hương 2422: Vườn không nhà trống và đốt sạch, giết sạch, cướp sạch (Thượng)
Tửu Tỉnh Trung Thế có chút bất mãn nói.
- Lập thân vương nhiếp chính khác thì được, nhưng nhất định phải công bố tội trạng của những kẻ này cho người trong thiên hạ biết, cũng để cho người trong thiên hạ biết quyết tâm của Mạc Phủ.
- Tội của người này nhất định phải truy cứu, nhưng không phải là lúc này.
Tỉnh Y Trực Hiếu không kích động như vậy.
- Hiện tại chúng ta đối đầu với cường địch, ngài thử nghĩ mà xem. Pháp hoàng đã bỏ trốn, Thiên hoàng bệ hạ nằm trong tay y. Nếu như chiêu cáo thiên hạ, không khác nào thừa nhận triều đình đã đoạn tuyệt với Mạc Phủ rồi! Việc này đối với chúng ta trăm hại mà không một lợi nào.
Tỉnh Y Trực Hiếu cũng lo lắng về triều đình như Tửu Tỉnh Trung Thế, nhưng sau khi y suy xét thời thế, cảm thấy vẫn nên tạm thời đừng hoàn toàn vạch mặt thì mới thỏa đáng.
Cũng không phải y e dè Pháp hoàng, hay là có cảm tình gì với triều đình, mà là một sự thật rất rõ ràng. Một khi Mạc Phủ chiêu cáo thiên hạ Pháp hoàng cùng với Tả Hữu đại thần đang chống lại Mạc Phủ, vậy thì chẳng khác nào nói rằng kỳ thực Mạc Phủ chỉ chiến đấu cho bản thân mình, còn triều đình thì không đứng ở một phía Mạc Phủ.
Vì vậy, Tỉnh Y Trực Hiếu cảm thấy hiện tại tốt nhất là không thừa nhận sự thật triều đình đã hoàn toàn đoạn tuyệt với Mạc Phủ, chỉ nói cho người trong thiên hạ, hai vị bệ hạ hiện tại bị bọn phản nghịch ép buộc, tất cả chiếu lệnh ban bố ra thậm chí ngày sau khả năng tất cả hợp tác với giặc Hán đều là do bị ép buộc, không được xem như ý chỉ thật sự của triều đình.
Hơn nữa từ tình huống hiện tại mà thấy, Thiên hoàng bệ hạ chỉ mới mười tuổi vốn dĩ chính là bị kiềm kẹp, thủ phạm của tất cả tội lỗi chính là Pháp hoàng bệ hạ trước giờ đều không giao tình hòa thuận với Mạc Phủ, cho nên nói bọn họ là bị nghịch tặc kiềm kẹp ít nhất cũng đúng phân nửa.
- Ngươi nói rất có lý. Trước mắt chúng ta còn phải mượn danh nghĩa của triều đình để hành sự, thật sự không được mất mặt trước người trong thiên hạ.
Đức Xuyên Gia Quang suy tính thật lâu, rốt cuộc vuốt cằm tán đồng. Nhưng y lại có chút không cam tâm, nói thêm một câu.
- Tuy nhiên, việc này thật sự khó tha thứ cho Pháp hoàng. Y không chỉ đối kháng với Mạc Phủ, hơn nữa còn cấu kết với giặc Hán xua binh xâm lược nước ta. Y là tội nhân thiên cổ! Chỉ cần chúng ta đuổi được giặc Hán, thì nhất định phải phế y đi, còn phải để y mang tiếng xấu muôn đời!
- Y làm ra chuyện như thế này, đương nhiên ngày sau chúng ta phải để y trả cái giá xứng đáng.
Tỉnh Y Trực Hiếu lại không kích động như vậy, nhưng vẫn phụ họa theo lời nói của Đức Xuyên Gia Quang.
Hiện tại thời cuộc khó khăn, khi nào mới đuổi được giặc Hán mọi người đều không biết được, còn thảo luận làm thế nào để xử trí Pháp hoàng phản nghịch, thì thật sự có chút khiến người ta không phấn chấn tinh thần nổi. Chỉ cần đuổi được giặc Hán đi, Pháp hoàng và đám nghịch thần dưới trướng y chẳng qua chỉ là gà đất chó ngói mà thôi, muốn xào nấu thế nào cũng được, cũng không cần phải nổi nóng vì bọn họ.
Lúc này, Thổ Tỉnh Lợi Thắng lại lần nữa bổ sung ý kiến của mình.
- Nếu như lập thân vương nhiếp chính, tốt nhất nên hỏi thái hậu bệ hạ một tiếng. Để người tự mình trao quyền, chắc hẳn người trong thiên hạ cũng tiếp nhận được. Mặt khác, hiện tại là thời kỳ phi thường, quốc thế hỗn loạn, hạ thần cảm thấy tốt nhất là đưa thái hậu và hoàng thất cùng với triều thần còn lại đến Giang Hộ. Cứ như vậy một là thể hiện công gia võ gia có cùng chung mối thù quyết tâm chống lại giặc Hán, hai là cũng tiện cho Mạc Phủ dùng danh nghĩa của triều đình tuyên bố chính lệnh, hiệu triệu thiên hạ.
