Tiếp đó, bên trong thương nghị của những người này, phiên Gia Hạ rốt cuộc xác định được phương châm tổng “Lôi kéo phiên Tiên Đài để tăng thêm thanh thế, sau đó đi truy cầu đàm phán với Đại Hán, tranh lấy điều kiện đàm phán tốt nhất”. Còn em trai của phiên chủ Tiền Điền Lợi Thường Tiền Điền Lợi Hiếu cũng thành là sứ giả bí mật của phiên Gia Hạ, sẽ đích thân đi tới gần kinh kỳ tìm Đại Hán tiến hành đàm phán.
Nếu hết thảy thuận lợi, Tiền Điền gia ở trong tay Đại Hán có được bảo đảm giữ vững gia nghiệp thậm chí mở rộng lãnh địa, như vậy phiên Tiên Đài đã bị vứt đi không để ý nữa. Nếu như đàm phán không thuận lợi, đồng minh ngắn ngủi này liền thành là đường lui của Tiền Điền gia, ít nhất đủ khiến bọn họ ít một chút băn khoăn.
Mà bọn họ ở bên trong thảo luận cũng định ra điểm mấu chốt đàm phán lần này, tình huống tốt nhất dĩ nhiên là đất phong giữ vững được thậm chí mở rộng, nhưng bọn họ cũng không dám nghĩ kỳ diệu như thế, cho nên quyết định chỉ cần bảo toàn được cơ nghiệp, cho dù lãnh địa hơi bị giảm nhỏ cũng tiếp nhận được.
Lãnh địa của phiên Gia Hạ rất lớn, nhưng đất đai phì nhiêu nhất, vả lại nắm quyền khống chế nghiêm mật nhất trong phiên chính là Năng Đăng quốc và gia Hạ phiên và một số lãnh địa trong thành vân vân… Những lãnh địa này thạch cao nếu như khoảng chừng bảy tám mươi vạn, bọn họ quyết định nếu như Tiền Điền gia thật không còn cách nào bảo hộ tất cả lãnh địa, như vậy thích hợp giao ra một số lãnh địa đổi lấy bảo vệ địa bàn căn cơ cũng là khả thi.
- Tại hạ ngày mai sẽ ra thành đi tìm cơ hội đàm phán với Đại Hán, e rằng cho dù là phải hy sinh tính mạng bản thân, cũng nhất định phải bảo toàn Tiền Điền gia. Sau khi thương nghị hoàn thành, Tiền Điền Lợi Gia xúc động nhìn về phía phiên chủ.- Cũng xin phiên chủ lấy bản phiên làm trọng, nhất thiết không được bởi vì tư tình mà hư đại sự!
Lời của gã là trong lòng có ý.
Mặc kệ phương lược chế định như thế nào, Tiền Điền gia không nghe theo điều khiển của Tướng quân Mạc Phủ Đức Xuyên gia, như vậy về sau khẳng định liền sẽ giảm bớt chút lạnh lẽo với giao tình Tướng quân Mạc Phủ, thậm chí nói được đã gần kề quyết liệt rồi. Mà vào lúc này, chính cần phiên chủ Tiền Điền Lợi Thường trừ bỏ hết thảy suy xét của mọi người, xuất phát từ lợi ích bổn phiên làm ra quyết định.
Tiền Điền Lợi Thường cưới con gái của Đức Xuyên Tú Trung, con cả của y cũng là vị phu nhân này sinh ra, hiện giờ còn đang làm con tin ở Giang Hộ, nếu như hai nhà quyết liệt, phu nhân bên đó khẳng định là không cách nào ăn nói. Mà con trai lớn lưu ở Giang Hộ cũng cực có khả năng gặp phải bất trắc. Thời điểm này liền cần khí khái để đưa ra quyết định rồi, tuyệt không được vì thế mà thay đổi.
Tiền Điền Lợi Hiếu vừa nói xong, những người khác cũng dần dần đừng mở tầm mắt, hiển nhiên cũng hi vọng phiên chủ đủ làm ra một thái độ với mọi người, để tiện an định lòng người của bổn phiên.
Theo áp lực như vậy, Tiền Điền Lợi Thường hơi hơi nhíu mày.
Y hiểu được, y bình thường hành sự do dự, hơn nữa không dễ dàng quyết định, cho nên trên dưới trong phiên đều có điều nghi ngờ đối với y, e sợ y nước tới chân mới nhảy còn có điều chần chừ. Loại tình hình này, y nhất định phải bày tỏ ra một loại quyết tâm, mới sẽ không khiến thuộc hạ hoài nghi địa vị và năng lực lãnh đạo của y.
- Thân ta vì con cháu Tiền Điền gia, thân là phiên chủ phiên Gia Hạ, đương nhiên chỉ sẽ suy xét vì tương lai bổn phiên, chẳng lẽ còn sẽ đi suy xét thứ đồ khác sao? Y lấy giọng lớn tiếng to gần như hô quát hiếm thấy ở trong sảnh đường nói.- Không sai, phu nhân của ta là con gái của Đức Xuyên gia, nhưng so với bổn phiên, nàng tuyệt đối không trọng yếu gì. Con trai lớn của ta ở trong tay Đức Xuyên gia, nhưng ta còn có rất nhiều con cái khác. Đảo Tân Trung Hoằng vì khởi binh phản đối Mạc Phủ, chỉ vứt bỏ một đứa con, chẳng lẽ làm con cháu của Tiền Điền gia, ta còn không bằng Đảo Tân gia sao?
Thời đại Chiến Quốc, các nhà Đại Danh đã thường xuyên đưa con tin cho nhau, để tỏ vẻ tuyệt đối không công giết lẫn nhau, loại con tin này thường đều là chí thân phiên chủ các phiên, chẳng hạn như con cái hoặc là mẹ, vợ vân vân. Nhưng cho dù đưa ra con tin, thời điểm can hệ tới lợi ích, các Đại Danh thường vẫn là sẽ chiếu theo phương kế đã có hành sự, cực ít sẽ có băn khoăn gì. Trước mặt cơ nghiệp của bổn phiên, thân tình cũng chỉ đành xếp ở đằng sau.