Đương nhiên, đây tuyệt không phải tất cả nhân mã từ Cửu Châu bắc tiến quân Đô Kinh, theo hiệu lệnh của quân đội Đại Hán, trên cả đảo Cửu Châu phiên chủ đầu hàng Đại Hán đều được điều động, bọn họ phái ra hết tất cả quân đội trong phiên, đi theo dưới trướng Hoàng Xương Quốc và Chu Phác.
Những phiên quân này trước đó ở bên trong chiến đấu thảo phạt bạo dân các nơi bị tụ tập lại, hơn nữa trải qua chỉnh biên lần nữa của quân đội Đại Hán, không sai biệt lắm có trên vạn người, mà người còn lại thì tiếp tục lưu ở Cửu Châu, hiệp trợ quân đội Đại Hán trấn áp bình dân các nơi, để tránh lại lần nữa bùng nổ việc loạn.
Bởi vì thuyền vận chuyển của hải quân Đại Hán gánh vác trọng trách vận chuyển cấp dưỡng, hơn nữa chủ lực quân đội Đại Hán lưu ở Cửu Châu còn có thuyên chuyển khác, cho nên chỉ đành giao một bộ phận nhỏ thuyền vận chuyển cho những quân đội bắc tiến dùng, không cách nào vận chuyển hết những binh lực này cùng nhau sang, cho nên Chu Phác chỉ đành lựa chọn trước tập kết bọn họ ở ngoài thành Tiểu Thương, sau đó lần lượt vận chuyển tới lãnh địa biển đối mặt phiên Trường Châu.
Vì củng cố thế lực, đồng thời vì uy thế Đại Hán biểu lộ rõ, Chu Phác mang quân đội Đại Hán trực thuộc gã, theo hộ tống của chiến hạm, trước giẫm bước lên mặt đất đảo Bản Châu.
Người Mao Lợi gia sớm đã ở trên bờ bên kia chờ đợi rồi, ngay khi bọn họ nhìn thấy chiến hạm nguy nga của Đại Hán với thái độ chuẩn bị họng pháo toàn bộ khai hỏa xếp thành hàng xuất hiện ở ngoài biển, giống như Chu Phác hi vọng, đều bị khuất phục rồi. Trước đó pháo hạm Đại Hán ở Phúc Cương và Trường Khi đổ bộ, ấn tượng lợi hại của pháo chiến hạm sớm đã ở trong lòng bọn họ mọc rễ nẩy mầm, nhưng khi tận mắt nhìn thấy bộ mặt sừng sững của những chiến hạm này, vẫn như cũ nhịn không được sinh lòng kính sợ.
Bọn họ hiểu, chỉ cần Đại Hán muốn, những chiến hạm này liền khiến vùng đất ven biển phiên Trường Châu biến thành một bãi đất trống, giống như Trường Khi gặp phải, gặp phải của thành Trường Khi và cư dân Trường Khi hiện giờ đã truyền vào tới trong tai bọn họ, bi thảm bọn họ gặp phải cũng không có kích khởi lòng căm phẫn cùng chung mối thù, ngược lại là khiến trên dưới phiên Trường Châu đối với Đại Hán càng thêm sợ hãi phục tùng.
Chính ngay theo cái nhìn chăm chú tràn ngập kính sợ của bọn họ, Chu Phác đi theo Hoàng Xương Quốc rời khỏi khoang chiến hạm, sau đó hạ thang dây. Đi tới trên thang dây, hai người bọn họ đều là vẻ mặt nghiêm túc, Hoàng Xương Quốc lại là một thân quân phục, trên thân còn đeo huân chương của mình, có vẻ vô cùng ngạo mạn.
Sau khi nhìn thấy đại thần Đại Hán tới đây, từ phiên chủ Mao Lợi Tú Tựu cho tới bọn phiên thần Mao Lợi Nguyên Tín ai nấy đều cung kính đứng nghiêm trang, đợi sau khi Chu Phác đi tới trước mặt, sắc mặt Chu Phác trầm tĩnh, cũng không nhìn thấy bọn người quỳ sụp ở hai bên trên đất, thẳng một đường đi tới phía trước.
Tuy nhiên, dù rằng ngoài mặt không dao động chút nào, nhưng trong lòng y lại đã là cơn sóng sôi sục.
Tuy rằng gã không lâu trước đây tới qua đảo Bản Châu, nhưng lúc ấy là trên thân có trọng trách, xem cảnh sắc vội vàng, càng thêm thấp thỏm sợ bị người ta nhận ra, làm sao bì kịp phong cảnh mang đại quân được phiên chủ Trường Châu quỳ xuống nghênh đón?
Trong lúc vô ý, gã cũng nghĩ tới một sự thật, gã là người Hán mang đại quân giẫm lên đảo Bản Châu Nhật Bổn, gã tham dự vào công lao sự nghiệp từ trước tới nay chưa từng có, đây lại làm sao có khả năng không khiến lòng người trào dâng?
Ngay trước đây mấy năm, gã cũng khó có khả năng nghĩ tới mình còn có hôm nay.
Chính sau lưng gã, từng chiếc từng chiếc thuyền vận chuyển cũng bỏ neo tới bên cầu tàu, sau đó bọn binh sĩ Đại Hán theo dẫn dắt của quan quân rời khỏi thuyền vận chuyển, sau đó lấy hàng đội chỉnh tề tiếp theo sau bọn người Chu Phác và Hoàng Xương Quốc đi tới trên mặt đất đảo Bản Châu, thành là một cánh quân đội nước ngoài giẫm lên đảo Bản Châu đầu tiên.