Đề nghị của Thổ Tỉnh Lợi Thắng, cũng khiến cho chư vị trọng thần trong sảnh khẽ vuốt cằm. Vào thời khắc nguy nan trước mắt, Đô Kinh lại ở Tây Quốc, bất cứ lúc nào cũng có khả năng gặp phải quân tiên phong của giặc Hán, sớm rước bọn họ về đây, cũng có lợi cho an toàn của bọn họ.
Huống hồ, tuy rằng không nói rõ, nhưng tất cả mọi người đều biết, đây cũng là vì tránh những chuyện tương tự xảy ra. Hiện tại triều đình đã xảy ra chuyện náo động lớn như thế, Mạc Phủ không chịu nổi tổn thất lớn hơn được nữa, chẳng bằng đưa bọn họ về nắm trong lòng bàn tay trước.
- Nói rất đúng, phải làm như vậy! Lần này chúng ta phải đặt triều đình vào trong lòng bàn tay!
Đức Xuyên Gia Quang chỉ dùng tay nhẹ nhàng vỗ chiếc quạt xếp trong tay.
- Pháp hoàng và đám nghịch tặc kia trốn thoát khỏi hoàng cư, còn chạy ra khỏi Đô Kinh, nhất định là có nội ứng các nơi. Sau khi chúng ta đưa những người này đến đây, còn phải tỉ mỉ thẩm vấn, tìm ra từng tên phản nghịch lẩn trốn trong đó, dùng hình phạt cao nhất, bố cáo thiên hạ!
Bởi vì mắt thấy cơn giận của Tướng quân đại nhân lại dâng lên, những người khác đều cúi thấp đầu, sợ bị Tướng quân đại nhân giận cá chém thớt.
- Quyền uy của hoàng thái hậu bệ hạ là không bề nghi ngờ. Thiên hoàng bệ hạ cũng bảo vệ được danh vị, dù sao ngài cũng có dòng máu của Đức Xuyên gia chúng ta trong người. Về phần Chính Nhân…
Giọng điệu của Đức Xuyên Gia Quang càng trên nên lạnh lẽo như bằng, thậm chí thẳng thừng gọi tên y.
- Đến lúc đó ta nhất định phải bầm thây hắn thành vạn đoạn!
Sau khi phát tiết lửa giận, y thở ra một hơi, giống như tâm tình đã tốt hơn một chút.
- Ài. Nếu đứa con trai huyết mạch của tỷ tỷ giữ lại được thì tốt quá… Đáng hận, nhất định là người của đám công gia làm xằng, mới khiến cho con trai của tỷ ấy yểu mệnh. Lần này chúng ta cũng phải thừa cơ hội thanh tẩy triều đình, thanh trừ tất cả đám người của hoàng thất và công gia phản đối chúng ta. Sau khi cuộc chiến kết thúc, chúng ta nhất định phải chọn một người trong hoàng tộc kế vị trung thành với Đức Xuyên gia, sau đó lại cho kẻ đó kết hôn với người Đức Xuyên gia. Sau này hoàng gia chỉ phụ thuộc được vào Đức Xuyên gia, không được cho bọn họ có cơ hội phản kháng nữa!
- Thần tán thành!
Thổ Tỉnh Lợi Thắng dập đầu, kéo theo những người khác cũng phụ họa theo ý chí của Tướng quân đại nhân.
Lúc bình thường, Đức Xuyên Gia Quang và những trọng thần Mạc Phủ này tuy rằng làm việc ngang ngược kiêu ngạo, nhưng bọn họ cũng không cảm thấy có gì đối xử không phải với triều đình. Ngược lại bọn họ cảm thấy mình đã cho triều đình và hoàng thất không chút sức mạnh một đãi ngộ rất lớn, bọn họ phải mang ơn mới đúng.
Lần triều đình bỏ trốn, thật sự là đã dấy lên lửa giận vạn trượng của bọn họ. Ai nấy đều muốn trả thù, không chỉ một mình Đức Xuyên Gia Quang.
Đương nhiên, báo thù là chuyện sau này mới làm được. Hiện tại hò hét ngoại trừ phát tiết cảm xúc ra cũng không có hữu dụng gì lớn, cho nên Tỉnh Y Trực Hiếu lập tức góp lời.
- Tướng quân đại nhân, quân tiên phong giặc Hán hùng mạnh, nhưng nó cũng không đáng sợ. Nó bị cản trở bởi khoảng cách và tài lực, thật sự khó cùng chúng ta tiêu hao. Đối với chúng ta mà nói, kẻ đáng sợ nhất chính là Đại Danh các nơi, nhất là Đại Danh của Cửu Châu và Tây Quốc. Bọn họ nếu như đầu quân cho giặc Hán, bọn họ sẽ vẽ đường cho hươu chạy, không khác gì giúp cho giặc Hán như hổ thêm cánh.