Những quân đội này, đại bộ phận đều là phiên quân các phiên trên đảo Cửu Châu, sau khi trải qua chỉnh biên và huấn luyện một đoạn tháng ngày của Đại Hán, thật hiện chỉ huy thống nhất, mà không giống với món thập cẩm trước kia, hơn nữa bị Chu Phác dùng trọng thưởng khiêu khích, chiến ý cũng vẫn coi như ngẩng cao.
Mà Nhị Điều Khang Đạo thì theo trợ giúp của phiên quân tiềm nhập trở lại trong nước Thạch Kiến, y nếu trở về trong triều đình, chuyển tin tức mình có được cho bọn họ, đồng thời khiến bọn họ làm ra chuẩn bị sớm ngày tụ hội cùng quân đội Đại Hán bắc tiến.
Ở bên trong một mảnh tình cảnh sẵn sàng ra trận này, Mao Lợi gia ở trong bản phiên cũng vẫn luôn đang triệu tập phiên quân, đạt tới toàn bộ trong phiên điều động tới cực hạn, bọn họ nằm mộng cũng nghĩ muốn khôi phục lãnh địa cũ, cho nên rất là tích cực. Đồng thời, bọn họ còn ở trong phiên thúc giục trưng mua lương thực, gần như khiến thôn lành thành trống rỗng, thậm chí còn xuất hiện bạo loạn tầm vóc nhỏ, gặp phải trấn áp máu tanh nghiêm khắc.
Mao Lợi gia chọn loại cách làm liều lĩnh tát ao bắt cá này, cũng đang thể hiện quyết tâm bọn họ không thành công cũng thành nhân. Dù sao nếu như thắng được, lại lần nữa nghỉ ngơi lấy sức cũng không muộn, nếu như đánh cược thua rồi, phiên Trường Châu tương lai chắc chắn sẽ không phải lãnh địa của Mao Lợi gia, sống chết của nông dân cũng không can hệ tới bọn họ.
Loại tình cảnh thít chặt này, rốt cuộc vào lúc trời tối đạt tới đỉnh điểm.
Tại canh một buổi tốt, Chu Phác mang quan tham nghị của gã, cùng với các Đại Danh quy thuộc gã, trùng trùng điệp điệp đi tới biên cảnh Mao Lợi gia và Thiển Dã gia nước An Nghệ, dự tính bắt đầu tiến hành tổng tấn công với phương bắc.
Là con đường cần phải thông qua đi về Đô Kinh, nước An Nghệ được xem thành phương hướng chủ công, vả lại nước An Nghệ là đất khởi nghiệp của Mao Lợi gia, cho nên Mao Lợi gia cũng vô cùng tán đồng bố trí của bọn họ. Trải qua bố trí và chuẩn bị đoạn tháng ngày này, bọn họ phát động tổng công kích đối với chốn cũ hôm nay.
Trên đường bọn họ hành quân, trong đồng quê khắp nơi đều có ve kêu, như thể là đang vì bọn họ hò hét trợ uy, ngay thời điểm bọn họ tới được trận địa sắp xuất động, sắc trời đã dần dần tảng sáng, mắt thấy sắp tới được sáng sớm rồi.
Chu Phác ngẩng đầu nhìn lên, bầu trời màu xanh nhạt được khảm mấy ánh sao tàn, mặt đất mông lung, giống như bao phủ một tấm lụa xám bạc, cây cối và bụi cỏ ở trong gió hơi chút lay động u ảnh.
Bộ đội tiến lên của đại quân sớm đã tập kết lại, đợi chờ mệnh lệnh của gã, bọn họ nghiêm nghị không tiếng động, che giấu bên trong bóng ảnh và đêm tối, bị ánh sáng nhàn nhạt chiếu ra, thật giống như vừa mới từ trong khoảng không xuất hiện.
Đương nhiên, ở bên trong một mảnh hỗn độn, quân phục màu đỏ của quân đội Đại Hán vẫn vô cùng tươi mới đẹp mắt như cũ, thoạt nhìn thật giống như là đốm lửa bên trong đêm tối, đủ làm cho người ta một loại cảm giác vô cùng an tâm.
Gió lạnh lúc rạng sáng khiến lòng người vui vẻ thoải mái, mỏi mệt của Chu Phác cũng trở thành hư không, bọn người gã mang bên cạnh mình tới được trung ương doanh trại, mà ngay thời điểm gã tới được nơi này, những quân đội này cũng bắt đầu khẩn trương tập kết lại, làm ra tư thế tùy thời nghe theo mệnh lệnh.
Lúc này phía chân trời, đã lộ ra lòng trắng trứng, đám mây đều tụ tập ở chân trời, hiện ra màu đỏ nhàn nhạt như là ngâm trong máu, dường như biểu thị hết thảy mọi thứ bọn họ kế tiếp phải gặp mặt.
Chu Phác khống chế hưng phấn và bất an trong lòng, ngẩng đầu nhìn về phía không trung, giống như là để vứt bỏ hết thảy tạp niệm, gã nhổ một bãi nước miếng hôi hám.