Tuy rằng bọn quan binh quân đội Đại Hán đều giữ im lặng, nhưng thái độ trầm tĩnh của bọn họ và hàng ngũ nghiêm chỉnh vẫn cho bọn người đối diện áp lực cực lớn, ai nấy đều ở bên trong loại tình cảnh xơ xác này tâm hoảng ý loạn, thật vất vả mới không có gây ra xôn xao.
Chu Phác gắng gượng đè lại tạp niệm ùn ùn kéo tới trong lòng, gã đi tới chỗ phiên chủ Mao Lợi gia và các trọng thần, tuy rằng chưa bao giờ gặp mặt qua Mao Lợi Tú Tựu, nhưng gã biết quỳ ở chỗ đầu tiên khẳng định chính là bản thân phiên chủ Mao Lợi Tú Tựu.
- Chính là phiên chủ rồi?
- Bỉ nhân chính là phiên chủ Trường Châu Mao Lợi Tú Tựu, bái kiến thiên sứ! Mão Lợi Tú Tựu lập tức lấy đầu chạm đất, cung cung kính kính trả lời.- Trước đây bỉ nhân không biết đại thế, đối với thiên sứ nhiều lần đắc tội, kính xin thiên sứ thứ tội.
- Phiên chủ cùng chung một thể với nước, chủ động cải tà quy chính, giúp đỡ Đại Hán chúng tôi thảo phạt Mạc Phủ, có tội gì chứ? Mời đứng lên!
Giọng điệu Chu Phác trở nên nhiệt liệt rất nhiều.- Trước đó vì một chút việc nhỏ, hai bên có chút tranh chấp, nhưng đây chỉ là một chút hiểu lầm nhỏ mà thôi. Hiện giờ nếu như phiên chủ đã phản chính, như vậy sự tình trước đây đều đã không cần nhắc tới nữa, vẫn mong phiên chủ về sau tiếp tục ra sức vì nước, vì xã tắc quý quốc ra sức.
- Tệ quốc trước đây sớm đã có huyết hải thâm cừu với Đức Xuyên gia, chỉ là bởi vì Mạc Phủ thế lớn mới không lá mặt lá trái không được, hổ thẹn mặt mũi thần phục với bọn họ. Lúc ấy cho rằng Mạc Phủ đảo hành nghịch thí như vậy, nhất định không được lâu dài, kết quả không ngờ rằng lại làm hạ thần ba mươi năm. Hổ thẹn, hổ thẹn…
Mao Lợi Tú Tựu ngẩng đầu lên, đầy mặt xấu hổ nhìn Chu Phác.- May mắn có Đại Hán hứng khởi thiên binh, vì nước ta khuôn phò chính nghĩa, thảo phạt Mạc Phủ bạo ngược thành tính, bởi vậy chúng tôi mới thoát khỏi được vận mệnh bi thảm tiếp tục thần phục Mạc Phủ… trên dưới bản phiên, đời đời kiếp kiếp đều cảm động và nhớ ân.
Gã nói vô cùng dõng dạc hùng hồn, giống như lập tức sẽ chảy ra nước mắt, cho dù trong lòng biết gã đây chỉ là diễn trò mà thôi, nhưng Chu Phác cũng cảm thấy có chút vui vẻ.
Mao Lợi gia giỏi về đứng ngoài nhìn tình thế, thuận theo kẻ mạnh, quả nhiên danh bất hư truyền.
- Thiên tử triều tôi phụng thiên thừa vận, khai sáng tân triều, anh minh thần võ hơn cả Tần Hoàng, Hán Võ, dĩ nhiên nhận được ý chí thiên hạ. Bệ hạ đích thân mở miệng nói qua, Nhật Bổn tuy rằng cô độc ngoài biển, nhưng cũng coi như góc trời thiên hạ, không bỏ mặc được. Chu Phác thản nhiên cười, một bộ dáng vẻ đắc chí mãn nguyện.- Thiên tử nghe thấy Mạc Phủ hoàng hành bạo ngược, dùng thế bức ép quân thượng, làm nhục hạ thần, sớm đã giận không kiềm được, gần đây nhất Mạc Phủ lại nhiều lần xúc xiểm nước ta, cho nên thiên tử tức giận, quyết tâm hưng khởi đại quân thảo phạt, khôi phục kỷ cương quý quốc, đây là việc tốt đẹp thiên tử triều ta thế thiên hành sự, cũng là may mắn của quý quốc.
- Đúng, đúng… Mặc dù trong lòng đối với những lời của Chu Phác không cho rằng đúng, nhưng Mao Lợi Tú Tựu vẫn là liên tục gật đầu, một chút chần chừ cũng không có.
Hiện giờ tình thế mạnh hơn người, Đại Hán đã đánh tới rồi, hơn nữa đánh Mạc Phủ tới hoa rơi nước chảy, dĩ nhiên gã làm sao nói đều có lý lẽ. Lại nói nữa, Mao Lợi gia đã đầu hàng bọn họ, như vậy đem bọn họ nói tới càng là chính nghĩa, tự mình càng không có trọng trách.