Loại cảm giác thiên quân vạn mã để mặc mình chỉ huy xua đuổi này, rất kỳ quái lại quá kỳ diệu, chỉ cần mình hạ lệnh một tiếng, mấy vạn người liền tiến lên trước, chạy về phương xa không biết tới.
Còn ở trước đây mấy năm, gã còn chỉ là một cử nhân nhỏ ở Sơn Đông mà thôi, từ không người nào biết, cũng không có được người ta kính trọng, nhưng chỉ vỏn vẹn sau mấy năm, bản thân liền đã lọt vào mắt xanh của hoàng đế Đại Hán và Thừa tướng, được ủy thác trọng trách phái tới đảo quân xa xôi lẻ loi ngoài biển, vả lại khai sáng cục diện to như vậy, trong lúc cười nhạt cũng khiến một trọng thần một nước và phiên chủ cường phiên cúi đầu nghe theo.
Gặp gỡ của con người lại có ai nói rõ ràng được đâu.
Gã ngẩng đầu nhìn bầu trời phương xa, hiện giờ mặt trời đã xuất hiện ở đường chân trời, lộ ra một đoạn vòng tròn, đỏ rực rỡ, như thể là một viên bảo châu quang diễm lóa mắt, tiếp đó nó dần dần di động lên trước, xung quanh mặt trời đỏ lộ ra ánh sáng nhuộm hết hoàn toàn.
Gió núi cũng trở nên càng lớn hơn, nghênh diện thổi tới, mây khói tứ tán, núi rừng và con đường nơi xa đều đã nhìn không sót cái gì nữa, mảnh đồng cỏ này một đường bày ra, xuyên qua từng tòa thành thị, cuối cùng sẽ đạt tới mảnh đất cuối cùng nhất của gã.
Lúc trước gã tự mình đi Đô Kinh một chuyến, đất đai nhân tình và địa hình ven đường đều xem kỹ giản lược và ghi chép một lần, mà hiện giờ, chính là lúc kiểm chứng thành quả nỗ lực lúc trước.
- Đại nhân, đã đến giờ rồi. Lão tướng hiệp trợ gã thống quản toàn quân Lập Hoa Tông Mậu giục ngựa đi tới bên cạnh Chu Phác.- Hiện giờ toàn quân đã chuẩn bị xong rồi, chỉ chờ ngài hạ lệnh một tiếng.
Tất cả mọi người đều nhìn Chu Phác, đợi chờ vị sứ thần Đại Hán này hạ lệnh.
Mà Chu Phác cũng không có khiến cho bọn họ thất vọng, gã thoạt nhìn vô cùng điềm tĩnh, giống như hết thảy đều tính trước kỹ càng ở trong đầu.
- Toàn quân đi tới trước. Gã phất tay thật mạnh.
- Toàn quân tiến lên! Các quan truyền lệnh lập tức tứ tán, truyền đạt mệnh lệnh của gã tới các góc cạnh của cả quân đội.
Như thể là bị người khác đánh thức, quân đội cả Đại quân bắt đầu chậm rãi tiến lên, xung phong đánh trận đầu chính là phiên quân của Mao Lợi gia, bọn họ cũng là võ sĩ chọn lựa kỹ càng ra, mặc khôi giáp, hành động mau lẹ, mà cánh còn lại thì là phiên quân các phiên Đại Hán từ trên đảo Cửu Châu triệu tập tới, hàng đội của bọn họ nghiêm minh.
Mà quân đội Đại Hán, thì xem như bản bộ cùng với Chu Phác lưu lại ở trung ương, Chu Phác đi theo mấy vị quan tham nghi của mình cưỡi trên ngựa. Theo vây quanh của những quan binh áo đỏ này xúc động tiến lên, đây là cốt lõi của cánh đại quân này, cũng là linh hồn, dũng khí người khác đều tới từ nơi này. Còn bọn họ tuy rằng số người không nhiều, nhưng ai nấy lòng tin tràn đầy, chỉ chờ mình đi gặt hái công lao mới.
Trong trận những quân đội này khắp nơi đều là quân kỳ đủ loại đủ dạng, từ xa nhìn lại, quả thật giống như là một rừng cờ xí di động tiến lên.
Không có đụng tới bất kỳ chống cự nào, cánh đại quân này liền giẫm lên địa phận phiên Quảng Đảo Thiển Dã thị nước An nghệ, dọc theo con đường Chu Phác lần trước đi Đô Kinh, một đường nhằm hướng thành phiên Quảng Đảo thẳng tiến. Bởi vì quân đội đại Hán đổ bổ đánh bất ngờ, vả lại Mao Lợi gia sớm đã dựng lên lá cờ tạo phản, cho nên các cư dân trên đất này sớm đã chạy trốn bốn phía, hoặc trốn về phía bắc hoặc ẩn nấp núi rừng, cho nên bọn họ cũng không nhìn thấy bao nhiêu bóng người.
Mà điểm chung chuyến đi này của bọn họ chính là Đô Kinh.